Sao Băng Qua Trời
Chương 206: Chuyện Chẳng Ngờ Đến - 2
- Tử Hân, xin lỗi, xin lỗi.
Giữa bóng tối pha sáng ảm đạm, Hạo Nhiên bật khóc y hệt đứa trẻ lạc mẹ. nhớ Tử Hân da diết, thật tâm chỉ muốn được th cô và dụi đầu vào lòng mà kể lể tất cả cho cô vỗ về an ủi.
Tuy vợ đang ở nhà Kelvin nhưng lỡ đâu cô mua đồ hoặc giả như dạo vòng c viên mà bị của Lý Hạo Nam phát hiện và làm hại thì biết đây. Hiện tại, chẳng cách nào báo tin cho cô hay Kelvin cả. hối hận vì đã quay lại căn biệt thự ma ám này.
Thời gian cứ thế mà trôi, khi cảm giác bụng đang sôi lên vì đói thì bỗng nghe tiếng mở cửa lạch cạnh và một bóng cao lớn xuất hiện. Hạo Nhiên nheo mắt , phát hiện ra chính là tay tài xế thân cận của ba .
- Ca, xin hãy mau thả ra. – Hạo Nhiên bất lực cầu khẩn.
- chủ, tới là để giúp ăn trưa.
Dứt lời, Ca lập tức bày biện phần cơm thịnh soạn và tự tay múc vào thìa, nâng lên tận miệng Hạo Nhiên.
chán ghét quay mặt sang hướng khác, nhất quyết tuyệt thực. muốn xem ba sắt đá tới mức nào, thể bình tĩnh giương mắt cua con trai đói c.h.ế.t hay chăng.
- chủ đừng làm khó chứ. như vậy, chủ sẽ mắng nhiếc đ. – Ca vẫn lì lợm dí cái thìa theo.
- muốn vệ sinh, mau cởi trói cho . – Hạo Nhiên gằn giọng.
Tay chị núp bóng tài xế lương thiện nghe thế liền vâng dạ và rút chìa khóa tháo còng tay cho Hạo Nhiên. Thế nhưng khi bảo tháo còng dưới chân cho thì đáp gọn trơn rằng dây xích dài lắm, dư sức cho vào toalet, khỏi mở mất c.
Vậy là, đành nghiến răng kéo theo chiếc còng nặng nề mà giải quyết.
Khi tránh được tầm quan sát của tên giang hồ. Hạo Nhiên liền tr thủ tìm mọi cách mở chiếc còng nhưng cuối cùng chỉ toàn là tuyệt vọng, đâu dân chuyên cạy cửa, phá khóa.
Đang loay hoay thì Ca đột ngột xuất hiện và gõ cửa gọi Hạo Nhiên quay lại vì đã hết thời gian. Bản thân thầm thề nguyền một câu, nếu mà thoát thân được hẳn sẽ cho một trận no đòn, khiến bầm dập mới thôi.
Vì Hạo Nhiên chẳng chịu mở miệng ăn uống nên Ca đành quẳng cả phần cơm lẫn lại đ hậm hực rời khỏi. đoán chừng là mách lẻo Lý Hạo Nam, ít ra, hãy còn lo đói khát, vậy chắc vẫn còn chút lương tri con .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thế nhưng, hy vọng của Hạo Nhiên hoàn toàn bị dập tắt. Chỉ trong vòng chưa đầy một tiếng sau, Ca trở lại cùng Lý Hạo Nam. Ông chỉ đứng từ xa và mặc cho tiến gần về phía .
Tr chiếc kim tiêm trên tay , nhận biết chuyện chẳng lành sắp xảy đến với .
- Cái gì vậy? Ba, ba làm gì vậy?
Tiếng hét của Hạo Nhiên vừa kết thúc cũng là lúc Ca một phát đ.â.m thẳng mũi kim vào tay . chất lỏng từ từ chảy vào cơ thể qua tĩnh mạch một cách bất lực, thật tâm muốn g.i.ế.c c.h.ế.t cái con đang đứng trước mặt .
- Tên khốn, tiêm cái gì vô thế hả? – Hạo Nhiên trừng mắt, quát.
- Heroin đ, chủ à, ít nữa, sẽ cảm giác thoải mái ngay thôi. – Khóe môi Ca nhếch lên nụ cười hiểm độc.
- Ba…ba... – Hạo Nhiên thảm thiết kêu gào.
Lý Hạo Nam chờ Ca lui xuống mới chậm rãi bước lên, đứng đối diện Hạo Nhiên, đưa tay khẽ vuốt nhẹ gương mặt biến sắc tựa con thú hoang hận .
- Hạo Nhiên, là con ép ba, đừng trách oán gì cả. Con xem, con làm c ty thiệt hại biết bao nhiêu là tiền, cũng nên trả lại cho ba chứ nhỉ? Hôm nay, Kelvin gọi con m cuộc đ, nhưng mà ngày mai ba sẽ cho con nghe.
Nói xong, Lý Hạo Nam cười lớn tiếng và quay lưng. Nối gót , Ca cũng theo ra.
Nỗi uất hận nghẹn dâng khiến Hạo Nhiên khó mà hít thở. nằm mơ cũng chưa mơ th giấc chiêm bao khủng khiếp này, đàn đúng thật là ba ruột của kh kia chứ, lý nào phát bệnh tâm thần hay .
Chỉ tầm vài phút sau khi họ khuất dạng, Hạo Nhiên liền cảm nhận được những thay đổi trong cơ thể , ban đầu còn biết nhưng từ từ mất hết ý thức.
Cảm giác ngứa ngứa dần lan khắp , thế nhưng tay chân bị xiềng xích thành thử chẳng thể gãi hay vò đầu bứt tóc được.
Càng về sau, miệng lưỡi càng khô khốc, bỗng dưng muốn uống nước lạnh và liên tục nói nhảm tùm lum, giọng khàn hẳn. Khi cơn phê lên đến đỉnh ểm, cảm giác khoan khoái, dễ chịu, nửa muốn ngủ, nửa lại kh.
Trong căn phòng tối tăm đáng sợ, Hạo Nhiên hoàn toàn biến thành một con nghiện, còn đâu trai biết phân biệt đúng sai trái, tự tin, lịch lãm, nhã nhặn hôm nào.
Bộ dạng của bây giờ nếu để Tử Hân th thì cô hẳn sẽ ba chân bốn cẳng mà bỏ chạy mất thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.