Sao Băng Qua Trời
Chương 161: Chuyến Đi Tử Thần - 1
Sớm hôm nay, vì cuộc họp quan trọng dưới tỉnh nên Lý Hạo Nam với Hạo Nhiên rời nhà từ sớm, bữa sáng kh động đũa. Vốn dĩ là sẵn từ chiều qua, nghỉ ngơi một đêm cho khỏe vào họp nhưng cả cha lẫn con đều chẳng nỡ xa vợ, ráng chịu nhọc chút.
Chờ họ rời khỏi nhà, Tử Hân gấp gáp ăn vội dĩa mì xào, xong vọt lên lầu chuẩn bị và gọi taxi. Thiên Thuận hẹn cô tới ngay góc ngã tư chờ để tránh khác bắt gặp, mất c lùm xùm.
Tr th chiếc ô tô quen thuộc đậu gần đèn đỏ, Tử Hân liền chỉ cho tài xế, đồng thời tr thủ móc ví trả tiền luôn. Xe mới dừng, cô nh chóng nhảy xuống, chui vô ghế phụ.
- chờ em lâu kh? Cũng may cha con họ sớm. – Tử Hân vừa thở vừa nói.
- Chỉ năm phút thôi. – Thiên Thuận mỉm cười, nhẹ quay vòng vô lăng.
Cách đó một đoạn, Dương Mỹ Tr chứng kiến tất cả. Hôm qua, Tử Hân đột ngột xuất hiện và ghi lại địa chỉ trên mảnh gi, sáng nay Thiên Thuận vào dặn dò cấp dưới vài việc thì rời c ty luôn nên cô l làm lạ, lẳng lặng bám theo đến đây.
- Lạc Tử Hân, cô cướp mất Hạo Nhiên của , giờ định ẵm luôn Thiên Thuận hả? Cô…thật tham quá đ. – Dương Mỹ Tr lầm bầm.
Hạ tầng giao th tỉnh P vẫn chưa tốt lắm, nhiều đoạn đường đặt biển cảnh báo, buộc lái xe cẩn thận tốc độ và quan sát thành thử Thiên Thuận kh dám phóng nh vượt ẩu, bởi cạnh còn Tử Hân, mà thật tâm muốn bảo vệ đến từng chân tơ kẽ tóc.
Vừa tới cổng làng đã th dân tình túm tụm, bàn tán xôn xao cả một khoảng khiến xe chẳng di chuyển tiếp được, cảnh sát đứng dài đường. Tử Hân nhăn trán quay sang kế bên.
- , xuống bộ nhé.
- Em cứ ngồi yên, chờ hỏi thử. cảnh sát phong tỏa cả làng nhỉ?
Thiên Thuận nói và mau mắn nhảy khỏi xe, hòa vào đám nhốn nháo. Sau khi thu thập th tin quan trọng, trở lại, cầm c.h.ặ.t t.a.y cô, hạ giọng.
- Tử Hân, họ bảo đêm qua nhà Trương Tán bị cháy, kh còn ai sống sót, chúng ta…muộn .
Từng câu nói của Thiên Thuận chẳng khác nào búa bổ vào đầu Tử Hân. Chuyện này mà hy hữu đến vậy. Bao nhiêu c sức cô hy sinh tới bây giờ hóa thành vô nghĩa hết ư.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- hỏi nhà họ bao nhiêu kh? – Cô rưng rưng nước mắt .
- Tổng cộng năm , trong đó một bé gái bảy tuổi. – đáp.
Đôi môi Tử Hân mím chặt, toàn thân cô run lên bần bật, nỗi nghẹn ngào ép tim hại cô hít thở khó khăn, nước mắt thi nhau tuôn trào nhưng miệng chẳng thốt nên tiếng khiến Thiên Thuận hoảng hốt.
Biết ký ức kinh hoàng năm xưa đang chế ngự tâm trí cô, vội vàng quay xe, lao nh ra mảnh đất trống cách xa ngôi làng choàng tay ôm l cô vào lòng, vỗ về trấn an.
- Bình tĩnh em, em đừng kích động.
Khóc một thôi một hồi, Tử Hân mới dần l lại tinh thần. Thiên Thuận mở cửa xe, dìu cô ra ngoài hít thở chút khí trời. Chuyện thành n nỗi này, chẳng biết tính nữa.
- Tử Hân, chúng ta cùng nhau bỏ trốn nhé, em với , chúng ta hãy thật xa và sống bên nhau, hãy bu bỏ hết mọi hận thù được kh em? – nắm tay cô, tha thiết cầu xin.
- …tại chứ? Thù hận là nói với em, kế hoạch đều do vạch, cớ gì muốn bu xuôi? Em bị dồn đến mức này, em kh cam tâm. – Cô hét lên.
- Nhưng Lý Hạo Nam sẽ g.i.ế.c chúng ta mất. Tử Hân, cả nhà Trương Tán năm mạng vùi trong biển lửa, em nghĩ do chập ện ư?
Nghe hỏi, cô liền tỉnh hồn. , chắc ta biết và trước một bước. Nếu chiều hôm qua cô liều mạng xuống đây hẳn đã kịp. ều, cô đâu thể mang họ bên mà bảo vệ nhân chứng, ta cũng g.i.ế.c họ thôi. Giọt nước mắt bất lực rơi thánh thót trên nền cỏ úa.
Lý Hạo Nam nh nhạy bắt th tin như vậy, cô theo Thiên Thuận bỏ trốn thì xác suất thoát khỏi là bao nhiêu phần trăm.
Còn chưa kể tới Hạo Nhiên, mà phát cơn ên, kh biết gây ra chuyện đáng sợ gì, kề cận nhau bao nhiêu năm, cô hiểu tính tên chồng hơn ai hết, ôn thuận hiền lành nhưng thẳm sâu luôn ẩn chứa mùi dã thú, kích thích chút xíu sẽ nổi lên ngay.
- Tử Hân, thà bản thân nhảy xuống vực sâu cũng chẳng muốn em bị hại, ngay luôn nhé, hãy tin , nhất định lo lắng hết cho em.
Dứt câu, Thiên Thuận liền túm tay Tử Hân kéo về phía chiếc ô tô. Cô ngoan ngoãn ngồi vào, chờ khi xe vừa chuyển bánh, cô mới bình tâm, dịu giọng phân giải.
Chưa có bình luận nào cho chương này.