Sao Băng Qua Trời
Chương 167: Truy Tìm Hung Thủ - 1
Th Hạo Nhiên gấp gáp lên thẳng phòng, Tử Hương liếc ngang ngó dọc lẻn vô gặp bởi cô nhận ra tài xế xe tải đã tử vong kia là tên cướp bị Tử Hân đánh ở c viên ngày trước.
- Hạo Nhiên. – Cô khẽ gọi.
- Ờ, dì hả? chuyện gì thế? – Hạo Nhiên chỉ kịp cô một cái xong lại đục đầu vào tủ lục đồ.
Dẫu xưng hô như vậy phép thì Tử Hương vẫn đau lòng. Tr xơ xác, luộm thuộm, kh còn vẻ lịch lãm hàng ngày, cô bỗng xót xa thay.
Cảm giác yêu đem lòng yêu thương kẻ khác thật sự khó chịu, còn là vợ nữa. Khoảng thời gian sống ở đây, cô đã loáng thoáng nghe từ các cô hầu và biết mối quan hệ dây mơ rễ má giữa , Tử Hân với Thiên Thuận.
- À. Hạo Nhiên, tên tài xế là tên cướp túi xách mà cùng Tử Hân gặp trong c viên hôm kia, lúc dạo bộ. – Cô run run cất lời.
- Dì nói ? ta biết Tử Hân?
- Đúng, cướp túi của , bị Tử Hân đánh. nghĩ khi nào tính kế trả thù cô chăng?
Chân mày Hạo Nhiên khẽ nhíu và mau chóng giãn ra. Dẫu vợ đánh , cũng chẳng ngu ngốc đến nỗi ôm hận tới mức liều cả bản thân, bán mạng cho tử thần được.
- Việc này bên phía cảnh sát hai tỉnh đang phối hợp ều tra, cảm ơn th tin của dì, chắc nh kết luận thôi.
Dứt lời, Hạo Nhiên tiếp tục cắm cúi soạn sửa. Chờ Tử Hương ra ngoài, mới khóa trái cửa, nhảy vào nhà tắm. Từ ngày hôm qua đến tận sáng nay chỉ mặc mỗi bộ quần áo dính trên , hôi hám như cú.
Mọi thứ xong xuôi, Hạo Nhiên hối hả phóng xuống, suýt chút va dì Hà.
Tuy bà xin đưa thêm m cô hầu vào phụ chăm sóc nhưng kh đồng ý, bảo rằng Tô Mộc Linh hỗ trợ , kéo vô đ đúc càng phiền hà rối rắm. Thế là, bà đành thuận ý, dúi phần cơm cùng c nóng sốt cho vì sắp tới giờ cơm trưa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Dì đừng lo quá mà ảnh hưởng sức khỏe. Vợ cháu sẽ ổn.
vỗ nhẹ vai bà trấn an và lật đật rời khỏi. Dì Hà đứng lặng, dõi theo, nước mắt ngắn dài. Hạnh phúc vừa đến tay chủ nhỏ chưa bao lâu đã vội toan mất .
Dù cố gắng ủi an kẻ khác nhưng bà rõ nhất lòng thật sự còn hoang mang hơn bất kỳ ai.
Lúc Hạo Nhiên vào phòng bệnh thì Tô Mộc Linh cũng th báo rằng Thiên Thuận vừa chuyển viện lên thành phố.
- Cô hãy yên tâm, ba đã liên hệ trên đó, sẽ được chăm sóc tốt nhất, nếu bất ổn liền đưa ra nước ngoài ngay.
Tô Mộc Linh ráng mỉm cười, gật đầu chào và nhường kh gian cho hai vợ chồng. Hạo Nhiên, Thiên Thuận lẫn Tử Hân, cô mới hay ở đời này thứ tình yêu đau tê tâm liệt phế như kia.
Trời chuyển dần về chiều, trong căn phòng trắng toát, dáng đàn ngồi cô lẻ bên cạnh vợ yêu quý suốt m tiếng đồng hồ, thầm thì ôn lại kỷ niệm từ thuở ấu thơ tới tận ngày trường thành cùng cô dẫu chỉ mỗi nghe.
- Tử Hân, em biết thích em từ bao giờ kh? Chính là…ngày đầu tiên ba em đưa em đến nhà . Em mặc áo khoác màu hồng l trắng viền qu cổ, khi em tựa nàng c chúa nhỏ cũng vừa giống gấu b nữa. Ba bảo em dắt ra vườn chơi để lớn bàn chuyện. chạy nh quá nên vấp té, đầu gối bị chảy máu, em kh suy nghĩ nhiều mà cởi áo bọc vết thương cho . Xong …em khóc, cứ tưởng em xót , em mới khóc, nào ngờ khi lớn hỏi, em nói do em tiếc chiếc áo ấm . Lúc đó, đã tự hứa với lòng, sau này lớn lên, làm tiền sẽ mua tặng em thật nhiều áo ấm, còn muốn trở thành chiếc áo ấm riêng em.
Những lời tâm tình bi thương đưa về miền ký ức ngọt lành ngày xưa. Dòng nước mắt thảm sầu mãi tuôn trào. nhớ tất cả đau đớn mà bản thân khiến cô chịu vì bao cơn ghen tu n nỗi nhất thời.
Dẫu nhiều lần hối hận, tự nhủ cố kiềm nén tính nóng nảy cũng như chiếm hữu thái quá nhưng lại chẳng làm nổi. Mỗi lần cô cận kề Thiên Thuận, hoàn toàn biến thành kẻ khác lạ, đâu còn giống chính .
Hôm qua, khi nghe Lý Hạo Nam nói hai ngồi chung trên chiếc xe, cảm giác tựa đứa trẻ bị chính thân bỏ rơi, lạc lõng, hụt hẫng tột độ.
Mang d thiếu gia tập đoàn nghìn tỷ nhưng th chẳng đáng đồng nào trong mắt tình.
Sau một đêm chập chờn kh an giấc, mới sáng thì nghe Chu Hà gọi ện thoại, th báo rằng đội ều tra đã xác minh chiếc xe tải gây tai nạn thuộc sở hữu của c ty vận chuyển hàng hóa LR và tài xế kia là mà c ty thuê.
Chuyến hàng hôm đó đáng lý chở tỉnh H, ta đột nhiên chạy đến tận tỉnh P, mãi lúc về gần tỉnh J vẫn đầy nguyên xe hàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.