Sao Băng Qua Trời
Chương 137: Chấp Nhận - 1
Làn khói lãng đãng từ ly cà phê buổi sáng nhè nhẹ tan hòa vào khoảng kh trước mặt. Thiên Thuận trầm ngâm đưa mắt ngắm vạt nắng dần tỏa lan tô ểm màu vàng khắp phố thị. Tiếng ho chốc chốc lại bật lên, kéo theo hơi thở nặng nhọc.
Nguyên tuần nay, cảm sốt liên tục vì dầm suốt m tiếng đồng hồ trong cơn mưa chiều . Mới ngóc đầu liền vội hẹn Cảnh Lâm gặp mặt.
- Ôi trời, đang chạy bỗng gặp tai nạn, m.á.u me tè le, hết ăn uống gì nổi. tới lâu chưa? - Cảnh Lâm vừa nói vừa kéo ghế ngồi đối diện, rùng , nhún vai.
- Tầm năm phút.
Dứt câu, Thiên Thuận ho liên tục. Cảnh Lâm rút trong túi vài viên kẹo bạc hà, đẩy sang phía . biết bệnh này chẳng khiến c.h.ế.t nhưng th thì xót ruột. Thầm nghĩ hẳn hai lá phổi chắc sưng to dữ lắm đây.
- khám bệnh mà mua thuốc uống chứ. – nheo mắt, với tay rót trà ra ly.
- Đã đỡ nhiều, lên núi l thuốc của Diệp sư phụ về uống. Độ vài bữa là khỏe thôi.
Nối tiếp, Thiên Thuận vô thẳng vấn đề. cho Cảnh Lâm biết tất tần tật ý định lật kèo thâu tóm Nam Thành vào tay th qua việc Lý Hạo Nam nhờ vả. Và tất nhiên, để mọi ều trót lọt cần một luật sư giỏi giống kề vai sát cánh hỗ trợ.
- nguyện giúp hết khả năng, Thiên Thuận à, từng từ chối , khi nào nhờ khác chăng? – Cảnh Lâm e ngại hỏi.
- Chắc chưa đâu, ngay chiều nay, sẽ xin gặp Lý Hạo Nam nói chuyện.
- Ừ. th kế hoạch báo thù này nhẹ nhàng êm ái nhất đ. Chờ hồ sơ các thứ hoàn tất, gi trắng mực đen rõ ràng thì tất cả thuộc về . Đáng lý, nên sớm nghĩ th.
Cảnh Lâm vui mừng nâng ly trà thay rượu, chúc mừng kế hoạch vừa tượng hình. Tuy nhóm thám tử vẫn tích cực tìm nhưng cứ y hệt mò kim đ bể, thế nên, đây là cách hiệu quả nhất.
biết Thiên Thuận quyết định như vậy bởi yêu đã vuột mất về tay Hạo Nhiên. Câu chuyện yêu hận tình thù chẳng biết kết thúc ra nữa.
Dù gặp mặt Hạo Nhiên chỉ một lần duy nhất trong trường b.ắ.n nhưng theo trực giác mách bảo, th ấm nhà giàu kia đâu giống kẻ xấu, chẳng hiểu vì Tử Hân và lại phát sinh quan hệ ngay thời ểm này chứ kh trước đó. Lẽ nào ẩn tình giấu kín đằng sau âm mưu được tính toán kỹ lưỡng.
Bản thân Cảnh Lâm luôn ngờ vực chuyện Lý Hạo Nam nhờ vả Thiên Thuận, cách chọn thật sự quá nguy hiểm, nếu trở mặt, sẽ mất sạch mọi thứ, lúc chỉ tức thôi cũng đủ sinh bệnh mà chết, khỏi cần động tay động chân. Chỉ là theo kế hoạch vạch sẵn thì chẳng bất lợi gì cho bạn cả.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- cứ bàn với chủ tịch Lý báo , các gi tờ để kiểm tra chi tiết giúp , tuyệt nhiên kh thể sai sót.
Nghe Cảnh Lâm nói thế, Thiên Thuận yên tâm vô cùng, vội vàng cám ơn . cảm nhận ánh mắt kia đã khác xưa quá nhiều dẫu nụ cười trên đôi môi bạc vẫn hiền. Cửa sổ tâm hồn luôn biết tố giác chủ nhân của nó, hy vọng Lý Hạo Nam đừng ra bộ lòng đen.
- về đây, tút tát chút xíu, đầu giờ chiều còn làm đại sự. – Thiên Thuận vui vẻ chào tạm biệt và đứng lên.
- Ừ. Đi , ngồi thêm chút nữa, chúc đạt được ý nguyện.
Thiên Thuận nhẹ gật đầu, rảo bước nh. Cảnh Lâm ái ngại dõi theo, bao nhiêu ngày đâu mà thằng bạn đẹp trai xù như con nhím, râu ria kh cạo, ốm nhom ốm nhách.
Tr ngồi vào chiếc ô tô sang trọng mà tội nghiệp thay xe, một đàng, xe một nẻo, chẳng ăn nhập vô nhau.
- Tình yêu thật diệu kỳ, nó khiến ta tốt đẹp, cũng thể khiến ta xấu xa.
Lảm nhảm xong, Cảnh Lâm rút ện thoại trong túi ra, gọi cho Cảnh Thụy, chính là ba . Hôm qua ngủ sớm vì say quá, sáng thức giấc mới th cuộc gọi nhỡ.
Biết rõ ba chẳng nói gì quan trọng ngoài việc rù rì rủ sang chơi và thăm nên gặp Thiên Thuận trước, giờ mới liên lạc lại.
- Ba, chắc con kh được, con đã nhận một vụ thơm, dốc sức giúp thân chủ ạ. – Cảnh Lâm cất lời ngay khi đầu máy bên kia vừa nhấc lên.
- Vậy à, thôi, ưu tiên sự nghiệp chứ biết ? – Giọng Cảnh Thụy buồn buồn.
- Chừng nào ổn ổn con sẽ qua, ba giữ gìn sức khỏe.
- Ừ. Con làm việc nhé, ba ngủ đây.
- Vâng, ba ngủ ngon.
Đút chiếc ện thoại trở ngược vào túi, Cảnh Lâm vẫy tay kêu phục vụ th toán gấp gáp chạy đến văn phòng luật. Sáng và tối luôn là hai mảng màu đối lập nhau, muốn dung hòa thật khó.
Lúc nhỏ, chưa hiểu đời hiểu chuyện thành thử giận mẹ lắm, nhưng giờ thì khác, th cảm quyết định cũng như lựa chọn của bà, suy cho cùng, con sống cốt yếu để mưu cầu an yên hạnh phúc chứ đâu chịu đựng, lắng lo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.