Sao Băng Qua Trời
Chương 157: Chồng Tung Vợ Hứng - 1
Vừa hé cửa phòng, bóng lưng kiều diễm của cô vợ trẻ đập vào mắt khiến Hạo Nhiên ngẩn cả đỗi. Tử Hân theo y lời dặn, trang ểm đậm và váy áo xúng xính.
Bản thân cô chưa biết tên chồng này mưu đồ gì nữa, lẽ nào để dằn mặt Tử Hương rằng vợ cũng thuộc hàng sắc núi hương rừng vì cô đã cho bay màu mà kết hôn cùng khác.
- Vợ đẹp quá, Tử Hân à, em là tạo vật đẹp nhất thế gian đ.
Hạo Nhiên vừa nói vừa tiến lại, đứng sau lưng, tay đặt trên vai cô, mắt chẳng rời chiếc gương trước mặt.
- tắm mau lên, kẻo ba đợi. Em th ba lâu đ. – Cô lắc vai, cố ý vùng khỏi đôi tay kia.
- về sau ba nửa tiếng, so bì gì chứ? Em yên tâm, ba còn đón dì, chúng ta sẽ đến kịp thôi.
Dứt lời, gấp gáp hôn trộm gò má hồng một cái nh chui tọt vô nhà tắm. Tử Hân muốn đập cũng đâu kịp vươn tay.
Nếu kh tại phát hiện vệt son, chứng kiến cảnh dối gặp gỡ Tử Hương thì cô cứ nghĩ là đáng thương, nhất mực chung tình.
Đang tập trung chỉnh m sợi tóc, bỗng cô giật đánh thót khi th Hạo Nhiên in hình trong gương. quấn mỗi khăn tắm, chưng nguyên body săn chắc ra hẳn để cho cô nhòm đây mà.
- kh thay đồ luôn? – Tử Hân nhảy khỏi ghế, nghiến răng hỏi.
- Vợ ơi, em giúp mặc áo nhé. – cô, cười nũng nịu.
- …… uống trúng thuốc à? – Cô thụt lùi, lắp bắp.
vẫn vờ như bị ếc, cứ chậm rãi bước, dồn cô sát cạnh bàn. Biết bản thân chẳng thể đấu đá gì nổi với chiếc váy dài vướng víu nên cô đành thuận tình thuận ý, gật đầu lia lịa.
- Được , em giúp, em giúp, xích ra .
Th bộ dạng rối rít của cô vợ đáng yêu, Hạo Nhiên phì cười, đứng nghiêm trang lại.
Cô hậm hực tháo chiếc áo sơ mi x khỏi móc và cẩn thận giúp mặc vào. Con này tưởng sáu tuổi ư, kiểu nhõng nhẽo làm cô phát ớn tới tận cổ.
Giây phút những ngón tay dài mảnh đang chăm chú cài hàng cúc phía trước, cự ly khuôn mặt đôi bên khá gần khiến Hạo Nhiên bỗng chốc muốn hôn lên làn môi kia.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thế nhưng khi vừa chủ động cúi xuống thì Tử Hân đã cài xong, cô với tay nắm cổ áo xốc mạnh chỉnh cho thẳng giúp tỉnh mộng.
- Lý Hạo Nhiên, thử bắt em giúp mang quần xem. – Tử Hân cười dịu dàng, vuốt má đàn .
- À, kh, để …để .
Nói , Hạo Nhiên lật đật vớ l cái mắc đồ và chạy thẳng. Tử Hân kho tay dõi theo. diễn vở tuồng chẳng biết hồi kết là lúc nào hại cô mệt mỏi thật sự.
Đêm nay, cầu mong đừng uống quá nhiều rượu, cứ mỗi lần nhác th chân nọ đá chân kia trở về phòng, cô lại phát sốt vì sợ.
Tr chủ cô chủ tay trong tay dìu nhau, dì Hà lẫn các hầu gái đều mừng vui hớn hở, nhất là dì Hà, bà th quyết định hôm đó của Lý Hạo Nam thật đúng.
Rốt cuộc, vợ chồng Hạo Nhiên cũng thể thuận hòa yêu thương, chủ nhỏ đã được hưởng trái ngọt hạnh phúc sau bao năm tháng khổ sầu.
Chiếc ô tô từ từ chuyển bánh rời khỏi cổng ngôi biệt thự, hướng ra đường lớn. Nắng tắt hẳn, đường phố lác đác lên đèn, khung cảnh này thật khiến lữ khách thoáng chạnh lòng.
Khách sạn Phồn Hoa buổi đêm y hệt cái tên của nó, lung linh, rực rỡ. Khi Hạo Nhiên nắm tay Tử Hân đến căn phòng đặt sẵn thì Lý Hạo Nam với Tử Hương đã mặt .
- Ba, chúng con tới hơi trễ, để ba và dì đợi lâu. – Hạo Nhiên khẽ cúi đầu, nhỏ giọng.
- Chúng ta vừa vào thôi, nào, hai đứa ngồi xuống .
Tiếp đó, Lý Hạo Nam hào hứng giới thiệu mọi làm quen nhau. Ba diễn viên Tử Hương, Hạo Nhiên lẫn Tử Hân chẳng ai bảo ai, đều nhập vai tốt, cứ như bọn họ lần đầu gặp gỡ, chào hỏi rôm rả.
Lúc kh khí trở lại bình thường, đôi mắt Tử Hân bất giác đứng yên trên chiếc cổ cao trắng sứ của con gái đối diện, nếu cô kh lầm thì thứ đang tô ểm cho Tử Hương chính là sợi dây chuyền mà Hạo Nhiên cất trong ngăn bàn hôm .
Kh hiểu vì lòng cô d lên nỗi gh tỵ mơ hồ, thêm một chút tủi hờn. Mãi khi phục vụ đặt những món đầu tiên lên bàn, Tử Hân mới dời ánh sang chỗ khác.
- Tử Hân thích ăn tôm nên hãy ăn nhiều nhé, ba gọi cho con đó. – Lý Hạo Nam ân cần dịu giọng.
- Dạ, con cám ơn ba, ba và dì dùng ngon miệng ạ. – Tử Hân mỉm cười đáp lời.
- Hạo Nhiên…cũng ăn nhiều nhé. – Tử Hương chợt cất tiếng.
- Vâng, con mời ba, mời dì ạ. – lễ phép đáp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.