Sao Băng Qua Trời
Chương 154: Hy Vọng Mãi Còn - 2
- , nhưng nếu lật lọng, sẽ g.i.ế.c mất. – Cô bất giác chồm sang nắm l tay , mắt ngân ngấn nước.
- Tử Hân, muốn cược lần cuối, mang em về bên . Số tài sản khủng đó, đủ đổi lại một đời bình yên cho chúng ta. Đại bàng gãy cánh, chim sẻ cũng mổ mắt nó được.
Tử Hân nhận th tia hung quang từ bao giờ đã xuất hiện ở đáy mắt vốn nhu thuận kia.
Giọt nước long l hết nơi nương tựa, thánh thót rơi xuống, thấm nhòe khóe mi. Chút mạnh mẽ buổi đầu chưng ra cho xem theo dòng lệ trôi sạch.
Bàn tay thân thuộc dịu dàng kéo cô vào lòng, ôm thật chặt. Khoảng rỗng khoét trong tim nhờ ảnh hình mảnh mai và làn hương quen mà được lấp đầy.
thứ hạnh phúc dở dang khiến ta lịm tim đến vậy, sung sướng vì cô kh bài xích . cảm nhận rõ, đôi trái tim của họ vẫn còn chung nhịp đập, tha thiết gọi tên tình nhân.
Hận thù, oán thán chất ngất là thứ xua cô nhắm mắt đưa chân thì chính sẽ rửa sạch tất cả, mang cô trở lại.
Nghe tiếng chu ện thoại ngân vang, Tử Hân liền giật bu tay khỏi Thiên Thuận. Khi bảo việc cần về c ty xử lý tạm biệt quay lưng, cô bỗng nhiên mất mát.
- Tử Hân, em từng nói dẫu xảy ra bất cứ chuyện gì, đến cuối cùng, chúng ta vẫn sẽ ở cạnh nhau, luôn ghi nhớ đ. – bất chợt ngoảnh đầu, mỉm cười nhắc nhẹ.
Hình dáng thân thương cứ thế khuất lần sau những tàn cây thấp lè tè. Lời thề ước bên thác và thảm hoa Đỗ Quyên năm đó cô nào quên đâu. ều, cô kh còn xứng sánh duyên với nữa.
hay chăng hiện tại, một chút tự tin trong cô cũng mờ nhạt. Câu nói lúc tuy biết vì giận mà thốt lên nhưng nó chính là lưỡi d.a.o cắt đứt sợi tình mong m giữa đôi bên .
Ở cạnh Hạo Nhiên thì bình thường, còn bên cô lại khinh bỉ, ghê tởm chính .
Rảo bước dọc con đường vàng lá thu rơi, cúi nhặt đôi chiếc lá rụng, Tử Hân da diết bồi hồi nhớ bao kỷ niệm thời th xuân. Cô dối gạt Thiên Thuận rằng lái xe tới, thực chất, cô bắt taxi.
Hôm nay, Hạo Nhiên đã làm lại, tuy Lý Hạo Nam cho nghỉ hết tuần nhưng vì lỡ hẹn từ trước nên đến gặp khách hàng. Giao khác thay e ngại họ bảo chẳng nể mặt này kia, cái mác thái tử gia Nam Thành luôn khiến kẻ được tiếp đón th thật cao giá.
nói cô nghe vậy thôi, đâu quan tâm tẹo nào. Chỉ là, giấc trưa, khi về đến phòng, ngồi buồn trống tay, cô mới sắp xếp ngăn bàn và phát hiện chiếc hộp đựng sợi dây chuyền tinh xảo kia đã biến mất.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lòng kh tránh khỏi suy nghĩ tới Tử Hương, nếu cô gái giúp mối quan hệ thân tình giữa hai cha con nhà họ Lý biến thành bất ổn, ắt sắp kịch hay để xem.
Ánh hoàng hôn tím ngắt bu phủ dần trên khu vườn, Tử Hân thẫn thờ ngóng về dãy núi mờ phía xa.
Cô lo cho kế hoạch nguy hiểm Thiên Thuận đang theo đuổi, những mong mau chóng tin tức của Trương Tán, chỉ cần tống Lý Hạo Nam vào tù, hẳn sẽ hết khả năng trả đũa .
- Vợ yêu, em gì thất thần quá đỗi?
Câu hỏi bất chợt vọng sau lưng cùng vòng tay ấm siết qu eo khiến cô giật đến cứng ngắc. Hóa ra, trễ vậy . Hạo Nhiên làm về thì năm giờ hơn, mà cô cứ ngỡ hãy còn sớm lắm.
- Em ngắm mặt trời rơi. – Cô đáp, vẫn kh ngoảnh đầu.
- Tử Hân, thật hạnh phúc khi mỗi bình minh lẫn hoàng hôn, đều được ôm em thế này. – Hạo Nhiên nở nụ cười ấm áp, thì thầm vào tai vợ.
Cô cảm nhận được làn môi nóng của liên tục di chuyển trên mái tóc dài, chẳng hiểu cứ nghĩ tới cảnh ôm ấp khác, hôn hít xong lại đụng chạm vào , cô chỉ muốn đạp một phát cho bay thật xa.
- tắm , toàn mùi mồ hôi. – Cô vùng khỏi tay , nhăn nhó.
- ngồi máy lạnh cả ngày, mồ hôi ở đâu ra chứ?
Hạo Nhiên vừa nói vừa kéo cổ áo lên ngửi. Phụ nữ đúng thật là nhạy mùi, mà thôi, cô sạch sẽ thơm tho như vậy, khó trách. Nhưng chính vì cô tỏ vẻ khó chịu thành thử càng th cô giống m cô vợ hơn.
Vợ hay mắng chồng, gia đình mới ấm êm, hạnh phúc. Trước đây, mẹ cũng hay hầm hét ba . Từ sau tai nạn khủng khiếp kia, trở nên khác lạ, còn bà gần như trầm cảm. Sau cùng, mọi thứ vỡ tan.
- Được , nghe lời em.
Nũng nịu hôn lên trán vợ thêm cái nữa, Hạo Nhiên uể oải nhấc chân. Tr theo bóng lưng khuất dần, Tử Hân kh dám chắc là rõ việc cô đã làm hay chăng.
Ê kip chuẩn bị hồ sơ của Nam Thành đó giờ chưa hề xảy ra sai sót, nhân sự xưa nay giữ nguyên chẳng thay đổi. Thiên Thuận còn đoán biết thì hẳn cũng ít nhiều nghi ngờ. Thôi đành, cứ yên lặng quan sát xem .
Chưa có bình luận nào cho chương này.