Sao Băng Qua Trời
Chương 133: Sang Ngang - 1
Hôm nay, Lý Hạo Nam tiếp khách đến gần mười giờ đêm mới về tới nhà. Hạo Nhiên cố tình thức để đợi . Tr th ba vừa bước qua bậc cửa, liền mau mắn chạy xuống đón, cúi đầu lễ phép.
- Ba, con muốn thưa với ba một chuyện.
- Lên phòng hãy nói. – Lý Hạo Nam mệt mỏi đáp.
Tuy biết rõ ba đang hơi men nhưng bởi vui và gấp quá nên kh thể nào đợi được tới sáng mai. Thế là, một già một trẻ nối gót nhau vô thư phòng.
Lý Hạo Nam quẳng chiếc cặp trên bàn, chậm rãi ngồi vào chiếc ghế, gật đầu ra hiệu bảo Hạo Nhiên cứ việc cất tiếng.
- Ba à, Tử Hân đồng ý l con ạ. – mỉm cười tủm tỉm.
- Thật ? – Lý Hạo Nam nheo mắt nghi ngờ.
- Vâng ạ, chỉ mới tối nay thôi.
Đôi mắt vị chủ tịch vì câu xác nhận của thằng con trai mà sáng bừng hẳn. Khi ánh rơi xuống bàn tay băng bó trắng toát đối diện, chân mày liền nhíu lại. Nhận th biểu hiện nơi gương mặt ba , Hạo Nhiên vội giấu tay sau lưng, nhỏ giọng.
- Tại con bất cẩn bị d.a.o cắt trúng.
- Sắp lập gia đình, chững chạc chút, làm việc gì cũng cẩn thận. – Ông cười hiền.
Hạo Nhiên khe khẽ gật đầu. dám tiết lộ vết thương đây do Tử Hân ban tặng chứ. sợ xót mà ghét cô. Duyên tình này đâu dễ nắm bắt, muốn cô được trên dưới Lý gia yêu thương, tôn trọng.
Rời khỏi chiếc ghế xoay, Lý Hạo Nam tiến đến bên Hạo Nhiên, vỗ vai động viên hãy cứ từ từ dùng tấm chân tình khiến Tử Hân động lòng.
Ông cho phép toàn quyền quyết định việc tổ chức hôn lễ, tiền bạc vốn chẳng thành vấn đề, quan trọng con trai của một đám cưới thật hoàng tráng bởi buổi tiệc nhiều quan chức cũng như các nhà tài phiệt góp mặt.
- Con hãy sắp xếp mọi thứ chu toàn nhé. À, hai kia đâu?
- Con kêu họ về ạ. Tử Hân sẽ kh dám nghĩ quẫn, ba yên tâm. Ngày mai, con tiến hành việc chuẩn bị luôn ạ, cô muốn nh chóng kết hôn.
Nói xong, rảo bước trở lại phòng . Lý Hạo Nam thở phào theo, lòng nhẹ nhõm như trút được gánh nặng đè nén bao lâu. Ông vốn đâu để ý Tử Hân sống hay chết, chỉ là ván cờ này cần cô làm con tốt giúp hoàn thành.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Một tuần gấp rút chuẩn bị trôi nh, Hạo Nhiên đã hoàn tất mọi thứ cần thiết cho ngày trọng đại giữa với Tử Hân.
Sáng nay, cả hai cùng thử đồ cưới và chụp hình. Tuy sắc mặt nhợt nhạt thì cô vẫn chẳng muốn nhân viên trang ểm dặm phấn quá nhiều.
- Chị đánh sơ sơ thôi ạ, ghét đậm. – Tử Hân cất tiếng yêu cầu.
- Hãy theo ý cô ạ. – Hạo Nhiên đứng kế bên, dịu giọng bảo.
Nữ chuyên viên nở nụ cười, cẩn thận tô vẽ lên gương mặt cô dâu tương lai. Hạo Nhiên đưa tay nắm nhẹ bờ vai Tử Hân nối gót nhân viên khác thử âu phục của .
Bây giờ vợ kh muốn bôi son trét phấn, cũng sẽ chiều, đối với , dẫu lụa là gấm vóc chẳng vấn trên thân, cô mãi luôn xinh đẹp.
Phút giây hồi hộp chờ đợi vỡ òa khi th cô xuất hiện sau tấm màn vừa kéo ra. Dẫu gương mặt thoảng buồn nhưng đâu vì thế mà hào quang nơi cô bị lu mờ. Bản thân chưa bao giờ chứng kiến tân nương nào kiều diễm giống cô.
- Tử Hân, em thật đẹp.
Câu khen ngợi chẳng được đáp lại dù chỉ một cái gật đầu. Tiếp đó, họ cùng nhau tạo dáng cho nhiếp ảnh chụp hình. Vì Tử Hân chưa khỏe nên Hạo Nhiên quyết định chỉ chụp trong studio chứ kh ngoại cảnh.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.com) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Hai mẫu cô dâu chú rể cứ đứng, ngồi cách đơn ệu y hệt kiểu thời bà cha mẹ khiến tên nhiếp ảnh cũng ngao ngán. Này là họ bị ép cưới nhau hay gì, cô dâu chẳng nhấc môi cười, chú rể hơi mỉm chi chút xíu, hại cảm giác hệt đang tiếp tay cho cuộc hôn nhân định sẵn kh hề hạnh phúc.
Ra khỏi studio, Hạo Nhiên chở Tử Hân đến cục dân chính đăng ký kết hôn. Tiếp tục là bức ảnh mà hai nhân vật chính đều ngậm miệng. Tuy muốn cười thể hiện niềm vui nhưng do cô im lặng, buộc lòng theo.
Suốt quãng đường về, kh khí trong chiếc ô tô chìm vào im lặng, chẳng ai nói với ai câu nào, nhạc cũng tắt. Hạo Nhiên thả một tay khỏi vô lăng, nhè nhẹ lần tìm bàn tay bên cạnh.
Khi các ngón vừa chạm nhau, Tử Hân lập tức rụt lại một cách tựa vô ý và đưa lên vén những sợi tóc xõa, mắt vẫn đăm đăm ngoài cửa kính.
Thái độ cô rõ ràng như vậy, chứng tỏ cô đang gượng ép bản thân l vì lỡ lầm gối chăn đêm đó chứ đã chấp nhận đâu. Thôi thì, đành chờ đợi. Nước chảy đá mòn, tin rằng tình yêu chân thành dần cảm hóa thương, sẽ lúc, cô toàn tâm toàn ý tình nguyện yêu .
Qua hết m hôm, hôn lễ hoành tráng cũng chính thức bắt đầu. Trong phòng trang ểm cô dâu, Tô Mộc Linh bùi ngùi nắm tay cô bạn.
Từ sau cái đêm được Hạo Nhiên đưa về, Tử Hân chẳng hó hé gì dẫu Tô Mộc Linh liên tục hỏi thăm. Ấy vậy, đùng một cái, thiệp mời trao đến tận tay, còn cận ngày nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.