Sao Băng Qua Trời
Chương 152: Rối Bời - 2
Câu chất vấn đến từ đàn hết lòng thương yêu làm trái tim Tử Hương như vụn vỡ, chắc c trong mắt bây giờ, cô đâu khác m ả chuyên đào mỏ, hám lợi hám d.
- Chủ tịch đối tốt với , chỉ mong tìm nơi nương tựa. – Tử Hương cúi đầu, lí nhí.
- Cô…thật lòng muốn ở cạnh ba à? hối hận về quyết định của chăng?
- Kh hối hận.
Tới nước này, Hạo Nhiên hết chữ để khuyên nhủ, cũng kh thể hạch sách Tử Hương cớ gì thích mà kết hôn cùng ba . Cái cô gái đáng thương khiến chẳng biết hành xử cho lẽ nữa. Thoát nạn Dương Mỹ Tr thì vướng víu cô, mai sau chạm mặt nhau hằng ngày sẽ thật khó xử.
- Vậy, nhờ cô hãy chăm sóc thật tốt ba .
Chốt câu cuối xong, Hạo Nhiên nh chóng cất bước quay lưng.
Tử Hương cắn chặt môi dõi theo dáng mỗi lúc một xa dần, hai dòng nước mắt thi nhau tuôn rơi. Cô nhủ lòng khóc nốt hôm nay thôi, được sống chung mái nhà với nên vui mới đúng.
Tr th ấm nhăn nhó, Lưu Nhược Bân chịu kh nổi, đánh liều hỏi han. Cuối cùng, câu trả lời nhận lại từ khiến mặt càng thảm hơn chủ .
Trước đây, đôi lần chứng kiến Tử Hương dìu Lý Hạo Nam ra xe những lúc say, biết đâu cô đã nuôi nấng ý định gởi gắm cuộc đời vào vị đại gia già chứ.
Chiếc xe lao vun vút trên con đường buổi ban trưa vắng ngắt, mang hai bộ mặt tựa như đưa đám. Lưu Nhược Bân cảm giác trái tim bị bàn tay vô hình bóp chặt đến ngạt thở nhưng vẫn cố giữ tỉnh táo để chở Hạo Nhiên về nhà an toàn.
- chủ, đừng ghét Tử Hương nhé, xin hãy đối xử tốt với cô .
Lưu Nhược Bân buồn rầu nhỏ giọng ngay khi vừa tắt máy xe chẳng đợi Hạo Nhiên ý kiến ý cò, lủi xuống, cúi đầu chào và l xe chạy mất dạng.
Bản thân Hạo Nhiên kh còn tâm trạng mà chú ý biểu hiện trên mặt thằng bạn kiêm tài xế nữa. Rời khỏi xe, liền bước thẳng vào nhà, lên phòng tìm vợ.
Tử Hân đang ngắm nghía sợi dây chuyền thiết kế khá tinh xảo bỗng nghe ổ khóa xoay lạch cạch. Cô vội vàng đậy nắp hộp, thả nó trở vô ngăn bàn, tiện tay l luôn bức ảnh gia đình cầm mân mê, rờ rẫm.
- đâu cả buổi vậy? chuyện gì hả? – Cô giả lả đặt tấm hình về chỗ cũ, đứng dậy vờ hỏi han quan tâm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hạo Nhiên mỉm cười hiền từ vợ và nhẹ nhàng tiến lại, vươn tay kéo Tử Hân ôm thật chặt, hít hà mùi hương quen vương vấn, thì thầm vào tai cô.
- Ba…sắp tái hôn, dì tương lai em cũng biết đ, là Tử Hương.
- Ồ. Thảo nào, em th ba vui vui. – Cô nói cho chuyện.
Siết mạnh vòng eo thon thêm lần nữa, từ từ bu tay, thất thểu tới ngồi bệt cạnh khung cửa kính tr ra mênh m.
Tử Hân liếc mắt . Xem bộ, tên chồng này buồn thật , oái ăm thế nào mà nhân tình của sắp biến thành vợ ba nhỉ, tình con duyên cha hay .
- Hạo Nhiên, ba đã lớn tuổi, lủi thủi cô đơn, nên vui vẻ chúc phúc cho ba. – Tử Hân dịu dàng quỳ kế bên, nhỏ nhẹ lên tiếng.
- Em à, cứ nghĩ ba sẽ giữ trọn tình yêu với mẹ đến hết đời…- Giọng nghẹn đắng.
- Mẹ mất lâu , nghĩ thoáng chút .
- kh thể nghĩ thoáng được, tình yêu kh mất khi một trong hai chết, nó chỉ mất nếu cả hai cùng chết.
Tặng kèm câu nói là ánh mắt cháy đượm lửa tình bất diệt xoáy thẳng vào khiến Tử Hân cảm giác đang cảnh cáo chính cô.
Vì tật giật nên cô suy nghĩ lung lắm. Một là ám chỉ cô và Thiên Thuận c.h.ế.t trụi lủi, hai là muốn nói ví như mệnh hệ nào, cô bắt buộc thủ tiết thờ chồng hay gì.
Th cô vợ sững , mắt trân trân kh chớp, Hạo Nhiên bất giác hơi sợ, khẽ lay lay.
- Tử Hân, em vậy?
- Hả? À, đừng buồn, đừng buồn, sẽ ổn thôi.
Tại hỏi làm cô giật thót, bởi hoảng quá, cô lôi luôn đầu tới ôm thật chặt, vỗ về dỗ dành.
Tuy hơi lạ nhưng m khi được cô chủ động nên cũng hùa theo, vờ yếu đuối sụt sùi cho cô an ủi.
Vợ đã diễn đạt mà chồng còn diễn sâu hơn, thành ra lúc cô toan thoát thân thì cứ bám chặt chẳng rời hại cô chỉ biết ngó lên nóc nhà, thầm than trách trong lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.