Sao Băng Qua Trời
Chương 144: Yêu Trong Niềm Đau - 2
Lúc Hạo Nhiên rời nhà tắm thì Tử Hân đang ngồi đọc sách. Nhận ra là cuốn ghi chép các thế võ Diệp sư phụ tặng cô, chậm rãi tiến gần. Từ ngày cô về nước, họ chưa lên núi thăm hỏi thầy do xảy đến quá nhiều chuyện.
- Tử Hân em, hôm nào, chúng ta thăm thầy nhé. – Hạo Nhiên choàng tay ôm l hai bờ vai cô, thủ thỉ.
- À. Được. Nhân tiện, so tài cùng xem . – Cô trả lời, gương mặt tỏ vẻ khó chịu vì hơi thở nam tính cứ liên tục phả vào.
- Em luyện hết hai cuốn luôn chưa mà đòi thi thố? – cười khẽ, ệu bộ châm chọc hỏi dò.
- Xong cả .
Cô vừa dứt câu thì bờ môi nóng kh yên phận của liên tục hôn khắp mái tóc xõa bu dài và dần dà trượt tới trước, ghi dấu son lên chiếc cổ ngọc ngà.
- Hạo Nhiên, đừng mà…
Câu nói chỉ mới thốt vài chữ bỗng chìm nghỉm giữa nụ hôn bất tận của đàn . Một tay giữ chiếc cằm thon, tay kia nắm chặt cổ tay cô.
Tử Hân chỉ thể phản kháng bằng bàn tay còn lại. Nếu đứng đã dễ, đằng này lại ngồi thành thử cô yếu thế hẳn. Cô đâu thể tung võ đánh , đang diễn vai vợ hiền dâu thảo mà.
Khi hơi thở bị Hạo Nhiên gần như rút cạn, Tử Hân xụi lơ trong vòng ôm của . Phút chốc, nhận th cô hết phản kháng, nh chóng bế bổng cô và đặt xuống giường.
Chỉ chờ b nhiêu, Tử Hân mau mắn bật dậy nhưng liền bị đẩy ngã. Hơi thở vương hương vang đỏ nồng nàn mỗi lúc càng nặng nề, đôi mắt mơ màng cô say đắm.
- Tử Hân, hãy cho phép yêu em, hãy sinh cho một bé con em nhé.
Nói xong, lại cúi đầu. Tử Hân dùng sức đẩy hai vai phía trên, cố gắng giữ để chẳng thể áp sát hơn. Hành động của cô kích thích thêm khát khao chinh phục.
Muôn đời muôn thuở, phụ nữ vẫn luôn yếu hơn đàn , dù võ vẽ tới đâu thì trong tình huống này cũng hóa thành bất lực.
- Em kh muốn…em kh muốn, đừng…đừng mà.
Hai dòng nước mắt nóng hổi chảy tràn khóe mi Tử Hân cùng lời phản đối đứt quãng ngay khi hai làn môi cứ vừa chạm lại vội tách ra vì cô giẫy giụa quá mạnh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiếng khóc thương tâm, nấc nghẹn khiến Hạo Nhiên chẳng thể tiếp tục được nữa, dần dà nới lỏng tay. Cô gấp gáp vùng khỏi , lùi nép sát góc giường.
- Chúng ta là vợ chồng, em định từ chối mãi em? – Hạo Nhiên hướng ánh buồn khổ về phía cô.
- Hạo Nhiên, em xin lỗi…hôm đó…em…em đau. Hiện tại vẫn còn ám ảnh. hãy cho em thêm chút thời gian.
Khóe môi Hạo Nhiên nhếch khẽ nụ cười chua chát, bu nằm quay mặt ra ngoài. Đã bao nhiêu lâu, dù gì cũng là đàn , cô bắt đợi chờ mà chớ hề ngày ấn định.
Kim đồng hồ trôi vào quên lãng. Bóng đêm mỗi lúc một dày thêm. Sương khuya ướt đẫm mái tóc dài rối xõa. Tử Hân kho tay tựa thành lan can, đau đáu tr về dãy núi ệp trùng xa xăm.
cô kh vui vẻ khi đạt được mục đích vậy, chỉ cảm giác thật trống rỗng.
Từ bên trong, qua kẽ hở của bức màn, Hạo Nhiên chứng kiến tất thảy. nhiều lần, lặng lẽ bóng dáng cô chơ vơ giữa trời sương.
Lẽ nào, đã lầm khi trói buộc cuộc đời cả hai với nhau bằng đám cưới hoành tráng , để đêm đêm, tiếng thở dài mệt nhoài, khắc khoải luôn vọng suốt c trường. Kiếp mong chờ này, đeo mang đến tận bao lâu mới chấm dứt đây.
- Vô ngủ em, lạnh sẽ bệnh đ.
Giọng nói nhẹ nhàng vang lên làm Tử Hân giật thót. Th gương mặt dịu dàng của , cô mới bình tâm lại, khe khẽ cất lời.
- … bỗng dưng thức ?
- À, chắc hết rượu nên tỉnh . Tử Hân, xin lỗi, về sau, hứa chú ý cảm xúc hơn. Em đừng giận và buồn nhé.
Nỗi niềm chân thật Hạo Nhiên thốt ra tận đáy lòng chẳng khiến cô cảm kích dẫu chỉ một chút. Tuy vậy, cô vẫn gắng mỉm cười gật đầu, an phận mặc cầm tay dắt .
Mức giá cô treo thưởng tìm là con số kh hề nhỏ đối với phi vụ th thường, thế nên, cô tin các băng nhóm thám tử uy tín sẽ mau chóng truy vết được Trương Tán, chứ cứ thuê một tổ chức như cách Thiên Thuận dùng thì sát suất quá nhỏ.
Cô muốn kết thúc mọi thứ sớm nhất và an lòng rời khỏi nơi đây, rời xa cả mà cô dành trọn th xuân để yêu thương.
Chờ vợ nằm ngay ngắn, Hạo Nhiên cẩn thận kéo chăn phủ kín thân cô. Đợi đôi mắt long l tựa trời kia khép hẳn, khẽ khàng về lại chỗ .
Dù cô cố tình làm nên lỗi gì, cũng đâu thể bu bỏ cho cô đạt ý nguyện, chỉ cần sau này, bản thân cẩn thận đề phòng một chút, đừng để cô cơ hội ra tay là ổn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.