Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 188: Truy Sát - 2

Chương trước Chương sau

Khi kim đồng hồ chỉ đúng chín giờ, Phương Quốc Minh cũng đưa Tử Hân đến nơi. Tr th căn nhà gỗ hai tầng nằm giữa khu rừng trống, Tử Hân bất giác nghe lạnh sống lưng, may là cô từng học võ, kh thì sẽ sợ hơn nhiều.

- Ông Mark đã tới chưa? – Cô bật khóa cửa, nhỏ giọng hỏi.

- ạ, cô chủ vào kẻo đợi. – Phương Quốc Minh cũng mau mắn chui ra.

Do Tử Hân cứ chằm chằm nên Phương Quốc Minh chưa thể hành động liền mà dạt qua một bên, tỏ ý mời trước. Cô khẽ gật đầu, lướt nh qua .

Nhưng được m bước thì tiếng nổ nh tai khiến cô hoảng hốt quay lại và cảnh tượng đập vào mắt làm cô bàng hoàng thảng thốt.

Từ chiếc xe sang trọng, cả Thiên Thuận lẫn Hạo Nhiên đều cầm s.ú.n.g tiến ra. Phương Quốc Minh nằm ngay đơ dưới đất, phát đạn trúng ngay tử huyệt, c.h.ế.t ngay lập tức.

- Tử Hân, ngồi xuống.

Cô bấn loạn làm theo khi nghe tiếng Thiên Thuận hét. Bên tai inh ỏi toàn âm th s.ú.n.g nổ. Hai liên tục né đạn, bóp cò, g.i.ế.c hết những tên sát thủ trá hình xuất hiện trên tầng hai ngôi nhà.

Hạo Nhiên vụt chạy đến cạnh vợ , nắm chặt l tay cô, lôi nấp sau chậu kiểng lớn. Miệng hỏi nhưng đôi mắt tinh kh ngừng quan sát và b.ắ.n hạ tên còn sót lại đang xả s.ú.n.g loạn xạ.

- Em bị thương ở đâu kh?

- Em bình thường. – Cô đáp gọn.

Mé đối diện, Thiên Thuận nh chân lần mò lên trên tìm kiếm bởi lo nếu để sót tên nào thì quay sẽ bị b.ắ.n lén. Đúng hệt dự đoán, vẫn còn một gã to cao, râu rậm đang gọi ện thoại cho ai đó.

Khi vừa ngoái , viên đạn cũng rời nòng súng, ghim thẳng vào đỉnh đầu khiến c.h.ế.t chẳng kịp ngáp.

Nghe bốn bề đã im lìm, Hạo Nhiên mới kéo Tử Hân chạy lại chỗ Thiên Thuận.

- kh? – Tử Hân lo lắng hỏi han.

- ổn, chúng ta mau rời khỏi đây, dường như gọi thêm cứu viện.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Dứt lời, Thiên Thuận chạy trước, Hạo Nhiên lôi Tử Hân theo sau. Thiên Thuận lật đật quăng m băng đạn, giục Hạo Nhiên lắp thêm gấp gáp quay đầu xe, phóng nh nhất thể.

- định ám sát đại biểu hay gì mà chuẩn bị đạn dược ghê thế? – Hạo Nhiên thoăn thoắt nạp đạn, tiện miệng hỏi.

- Lần đầu xuất ngoại, thủ thân chứ, lại ở đây.

Nghe Thiên Thuận nói, Hạo Nhiên phì cười. Tên đàn này lo bị hại ư, thật quá sức tưởng tượng.

Bên cạnh chồng , Tử Hân ngơ ngác chẳng hiểu đâu là đâu nữa, hai họ tự dưng hóa như thân tám kiếp vậy. Vốn cô muốn hỏi cớ sự nhưng vì tình hình căng thẳng, ai cũng tập trung cao độ nên tạm thời giữ im lặng.

Xe đang bon bon chạy thì bốn chiếc ô tô bỗng xuất hiện trên gương chiếu hậu, gấp rút rượt đuổi ráo riết. Thiên Thuận nghiến răng, tăng tốc độ, lao vun vút trên đường.

- Chết thật, chúng đuổi kịp . – Thiên Thuận tặc lưỡi.

Hạo Nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y Tử Hân, hết lia mắt đằng trước lại hai bên rừng rú. Cứ cái đà này, lo Thiên Thuận kh làm chủ tay lái nổi, lỡ xe đ.â.m vào đâu, chắc c cả đám tan xác pháo chứ chẳng đùa.

Tiếng s.ú.n.g từ hai chiếc xe ên liên tục dội đến, Hạo Nhiên đè đầu Tử Hân xuống, còn cố gắng thò tay b.ắ.n trả. Khi phát đạn trúng tên trọc, m.á.u phọt văng tung tóe, rải đầy dọc đường.

Lúc xe qua khúc cua, lợi dụng thời gian khuất tầm mắt bọn truy sát, Thiên Thuận lập tức tg gấp. Cả ba đều hiểu ý nhau, chẳng ai bảo ai, nh chóng rời khỏi, chạy thẳng vào trong rừng.

Đây là cách duy nhất để bảo toàn ít nhất một tính mạng, còn cứ lao trước mặt chúng ắt chỉ còn đường chết.

Mới được một đoạn chưa xa thì các bóng cao lớn đã phân tán rải rác và đuổi ngay phía sau. Hạo Nhiên nắm tay Tử Hân, kéo cô chạy thật lẹ, cành lá rải rác vướng víu khiến cô vấp ngã, lôi theo trượt luôn xuống gờ dốc.

- Em ổn chứ? xin lỗi? – Hạo Nhiên lo lắng sờ loạn khắp cô.

- Chạy mau . – Tử Hân lắc đầu tỏ ý hãy còn nguyên vẹn, giục .

- Chúng ta sang kia, cây cối rậm hơn. - Thiên Thuận hối thúc ngay khi vừa chạy tới.

Giây phút này, chỉ nghĩ đến việc bảo toàn tính mạng Tử Hân khỏi s.ú.n.g đạn, còn cô trượt ngã, trầy xước hay chăng cũng nào còn quan trọng nữa. Bởi vì biết, vết thương kh thể hại cô chết.

Đôi vợ chồng nghe lời Thiên Thuận răm rắp, tựa như chính là chỉ huy trong cuộc chiến sinh tử, cùng kéo nhau lao qua mé rừng bên .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...