Sao Băng Qua Trời
Chương 135: Hạnh Phúc Giữa Đau Thương - 1
Hôn lễ long trọng vừa kết thúc thì Hạo Nhiên, Tử Hân cũng lên đường hưởng tuần trăng mật. Nói đúng hơn, muốn đưa cô ra biển cho tinh thần khuây khỏa bởi từ sau khi đồng ý kết hôn, môi cô chẳng hé dù chỉ một nụ cười.
Chiều dần bu, sóng nhẹ vỗ về bờ cát dài êm ái, hàng dương vẫn x ngắt nô đùa trên nền trời thẫm mà lòng nào vui vẻ gì. Cảnh đ nhưng tình nhân đã thôi hết bên nhau. Tử Hân ngờ đâu lần đầu tiên cô với Thiên Thuận dắt tay du lịch lại là lần cuối cùng.
Cảm giác ấm áp và chiếc áo khoác chạm nhẹ đôi vai trần khiến Tử Hân giật ngước tr lên. Hạo Nhiên nở nụ cười dịu dàng, ngồi xuống sát gần cô, nhỏ giọng.
- Gió biển chiều lạnh lắm, em đang yếu.
Tử Hân lơ đãng ngắm từng đợt sóng triều dâng cao, chẳng nói chẳng rằng. Cô biết Hạo Nhiên ngỏ ý kêu quay vô khách sạn, ều cô nào muốn chung đụng với trong kh gian chật hẹp đó.
Qua hồi lâu, nắng tắt hẳn, đưa mọi thứ chìm vào tối. Hạo Nhiên vươn tay đỡ Tử Hân rời tảng đá, trở về phòng, chuẩn bị dùng bữa.
- Em ăn nhiều chút nhé, vậy mới mau khỏe.
cẩn thận cắt nhỏ thịt, bóc vỏ tôm cho cô, vui vẻ ân cần dẫu đổi lại một cái gật đầu của đẹp cũng chẳng th. Chính khi càng tỏ vẻ quan tâm âu yếm thì cô càng chán ghét bởi tái hiện ảnh hình đàn cô yêu.
Tuy thế, cô vẫn ăn nh và nhiều những món gọi. Ba mẹ cô mất hết , cuộc đời này chỉ cơm cháo thương cô mà thôi.
Cứ thế, mọi thứ lặp tới lặp lui. Hạo Nhiên dẫn cô dạo biển, mua sắm, thưởng thức ẩm thực. Cô trong tay tựa cái xác vô hồn, mũ nón mua, cô đội, thức ăn gọi, cô ăn, trang sức tặng, cô nhận hết.
Hệt như bao đêm trước, đêm nay, chờ Hạo Nhiên say giấc, Tử Hân rón rén bước sang , lặng lẽ rời khỏi phòng, thẳng ra bờ biển. Ngày mai, lúc bình minh ló dạng, cô sẽ trở về căn biệt thự , tiến hành kế hoạch của .
Ngày quay lại chốn cũ chỉ một cô lạc lõng trên bãi khuya hoang lạnh. Bước chân lang thang vô định tìm thương nhớ hôm nào. Mộng tưởng năm xưa theo gió tan tành như lầu vàng bị sóng đánh vỡ.
Đôi lần, cô muốn trầm xuống biển sâu nhưng chỉ nghĩ thôi, nếu vậy thì dễ dàng cho cha con nhà họ Lý kia quá.
Sương khuya ướt đẫm mái tóc huyền, Tử Hân vòng tay ôm l thân tự sưởi ấm. Giọt nước mắt ngỡ đã cạn lại tuôn dài ướt gò má. kh ở bên cô nữa, hẹn ước cùng dìu nhau dạo vòng bờ biển lần nữa mãi chẳng thể thực hiện.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vẫn cát trắng này, tiếng sóng đây, chỉ còn ánh trăng vàng võ và mỗi cô lẻ loi khóc thương mối tình khắc cốt ghi tâm. Nắm cát trong tay dần dà tuôn rơi dù rằng cô cố níu giữ. ta nói tình đầu dễ tan, bây giờ cô tin .
Rặng dương x vi vút như đang réo gọi ai, từng lớp sóng kêu than sầu não cả khoảng trời hòa lẫn tiếng cô bất lực kêu gào tên .
- Thiên Thuận…Thiên Thuận…Thiên Thuận ơi.
Ảnh hình thê lương của vợ bé nhỏ lọt vào tầm mắt Hạo Nhiên qua ô cửa kính ở tầng ba khách sạn. M đêm liền, mỗi lần Tử Hân rời , đều biết, vốn đâu dám ngủ thẳng giấc vì sợ đánh mất cô.
Đêm cuối trên vùng biển, kh theo chân cô bởi hiểu rõ cô chỉ đơn thuần hóng gió ngắm trăng chứ chẳng tự tử. Cái hôm cô làm bị thương chỉ vì quá kích động nên mới nảy sinh ý định tổn hại bản thân.
- Tử Hân em, ước một lần em gọi tên tha thiết giống vậy. kh Hạo Nhiên mà lại là Thiên Thuận hả em?
Giọng ệu trách hờn càng khiến đêm thêm tủi buồn, biển cả đong đầy mênh m.ô.n.g nhưng tình yêu đôi lứa mãi trôi nơi đâu, chỉ đơn phương tơ tưởng.
Tuần trăng mật chẳng l một giây phút thân mật. Tử Hân luôn tránh né mỗi lần chủ động tiếp cận với lý do mỏi mệt dù rằng chỉ muốn ôm cô thôi.
Nhác th bóng dáng cô từ từ tiến về khách sạn, Hạo Nhiên chậm rãi bu màn, trở lại giường, kéo chăn, nhắm mắt. Khi cảm nhận phần nệm bên cạnh lún xuống thì mới yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Lúc này, đàn được Hạo Nhiên gh tị nhắc tới đang gục đầu trên bàn rượu. Suốt m ngày liền, Thiên Thuận bu thả bản thân, chìm trong men say từ sáng đến tối. Đưa đôi mắt đỏ ngầu thằng bạn thân ngồi đối diện, bật khóc như đứa trẻ.
- Cảnh Lâm, cách nào quay ngược thời gian kh? hối hận quá, tại tự tay đánh mất cuộc đời vậy?
- Thiên Thuận, duyên phận của và cô chỉ đến đây thôi. Hãy nghĩ thoáng chút cho vơi nhẹ lòng.
Dứt câu, Cảnh Lâm giựt chai rượu từ tay Thiên Thuận, gọi phục vụ tới th toán. Gần cả tuần trời, chỉ im lặng uống làm lo bị sốc mà cấm khẩu. Thế nhưng, bây giờ lại khóc lóc, than thân đau tựa xé lòng.
hiểu cũng chỉ vì quá yêu và nâng niu Tử Hân nên lúc đụng chuyện mới phản ứng thái quá chứ đâu chê bai khinh bỉ cô. Tâm một đằng, lời một nẻo, để con thuyền lạc bến trôi xa thì mong chờ gì nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.