Sao Băng Qua Trời
Chương 120: Cơ Hội Báo Thù - 2
Cúi chào thêm lần nữa, Thiên Thuận mau chân rảo bước khỏi phòng. Các cô hầu cùng dì Hà đang quét dọn bên dưới, th lướt qua đều đồng loạt cúi đầu.
Chạy nửa lưng chừng, Thiên Thuận bất ngờ tg gấp, quay xe, thẳng ra đường lớn. Vừa ôm vô lăng vừa bấm số gọi Cảnh Lâm. cần thằng bạn thân tư vấn cho đôi chút.
- còn ngủ à? – nhăn trán khi nghe giọng nhựa nhựa bên kia.
- Ừ. Hôm qua khách hàng cứ ép uống, say quá. sang nhà luôn nhé. Kỳ nghỉ hè đã bắt đầu .
Lời nói của Cảnh Lâm khiến tâm tình Thiên Thuận đỡ hơn chút ít. Thầm nghĩ mẹ và dượng cũng thật hay ho, làm gì làm, cứ bốn mùa trong năm, họ đều sắp xếp đưa nhau du lịch nghỉ dưỡng, thắt chặt tình cảm gia đình. Chỉ mỗi tên cứng đầu kia là kh chịu theo thôi.
- chuyện gì hả? Nghe gọi, liền linh tính chẳng lành.
Cảnh Lâm nâng ấm trà rót đầy ly, đẩy sang phía Thiên Thuận. đưa tay đón l chậm rãi kể cho biết những chuyện sáng nay.
- nhân cơ hội này trả thù luôn. Một phát nuốt gọn mớ tài sản kếch xù kia. – Cảnh Lâm nheo mắt, bật cười đối diện.
- chỉ muốn đòi c bằng cho ba .
- Xót Hạo Nhiên đúng chứ? Tính ra thì… ta vô tội thật. ều, hãy nhớ, con trai kẻ thù chính là kẻ thù, đụng tới ba , để yên ? Trừ phi, trở nên nghèo nàn, mất tiền, mất quyền.
- Cảnh Lâm, chúng ta kh giống Lý Hạo Nam.
- Thiên Thuận, cứ ở đó chờ c bằng, đến lúc mất Tử Hân, đừng khóc với .
Th Cảnh Lâm tỏ vẻ bực bội, Thiên Thuận vội tìm cớ bận việc chào tạm biệt. Vốn ban đầu, cũng nảy sinh ý nghĩ như nhưng chỉ thoáng qua lại thôi.
Oan đầu, nợ chủ, đâu thể nhằm vào Hạo Nhiên. Còn Tử Hân nữa, cô nhất định sẽ chẳng đồng ý để tổn hại .
Nhóm thám tử bên Cảnh Lâm vẫn chưa tìm được tung tích Trương Tán, đang nghĩ khi nào Lý Hạo Nam đã trước một bước, thủ tiêu nhân chứng hay chăng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Xe bon bon chạy thì chậm lại vì nhóm nam th nữ tú vừa ăn uống trong nhà hàng ùa ra lấn chiếm lòng đường, lao nhao chờ tài xế đến rước. Coi bộ toàn con cái nhà gia thế, xem trời bằng vung.
Lẫn lộn giữa đám là gương mặt quen thuộc của Hạo Nhiên và Dương Mỹ Tr, hẳn họ đang tính thêm tăng nữa. Hai năm trôi, ấm Lý gia kiên vững đợi chờ, chẳng ngó ngàng ai.
Ngoài thời gian học ở trường, Hạo Nhiên toàn trú ẩn trên núi, trường bắn. Chỉ hôm nay lớp mở tiệc chia tay nên bạn bè mới kéo được chân .
Về tới trang trại, th xe Hạ Tiểu Kỳ đậu ở đ, Thiên Thuận chỉ biết thở dài. Khoảng thời gian Tử Hân xuất ngoại, tần suất Hạ tiểu thư xuất hiện tại nhà dì Lưu cũng tăng lên.
Bản thân đủ th minh để nhận biết tâm ý của cô, ngoài mặt tựa bạn bè, nhưng bên trong vẫn hoài yêu đương. đâu muốn cho tuổi xuân kia lỡ dở.
- Cả tuần làm việc mệt mỏi mà em còn đến đây ? – cố tình cất tiếng hỏi.
- À. Nhà em từ nước ngoài về nên em ghé biếu dì ít sâm. – Cô mỉm cười đáp.
- Tiểu Kỳ, tối nay Tử Hân xuống sân bay .
- Em biết, em chỉ ghé lần này nữa thôi, yên tâm nhé. Tạm biệt , em về.
Câu nói vừa dứt, Hạ Tiểu Kỳ chui tọt vào ghế lái, nhấn ga vọt . Giọt nước mắt rơi xuống khóe môi hồng mặn chát. Mọi cố gắng suốt hai năm trời trở thành vô vọng, cô chẳng thể khiến rung động dù chỉ là chút xíu.
Cô căm ghét, gh tị với Tử Hân biết m, con gái nào gì trong tay nhưng lại được trái tim .
Vốn cô muốn mời bữa cơm, cùng dạo phố lần cuối, vậy mà chưa kịp mở miệng thì đã thốt lên những lời như muốn đuổi khéo. Não cô đâu tàn tới mức kh hiểu ý .
Cạnh khung cửa sổ, dì Lưu chứng kiến và nghe rõ mồn một cuộc nói chuyện giữa hai họ. Bây giờ, bà đã hiểu lý do Thiên Thuận luôn né tránh mỗi khi bà đề cập đến chuyện vợ con. Hóa ra, bởi vì yêu Tử Hân. mọi chuyện thể xấu thế này kia chứ. Ba đứa trẻ làm gì đây.
Chưa biết mối tình giữa đôi bên chớm nở từ bao giờ nhưng bà cảm giác y hệt chính tiếp tay giúp hai họ, phản bội Hạo Nhiên.
Giờ để ý mới th, cử chỉ cùng ánh mắt Tử Hân và Thiên Thuận dành cho nhau đâu giống tình em thân quyến mà là của tình nhân.
Bên ngoài sân, Thiên Thuận vẫn đứng ngóng theo vết bụi mờ do chiếc ô tô bỏ lại. Lòng cũng chẳng sắt đá mà kh xót xa Hạ Tiểu Kỳ. chỉ hy vọng cô mau chóng quên , tìm hạnh phúc khác. Kiếp này, định sẵn chỉ thuộc về một , tâm hồn lẫn thể xác.
Chưa có bình luận nào cho chương này.