Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 209: Đưa Tiễn - 1

Chương trước Chương sau

Ánh đèn vàng trôi hờ hững ngang cửa kính ô tô, đường phố xuôi ngược những dòng xe đ đúc. Hạ Tiểu Kỳ cứ chốc chốc lại liếc lên gương chiếu hậu một lần.

Thế nhưng, chẳng bao giờ cô thể bắt gặp ánh của Thiên Thuận hướng về cả, đang ngắm qu cảnh hai bên, tay chống vào cầm, mang nhiều tư lự.

Vốn cô tưởng thể ở cạnh lâu chút nhưng chỉ vài ngày, đã tìm gặp bác sĩ và xin xuất viện đặt vé bay luôn. C việc bên nước X Cảnh Lâm xử lý, cô chẳng hiểu lo lắng chuyện gì mà vội vã thay.

Bản thân Hạ Tiểu Kỳ kh biết múi mớ về nguyên nhân Thiên Thuận bị trúng đạn, chỉ nghe Cảnh Lâm nói đó là sự hiểu lầm, rằng một nhóm nhận nhầm với kẻ thù của họ, vậy là oan uổng cho .

Đến sân bay, Hạ Tiểu Kỳ ngồi buồn sầu nơi băng ghế đợi Thiên Thuận làm thủ tục. Lát sau, quay trở ra, chào tạm biệt cô để vào phòng chờ luôn.

Cứ ngỡ sẽ mãi mãi thôi phiền lụy cô nữa nhưng cuối cùng trái đất vẫn quay đều, khiến lần nữa gặp cô trong hoàn cảnh này.

- Tiểu Kỳ, thời gian qua thật sự cám ơn em, cả m ngày nay và cả m năm trước nữa. – Thiên Thuận dịu dàng cất tiếng.

- nói cứ như chúng ta sẽ ly biệt vậy? Em học xong quay lại nước X kiếm đ. – Cô mỉm cười, giấu lệ vào tim.

- Được, em cứ tới c ty , sẽ đưa em ăn thịt nướng.

Nghe nói vậy, Hạ Tiểu Kỳ chỉ biết gật đầu lia lịa, xua tay làm hiệu bảo hãy nh chóng vào vì đã gần tới giờ.

Khi bóng lưng đàn lẫn khuất sau tấm kính thì nước mắt cô cũng tuôn rơi giọt ngắn giọt dài. Đời cô chưa từng nghĩ tới một ngày thương một dưng nhiều đến vậy.

Lúc Hạ Tiểu Kỳ lái xe chạy được nửa đường về nhà thì Thiên Thuận cũng yên vị trên khoang thương gia của máy bay. Lòng bây giờ là một núi hỗn độn bủa vây. th nợ ân tình của quá nhiều , biết hết kiếp này còn cơ hội trả họ hết chăng.

M ngày ở cùng trong bệnh viện, Hạ Tiểu Kỳ chẳng rời nửa bước, cứ qu quẩn để xem cần gì là mau mắn hỗ trợ ngay.

Hôm qua, khi nói với cô ý định về nước, đêm đến cô đã ngồi bên cạnh, siết c.h.ặ.t t.a.y mà khóc thầm vì cứ ngỡ đang say giấc. Tuy vậy, đành lờ trong nỗi thương tâm, chẳng đủ dũng khí mà cất lời an ủi. Nếu là Tử Hân thì đã khác.

Đưa mắt ra bên ngoài kh trung, những cụm mây lớn bồng bềnh giúp tâm tư dịu lại. Vết thương sau lưng vẫn hãy còn đau, bác sĩ cho xuất viện theo thỉnh cầu nhưng dặn tới dặn lui vệ sinh sạch sẽ và kh được cử động mạnh.

Bên bệnh viện cũng buộc ký cam kết tự nguyện để khỏi quy trách nhiệm cho họ nếu chẳng may xảy ra sự cố.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Gần nửa ngày ngồi trên bầu trời, cuối cùng, nỗi sốt ruột của Thiên Thuận cũng chấm dứt khi chiếc phi cơ đáp xuống đường băng. Lúc kéo vali ra khỏi cổng đến thì Cảnh Lâm đã mau mắn chạy lại giúp đỡ.

Bản thân Cảnh Lâm cũng cùng suy nghĩ giống Tử Hân, rằng hiện tại Thiên Thuận đang trong vòng an toàn tuyệt đối, chưa bị Lý Hạo Nam sờ gáy.

- mệt kh? – Cảnh Lâm đưa tay chạm nhẹ vết thương qua lớp áo Thiên Thuận, nhỏ giọng hỏi.

- bình thường mà, đừng lo quá. – cười nhẹ.

Hai nh chân di chuyển ra xe. Cảnh Lâm đưa Thiên Thuận đến quán ven đường thưởng thức tô mì nóng cùng vì cả lẫn đều đang đói bụng.

Hôm nay, tạt qua văn phòng luật từ sớm phóng đón luôn thành thử chưa ăn uống gì.

Cùng lúc này, ở căn biệt thự to lớn của Kelvin, Tử Hân lấm lét kéo va li từ từ rời phòng và bước dần xuống bậc thang trong tâm trạng lo lắng. Tới nấc cuối thì cô suýt chút đột quỵ mà c.h.ế.t bởi tiếng quản gia vang lên sau lưng.

- Cô Tử Hân đâu thế ạ?

- A…, À, cháu…cháu dạo ạ. – Tử Hân lắp bắp trả lời.

- Thế cô mang theo cả vali ạ? – Ông quản gia đần mặt hỏi.

- Ồ, cháu tính ghé vài shop thời trang sắm thêm ít quần áo nên kéo theo để nhét vào đ ạ. – Cô nàng vội vàng lấp liếm.

Tiếp đó, mặc dù quản gia ra sức thuyết phục Tử Hân hãy để đưa nhưng cô nhất quyết từ chối. L lý do chẳng thoái mái nọ kia, rằng tâm tư cô m hôm nay bức bối, xin hãy để cô một .

Cuối cùng, đành gọi cho Kelvin hỏi ý kiến và được sự đồng ý bởi Kelvin cứ ngỡ cô em dâu tháo gỡ xong nút thắt hiểu nhầm nên muốn tung tẩy. cũng nghĩ Hạo Nhiên đã gọi nói chuyện với cô.

- Ông chủ cho phép ạ, cô cứ và nếu chuyện gì hãy gọi ngay nhé.

Vừa nói, quản gia vừa rút cái card visit đưa cho Tử Hân. Cô trân trọng đón l và cúi chào một cách lễ phép. Đời thuở đó giờ cô mới th quản gia in card, Kelvin này chơi nổi quá thể.

Vừa thoát khỏi cái cổng chạm trổ tinh xảo, Tử Hân như chim sổ lồng, tâm thái nhẹ nhõm, nhảy tót lên chiếc taxin đang đậu chờ sẵn và bảo tài xế mau mau đưa ra sân bay.

Khi chiếc phi cơ từ từ cất cánh, Tử Hân mới hoàn toàn yên tâm, thầm chào nước B và chẳng hẹn gặp lại. Trong đầu cô bây giờ chỉ nghĩ rằng mau chóng chạy đến núp sau lưng Thiên Thuận thì bản thân mới an toàn tính tiếp.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...