Sao Băng Qua Trời
Chương 199: Hãy Còn Bình An - 1
Tận hai ngày sau phẫu thuật l viên đạn ra, Thiên Thuận mới tỉnh táo hẳn. Vừa th mặt Cảnh Lâm và Hạ Tiểu Kỳ, vội bật dậy nhưng vết thương nơi lưng đau nhói khiến nhăn mặt, rên lên một tiếng.
- đừng cử động, muốn l gì cứ nói em. – Hạ Tiểu Kỳ lo lắng đỡ Thiên Thuận nằm xuống.
Tr đôi mắt sưng mọng của Hạ Tiểu Kỳ, biết cô đã khóc nhiều. Bản thân bất chợt cảm giác thật tội lỗi, cô đối tốt với nhưng chỉ thể mang đến cho cô toàn nước mắt cùng thương tâm còn nụ cười chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
- đừng trách Cảnh Lâm, là em hỏi quá nên mới nói. – Hạ Tiểu Kỳ vội phân trần vì nhác th Thiên Thuận tay luật sư.
- Đâu , cảm ơn còn kh hết. – mệt mỏi đáp.
Cảnh Lâm mỉm cười lắc đầu. Ơn nghĩa gì tầm này nữa chứ, sớm xem như em ruột rà, bị thương như vậy, cũng nghe nhói đau.
Chuyện cả hai tới nước B tham dự hội nghị, đã th báo cho Hạ Tiểu Kỳ từ trước và hẹn cô khi nào xong sẽ sắp xếp ghé nhà chơi cũng như cùng nhau ăn uống.
Vậy nên, khi cô gọi ện hỏi, đành nói sự thật rằng gặp nạn. Hơn nữa, văn phòng luật và c ty kh thể vắng sếp quá lâu, thể phiền Hạ Tiểu Kỳ chăm sóc giúp để quay về xử lý mớ hồ sơ tồn đọng. Dù gì cô cũng đang trong thời gian nghỉ hè.
- À. Tiểu Kỳ, em xuống căn tin mua giúp m chiếc bánh ngọt nhé, tự dưng muốn ăn quá. – Thiên Thuận dịu giọng nhờ cô.
- Vâng, em liền. – Cô mừng tủi, gật đầu lia lịa và vụt chạy nh.
Chờ khi bóng dáng mảnh mai khuất sau cánh cửa, Thiên Thuận mới lên tiếng hỏi thăm về tình hình của Hạo Nhiên cùng Tử Hân.
Thế nhưng, đáp lại là gương mặt thộn của thằng bạn thân bởi lẽ nào biết đôi vợ chồng kia cũng chung số phận bị truy đuổi với chứ.
- Lúc gọi đâu nói rằng họ, tới th bất tỉnh thì mang luôn. – Cảnh Lâm nhăn nhó trả lời.
nói xong, Thiên Thuận mới chợt nhớ ra. Tình hình khi căng như dây đàn, chỉ kịp th báo ngắn gọn địa chỉ cho tìm, thời gian kh đủ để giải thích chi tiết. Chẳng biết Tử Hân an toàn rời khỏi nơi hoang vu hay chưa nữa.
Với tay l chiếc ện thoại, lật đật nhấn số gọi cô nhưng hoàn toàn kh liên lạc được.
- thử nhờ Tô Mộc Linh gọi Hạo Nhiên hỏi xem. – Cảnh Lâm th minh cống hiến ý kiến.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Ừ nhỉ.
Thiên Thuận gật gù, lục tìm d bạ và gọi cho Tô Mộc Linh, nói cô gọi giùm Hạo Nhiên hỏi xem tình hình Tử Hân ra vì đột nhiên kh liên lạc được.
Chuyện thù oán rối ren, chẳng muốn để quá nhiều biết, sẽ khiến họ thêm lo lắng và sợ sệt mà thôi.
ều tay luật sư đây thì kh thể giấu vì đã biết ngay buổi đầu. Tuy chưa hỏi nhưng cái mặt nhăn nhăn kia, Thiên Thuận đành chủ động nói cho rõ chuyện vừa tới hội nghị thì tình cờ nghe được cuộc gọi của Hạo Nhiên nên theo giải cứu Tử Hân luôn.
- Là chủ tịch Lý làm ư? – Cảnh Lâm nghi hoặc hỏi.
- cũng kh chắc, Hạo Nhiên kh nói là ai, chỉ biết nào đó báo tin thôi. – Thiên Thuận cúi đầu, nhỏ giọng.
- Ôi trời, nếu là ta thì Tử Hân đang ở cạnh con cọp con đ. – Cảnh Lâm nghiến răng.
- Hạo Nhiên…tuyệt đối kh hại cô . – Thiên Thuận quả quyết.
- Ai mà chắc chứ? Tại chưa biết kẻ đứng sau là ba thôi. – Tay luật sư gào lên.
Trong lúc hai đàn đang nóng lòng chờ đợi tin tức từ Tô Mộc Linh thì Hạ Tiểu Kỳ đã quay trở lại với túi bánh trên tay. Nhân tiện, Cảnh Lâm cất tiếng nhờ vả cô chăm sóc Thiên Thuận độ nửa tháng để về c ty giải quyết c việc đang ùn ứ.
Nàng tiểu thư nghe thế liền đồng ý ngay và luôn, còn cho rằng là niềm vui và vinh hạnh chứ nào phiền hà chi.
Vì chưa bàn gì với mà đã tự ý sắp xếp thành thử Thiên Thuận nằng nặc chối đây chối đẩy. đã nợ ân tình của Hạ Tiểu Kỳ quá nhiều nên đâu thể mặt dày phiền lụy cô.
- về thì cứ về, sẽ ở bệnh viện và thuê ều dưỡng. – Thiên Thuận nghiêm giọng.
- Kh đâu, cứ để em chăm sóc , em chứ ai xa lạ mà ngại. – Hạ Tiểu Kỳ lật đật chen ngang như sợ vuột mất cơ hội quý giá.
- Chính vì là em nên mới đánh ngại. Em là con gái. – quay mặt sang chỗ khác, dứt khoát lên tiếng.
- Thì em là con gái và là trai em. Chúng ta là em, bạn bè, đây còn là nước B, lo cái gì xa xôi quá thể. Đi mà . – Cô nhõng nhẽo năn nỉ.
Tiếp đó, Cảnh Lâm cũng hùa theo Hạ Tiểu Kỳ và phân tích lợi hại, trái, đúng sai cho giám đốc Hưng Thuận thấm. Thêm phần Hạ Tiểu Kỳ bảo nếu kh chịu thì ngày nào cô cũng vật vờ trong bệnh viện vì chẳng yên tâm chứ cũng đâu ở nhà ngủ được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.