Sao Băng Qua Trời
Chương 129: Tình Xưa Đã Mất - 1
Ngoài trời, mưa rơi lạnh giá cô đơn, đối lập hoàn toàn khung cảnh ấm áp bên trong khách sạn. Trên ô cửa kính, đôi nam nữ liên tục trao nhau những chiếc hôn nồng nàn say đắm. Dường như cố tình để cho cô chứng kiến hình ảnh đau lòng.
Khi chiếc dây áo rời khỏi bờ vai trần thì màn cũng khép. Tử Hân nhắm mắt, mặc lệ buồn trôi xuôi. Cuối cùng, Thiên Thuận chọn dùng cách này kết thúc tất cả.
Từ nay về sau, mối tình êm đềm kéo dài gần nửa đời cô chấm dứt, vĩnh viễn chẳng thể nào quay lại. Đôi lứa đã rạch vào tim nhau vết thương sâu hoắm, với cô là vô tình, còn là cố ý.
- Tử Hân, về thôi, mưa lớn quá . – Tô Mộc Linh lay vai cô bạn.
- Ừ, về thôi, mà…về đâu bây giờ? kh nhà, Mộc Linh à. – Tử Hân đáp, mắt lại ngước trên cao.
- Nhà chính là nhà , , đưa qua căn hộ.
Nói xong, Tô Mộc Linh nh chóng dìu đỡ Tử Hân ngồi vào xe. Cố kiềm nén cơn lạnh, cô cẩn thận ôm l vô lăng, xé màn nước mù trắng xóa lao về phía trước.
Tiếng khóc ai oán của bạn thân vẳng lên làm cô cũng cay xè sống mũi. Tình yêu đẹp nhất cô từng ngưỡng mộ đến hiện tại đã tan tựa cơn mưa bong bóng mùa hạ, để lại toàn đau thương, mất mát.
Xe mới khuất bóng, màn trên tầng lầu khách sạn liền được kéo ra. Thiên Thuận đứng lặng dõi theo hai chiếc đèn đỏ mờ dần trong mưa. Lát sau, quay lưng Hạ Tiểu Kỳ đang ngồi im lìm cạnh mép giường lớn.
- Em Tiểu Kỳ, xin lỗi vì hành động ban nãy. Hãy tha thứ cho .
- Do gặp sự cố, em kh trách .
Hạ Tiểu Kỳ vừa khóc vừa nói, đưa tay chỉnh dây áo vụt đứng dậy, chạy khỏi phòng. Một đàng hoàng, ềm tĩnh như chỉ tại ghen tu mà bày ra vở tuồng này, bất giác biến cô thành kẻ thê thảm.
Giây phút hai bờ môi tìm đến với nhau, cô hạnh phúc biết bao nhiêu, tâm tưởng cũng sẵn sàng hiến dâng cho tất cả. ngờ đâu, giây phút bức màn vừa khép thì lập tức bu tay, bỏ cô hụt hẫng chơi vơi giữa mộng ảo của chỉ riêng .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chờ Hạ Tiểu Kỳ xa, Thiên Thuận gục luôn xuống sàn, vật vã khóc than. muốn trả thù yêu, khiến cô đau lòng, bây giờ kẻ đau khổ lại là chính . khi cô ngoảnh mặt rời khỏi, kh cam tâm thế kia.
Cùng lúc này, Tô Mộc Linh cũng đưa Tử Hân đến căn hộ cao cấp. Cô vội vã lục tìm quần áo, giục Tử Hân mau lau khô kẻo bệnh thêm vì toàn thân cô bạn đã nóng như lửa.
- Đợi xuống mua ít cháo với thuốc cho . Ở yên đây nhé. – Tô Mộc Linh lo lắng dặn dò.
- Ừ. chờ , tỉnh táo mà, chẳng làm chuyện dại dột đâu.
Tử Hân trấn an Tô Mộc Linh và run rẩy chui trong chăn, trùm kín mít. Chớp thời cơ, Tô Mộc Linh vụt chạy khỏi nhà, cô muốn nh về nh nhất thể. Đời thuở từ nhỏ tới lớn, cô chưa bao giờ chứng kiến Tử Hân suy sụp tàn tạ đến n nỗi này.
Ăn cháo, uống thuốc hạ sốt xong, Tử Hân quấn chăn ngồi ủ rũ trên giường. Tô Mộc Linh ngồi ngay bên cạnh nhưng chưa dám mở miệng hỏi han, sợ động vết thương, con mèo mướp sẽ khóc. Điện cũng tắt hết, chỉ để lại cây đèn bàn mờ ảo.
Th Tô Mộc Linh cứ nhấn nhá , Tử Hân hiểu rõ nỗi thắc mắc của cô bạn. Nuốt ngược nước mắt vào lòng, cô chậm rãi kể cho Tô Mộc Linh nghe tất tần tật cớ sự gây nên mọi chuyện.
Vốn đã từng thất thân vì men rượu thành thử Tô Mộc Linh hiểu. Lúc , làm chủ nổi bản thân. Một kề cận yêu thương Tử Hân bao năm như Thiên Thuận mà còn kh nhủ lòng thương cảm thì ai sẽ cảm th giúp những phụ nữ giống cả hai đây.
- Bỏ Tử Hân. Yêu nhau mười m năm khó đổi lại phút lạc bước. chẳng xứng với . – Tô Mộc Linh giữ l bờ vai gầy đối diện, dịu dàng cất lời.
- Là sai rành rành, trách chứ? – Tử Hân sụt sùi.
- Dẫu vậy Thiên Thuận cũng đâu thể l lý do thuê khách sạn cùng cô gái khác ngay trước mặt .
Tô Mộc Linh hậm hực bu tay, ánh mắt y hệt lửa, tức giận vào sâu góc tối. Tử Hân tr biểu hiện của cô bạn khác lạ liền vội vàng bảo buồn ngủ nằm xuống, kéo chăn qua đầu.
Thở dài ngao ngán, Tô Mộc Linh đứng dậy, đến mở cửa lách ra ban c. Mưa ngớt hạt, tình tan mất. lẽ sau này, cô kh cần làm cánh nhạn đưa thư giúp hai bọn họ nữa.
Cô hiểu rõ Tử Hân, mục kích cảnh tượng ngày hôm nay, dù mai đây Thiên Thuận hối hận, quỳ gối lạy lục năn nỉ, cô bạn cũng sẽ tuyệt tình cắt đứt mọi thứ. Nếu lỡ lầm thì khác, đằng này cố tình cố ý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.