Sao Băng Qua Trời
Chương 139: Tình Cũ Vấn Vương - 1
Buổi sáng ngày đầu tuần, Cảnh Lâm ghé văn phòng luật chút xíu lái xe thẳng đến trụ sở c ty Hưng Thuận.
Nhớ năm xưa, bảo Thiên Thuận mở c ty, rước về làm thì chối đây chối đẩy, giờ lại thay đổi ý định hại một chân chạy tới hai nơi.
Nhác th Cảnh Lâm xuất hiện sau cánh cửa phòng giám đốc, Thiên Thuận nhẹ nở nụ cười vui vẻ.
Hưng Thuận vừa thành lập hơn hai tháng đã nh chóng thu mua hai nhà máy sản xuất linh kiện ện tử và thực phẩm từ Nam Thành khiến mọi thuộc giới kinh do đều mắt chữ A miệng chữ O hết.
Các đại gia thứ thiệt ở tỉnh J lẫn trên thành phố K đều ngấp ngé, mon men đem con gái hoặc cháu gái họ gán ghép cho nhưng khi bắt gặp thường xuyên sóng đôi cùng tiểu thư Hạ gia, họ thôi chẳng hành nghề mai bà mối nữa, chỉ thầm tiếc rẻ vì đến trễ một bước.
- Lý Hạo Nam trù tính ít nhất trong hai năm sẽ th lý toàn bộ tài sản, bạn ơi, sắp thành tài phiệt . – Cảnh Lâm cao giọng tâng bóc.
- định thâu tóm mọi thứ của xong liền mang hết làm từ thiện. Ngày ăn ba bữa, đâu cần quá giàu. – Thiên Thuận dửng dưng đáp lời.
Cảnh Lâm gật gù, nửa muốn tán thành, nửa lại kh. biết mục đích chính của chỉ đơn giản là đoạt l phụ nữ kia, ều con đường tới chỗ cô buộc lòng trải qua nhiều phức tạp thế này.
- À, ngày mai, Dương Mỹ Tr làm đ. – Thiên Thuận ngẩng đầu Cảnh Lâm, hạ giọng nói.
- Cô xin việc à? – Cảnh Lâm tròn mắt ngạc nhiên.
- Là Lý Hạo Nam đưa vào. Dây mơ rễ má giữa với Dương Ân, chẳng biết múi mớ nữa.
- Chắc chỉ muốn giúp con gái cộng sự cũ một chỗ làm tốt thôi. Ba cô dính phốt ở Nam Thành, mặt mũi đâu ở lại, nghỉ đó sang đây, cũng giống nhau cả.
Tuy nói vậy nhưng Cảnh Lâm vẫn th lạ. Bình thường nếu xảy ra chuyện nghiêm trọng đến thế khi ta cạch mặt luôn chứ đùa. Ấy mà hai nhà Dương, Lý cứ như đang âm thầm quan tâm lẫn nhau.
Lý Hạo Nam xử lý chuyện rượu giả êm xuôi và giữ th d cho Dương Ân. Tiền thu mua cổ phần thì nghe Thiên Thuận bảo vị chủ tịch trả lay lắt tận hai năm mà phó tổng cũng chịu.
Giờ mang luôn con gái phó tổng qua c ty mới c tác trong khi thiên hạ đồn ầm lên rằng cô nàng xém chút đã làm thịt con trai quý hóa của chủ tịch. Xem bộ, giữa hai đó gì ràng buộc, bên ngoài kh thể hiểu được.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- về đây, trưa nay hẹn khách ở văn phòng luật, đừng chờ nhé.
Tên luật sư vừa nói vừa đứng dậy, tiến đến trước mặt Thiên Thuận, đặt chiếc còng số tám mới keng keng xuống. chau mày, .
- đang nhắc nhở kế hoạch tội lỗi của ? Hãy nhớ, chung thuyền .
- Lỗi gì chứ, tặng , gặp cô gái tốt tốt hãy dùng nó khóa lại.
Dứt lời, Cảnh Lâm quẩy chiếc cặp táp lên vai, thủng thẳng rảo bước về phía cửa. Chiếc còng là một bạn cảnh sát tặng , dạo này cứ nó, liền nghĩ tới tội lỗi của cha từng đ.â.m thuê c.h.é.m mướn nên quyết định mang khỏi tầm mắt cho đỡ nhọc lòng.
Thiên Thuận bật cười, cầm l quà tặng kỳ lạ, mân mê ngắm nghía. Nếu muốn khóa tay cô gái nào đó hẳn chỉ thể là Tử Hân thôi.
M tháng trời, lao đầu vào sổ sách để cố tìm quên hình bóng cô nhưng thương nhớ lại càng dâng cao, hiện tại đã quen và sống chung với trái tim ngày nào cũng đau.
Lúc giải quyết hết mớ hồ sơ tồn đọng thì vừa tới giờ cơm trưa. Hôm nay, Hạ Tiểu Kỳ hẹn dùng bữa. Việc lôi cô ra làm diễn viên bất đắc dĩ hôm trước khiến cảm th áy náy nên giờ chỉ biết chuộc tội bằng cách đón đưa Hạ tiểu thư ăn uống, vui chơi như ý cô, còn về chuyện tình cảm là ều kh thể.
- Em chờ lâu chưa? – Thiên Thuận mỉm cười thân thiện ngay khi vừa ngồi vào xe đẹp.
- Năm phút đ.
Hạ Tiểu Kỳ nháy mắt tinh nghịch và lập tức cho xe chuyển bánh đến nhà hàng gần đó. Từ ngày Tử Hân kết hôn cùng Hạo Nhiên, niềm hy vọng trong tim cô tiểu thư cành vàng lá ngọc càng được củng cố.
Thời gian qua, ngoại trừ tiếp khách, Thiên Thuận chỉ ăn cơm dạo phố với mỗi cô. Khắp giới kinh do tỉnh J đã ngầm xem cả hai là một cặp trời sinh.
Sau khi ăn hết các món trên bàn. Vì th hãy còn sớm đ.â.m ra Hạ Tiểu Kỳ muốn níu kéo, mong gần thêm chút nữa, bởi cô biết th toán xong, sẽ bắt cô chở về c ty ngả lưng nghỉ trưa ngay chứ chẳng la cà quán nước.
- Thiên Thuận, chúng ta kêu thêm tôm nhé, em th bụng vẫn chứa được. – Hà Tiểu Kỳ nhỏ nhẹ đề nghị.
- Ừ. Để .
Chưa có bình luận nào cho chương này.