Sao Băng Qua Trời
Chương 131: Chúng Ta Kết Hôn Đi - 1
Cơn sốt hành hạ Tử Hân suốt hai ngày liền mới chấm dứt. Cơ thể cô bay giờ tựa hồ gió thể thổi bay bất cứ lúc nào. Đôi mắt vô hồn hết lên trần nhà ra cánh cửa đang đóng kín.
Gắng gượng bò khỏi giường, Tử Hân lết dần tới, đưa tay xoay chiếc khóa tròn. Khi cánh cửa vừa hé mở, cô sửng sốt vì th bốn gã đàn to cao đứng c trước phòng . Nghe động, họ liền quay đầu, dàn hàng ngáng luôn lối .
Cô bật cười chua chát, cuối cùng Hạo Nhiên cũng sử dụng cách tồi tệ này để giữ cô. Tuy cô biết võ đ, nhưng sức lực chẳng còn bao nhiêu, bước kh vững, làm đấu nổi m gã trai kia.
Trở lại chiếc giường, cô ngồi lặng im suy nghĩ. như chợt nhớ ều gì, liền gấp gáp dùng quần áo cột thành sợi dây dài đủ giúp đu xuống dưới từ ban c.
Mới cột vào thành lan can và tung dây xong, vừa nhấc chân thì bỗng nhiên một bàn tay rắn chắc luồn qua ôm chặt l vòng eo cô, siết chặt. Th Hạo Nhiên đang kéo , cô cố sức bám víu giãy giụa, liên tục la hét.
- Bu ra, đồ khốn, mau bu ra.
Với chút sức tàn, Tử Hân chẳng thể nào tg được Hạo Nhiên. Chỉ vài giây ngắn ngủi đã bị lôi tuốt vô bên trong, ném bay lên giường.
- Em yếu, bác sĩ kh cho em ra ngoài đâu. – bình tĩnh cất tiếng.
- Lý Hạo Nhiên, tốt nhất nên g.i.ế.c , nếu kh, sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t . – Cô nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ.
- Em nghỉ ngơi cho khỏe.
Nói , Hạo Nhiên quay lưng rời bước. Tr bộ dạng dửng dưng như chưa hề chuyện gì, cơn giận bất ngờ đạt đến đỉnh ểm.
Với cô bây giờ, chính là con trai kẻ thù chẳng đội trời chung Lý Hạo Nam. Là khiến cuộc đời cô hóa n nỗi này, vết nhơ suốt đời kh thể tẩy trắng, hại cô mất ân tình nuôi nấng suốt mười m năm ròng.
Vươn tay lục l con d.a.o trong ngăn bàn, Tử Hân nhằm hướng Hạo Nhiên mà lao thẳng tới, định rằng một nhát chấm dứt mọi thứ.
Nhưng cô vốn đâu đối thủ của , nhận th ều bất ổn, lập tức xoay và chỉ bằng vài động tác nh gọn đã hất cả cô lẫn con d.a.o sắc lẹm văng xuống sàn.
Tử Hân ngã sóng soài, tóc tai bù rối và đôi mắt vẫn ánh tia lửa giận Hạo Nhiên chằm chằm. Cô nào biết giờ phút này, đau đớn biết bao nhiêu, nằm mơ cũng chưa từng nghĩ lúc cô thật tâm quyết l mạng .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Tử Hân, em muốn g.i.ế.c ?
- Đúng, đáng lý nên ra tay sớm hơn, thế, mới kh bị chà đạp đến mức thảm hại. – Giọng cô run run, khóe mi bắt đầu ngấn lệ.
- Chuyện hôm đó là lỗi do , sẽ bù đắp, thật lòng yêu thương em mà Tử Hân.
Vừa nói, Hạo Nhiên vừa tiến gần lại. Tử Hân sợ hãi lùi dần ra sau. Khi bàn tay vô tình chạm cán dao, cô liền cầm lên, chĩa ngay cổ , bật cười lớn.
- Vậy ư? Để cho hiểu tâm trạng yêu mất trước mặt như thế nào.
Dứt lời, cô nhắm mắt, ấn mạnh mũi d.a.o ngay giữa yết hầu. Qua hết m giây, chẳng hề th đau đớn nên vội nhấc mi xem. Gương mặt nhăn nhó cùng bàn tay đầy những m.á.u làm cô sực tỉnh. Mùi t nồng xộc thẳng vào mũi mang tới cảm giác buồn nôn.
vậy mà nh hơn cô, lưỡi d.a.o bén ngọt nằm gọn trong lòng bàn tay đàn , với lực giữ này, cô biết vết thương hẳn sâu.
Nước mắt kh hiểu vì cớ gì cứ thi nhau rơi rớt. Tử Hân run rẩy bu lơi bỗng dưng đ.â.m đầu lao về phía ban c. Hạo Nhiên quên cả đau, gấp gáp đuổi theo cô, ôm giữ thật chặt.
- Bỏ ra, để c.h.ế.t , hãy giải thoát giúp .
Tiếng van xin được thành toàn cho cái c.h.ế.t của cô khiến Hạo Nhiên mất sạch bình tĩnh, cô g.i.ế.c bất thành liền quay đầu tự vẫn . Mặc cô vùng vẫy, bất chấp kéo ngược cô trở vào, ném lên giường lần nữa.
Mặt cô ngã sấp xuống nệm, hai tay bị giữ chéo sau lưng, toàn thân bị đè kh vùng vẫy nổi.
Hạo Nhiên gấp gáp tháo chiếc cà vạt trên cổ xuống, trói chặt hai tay cô chạy đến tủ quần áo, lục l chiếc khăn quàng cổ bằng vải, dùng nó cột hai chân cô lại với nhau. Tiếp đó, nhét luôn cuộn vải vô miệng vì sợ cô sẽ cắn lưỡi tự sát.
Dòng m.á.u tuôn trào từ bàn tay v bẩn cả chiếc ga vốn dĩ trắng tinh và thấm đẫm vạt áo cô.
Lúc xác định Tử Hân hết cử động được, Hạo Nhiên mới thất thểu rời khỏi. Từ giường ra cửa, vệt m.á.u đỏ loang dài theo những bước .
Bị trói gô trên giường, miệng bịt kín mít. Tử Hân chỉ biết ném ánh mắt oán thán . trước đây cô kh nhận biết đáng sợ tới mức này chứ. Thứ m.á.u ác ôn chảy trong đã phát huy tác dụng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.