Sao Băng Qua Trời
Chương 116: Hoàn Thành Nhiệm Vụ - 2
lượng rượu vẹn nguyên màu sắc, Cảnh Lâm thở dài, bu tiếng thật nhẹ.
- Phụ gia tổng hợp.
- … thể chứ? Thiên Thuận, hoàn toàn kh biết chuyện này. – Sở Hoàng run run th minh.
- Vì chỉ kiểm tra bồn đầu nên kh biết là .
Cảnh Lâm thủng thẳng nói và tiến gần những chai vang mới vừa đóng nắp xong, l một chai, lắc mạnh, đưa cho Thiên Thuận xem, cười cười.
- Chỉ đợt rượu sau thôi, chai đây là vang tự nhiên.
Nghe Cảnh Lâm nói mà Sở Hoàng xiểng niễng, tay chân run rẩy. Tự nhiên biến thành tên tội nhân to đùng vậy. Bởi tin tưởng Dương Ân, nghĩ rằng tất cả đều do của Nam Thành sản xuất thì nào vấn đề gì, ngờ đâu, bút sa gà chết.
- Giờ làm đây? Chủ tịch chắc c trừng phạt nặng. – quay sang Thiên Thuận, trào nước mắt hỏi.
- sẽ báo chủ tịch để quyết định, bồn rượu này cứ giữ nguyên đây.
Dứt lời, Thiên Thuận l cái chai kh, rót theo ít rượu rởm và gấp gáp rời khỏi nhà máy, trở lại tỉnh J. Xem ra, nhiệm vụ của Tử Hân đến đây là kết thúc, chuyện vướng mắc, hai vị lãnh đạo cấp cao sẽ tự xử lý lẫn nhau.
mừng vì mọi việc kết thúc sớm, Cảnh Lâm lại cảm giác nhàm chán. vốn nghĩ lượm ở đây một xíu m mối, xong tới chỗ kia kiếm thêm chút chứng cứ chứ đâu mà nh như ăn gỏi vậy, loáng cái đã xong xuôi sạch bách hết trơn hết trọi. Chẳng biết tại bạn giỏi hay vị phó tổng chưa đủ th minh.
Đến tỉnh J, Cảnh Lâm nhá đèn chào tạm biệt xong phi thẳng về văn phòng luật sư. Thiên Thuận thì quay về c ty. Vốn định gọi báo cho Tử Hân mừng nhưng chợt nhớ bây giờ nước B đang nửa đêm.
Xe vừa quẹo vào bãi đỗ, chu ện thoại trong túi réo vang, Thiên Thuận hơi bất ngờ khi th tên trên màn hình chính là Tử Hân. Niềm xúc động dâng trào, giọng hơi chút run run.
- Tử Hân em, tưởng em ngủ.
- Em kh ngủ được, nhớ quá, hôm qua… ổn chứ? – Tiếng nói bên kia thoáng chút ngậm ngùi.
- À. Tại say, làm em lo hả?
- Thật ra, em vui, cũng hạnh phúc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chất giọng th tao kia mang theo ý cười nhẹ nhàng kết nối đôi trái tim ở hai chốn xa hòa chung một nhịp.
Sau giây phút lắng nghe hơi thở tình nhân, Thiên Thuận đem hết chuyện vui kể cho Tử Hân nghe và dặn cô đừng lo thêm gì nữa vì ngay khi vào c ty, sẽ trình bày tất cả tùy Lý Hạo Nam định đoạt.
- Nh quá , em yêu giỏi thật. – Tử Hân dịu dàng ca ngợi.
- Do may mắn, đúng thời ểm thôi. Nhưng mà…nghe yêu khen thích thật.
Thiên Thuận vừa dứt câu, giọng cười trong trẻo nhẹ nhàng vang lên khiến bất giác hình dung được khuôn mặt diễm kiều của Tử Hân. Lòng thầm cảm ơn Hạ Tiểu Kỳ, nếu như cô kh vô tình nói ra cái tên Hà Th đó chắc mò mẫm hơi lâu.
Kết thúc cuộc gọi, Thiên Thuận lập tức xuống xe, rảo bước đến thẳng phòng chủ tịch.
Đối với nhân viên bình thường thì việc gặp mặt Lý Hạo Nam thật sự khó, chỉ mỗi là trường hợp ngoại lệ, bất kỳ lúc nào muốn cứ tới gõ cửa, trợ lý chẳng buồn báo cáo lằng nhằng, bởi sếp lớn dặn trước .
- Cháu chào chủ tịch ạ. – Thiên Thuận lễ phép cúi đầu.
- Ừ. chuyện gì thế cháu? – Lý Hạo Nam ký nốt thêm một chữ, xong, ngước , cất tiếng hỏi.
Chậm rãi tiến tới, Thiên Thuận đặt chai rượu l từ chi nhánh tỉnh Q lên bàn Lý Hạo Nam và lùi lại, chậm rãi báo cáo kết quả ều tra cho nghe.
cũng nói rõ luôn rằng bản thân còn nghi ngờ các chi nhánh khác nhưng b nhiêu đây đã đủ chứng cứ, chỉ cần tiễn Dương Ân là giải quyết xong hết, khỏi phí c.
- Bác biết , cháu cứ về làm việc, để bác gặp riêng Dương phó tổng. Sự cố này đừng lộ ra bên ngoài, kẻo ảnh hưởng uy tín c ty. - Lý Hạo Nam l tay bóp trán, mắt khép chặt, cất giọng mệt mỏi.
- Vâng ạ. Cháu xin phép.
cúi chào lần nữa và cất bước rời khỏi. Tr bộ dạng của Lý Hạo Nam, đoán được sẽ xử lý theo cách nhẹ nhàng nhất. Nếu la hét rùm beng lên, e Nam Thành sẽ tuột dốc thảm hại.
Bản thân Thiên Thuận ngạc nhiên khi nghe Tử Hân nói Wine Life chỉ âm thầm gởi mail th báo cho Lý Hạo Nam và im lặng chờ đợi câu trả lời chứ kh bất kỳ động thái gì, hàng hóa họ vẫn nhập bình thường.
Lẽ nào bên đối tác dành sự ưu ái đặc biệt riêng với tập đoàn Nam Thành hay .
Nhưng sau hết, tất cả chẳng can dự đến , chỉ quan tâm việc vạch trần tội ác năm xưa, bắt Lý Hạo Nam trả giá mà thôi, cũng là để đưa yêu về bên cạnh một cách đường đường chính chính.
Chưa có bình luận nào cho chương này.