Sao Băng Qua Trời
Chương 223: Bóng Đêm Kinh Hãi - 1
Lúc bóng tối bu phủ khắp các ngã đường, Tử Hân mới lò dò xuống bếp, nấu đỡ hai gói mì vì cô biết Hạo Nhiên đã về khi nghe tiếng đóng cổng ban chiều.
Từ trên cầu thang, tr bóng dáng hệt cái xác kh hồn của vợ , bước chân cứ lưng chừng, nào dám tiến tiếp.
- dùng luôn nhé. – Cô rút đũa đặt lên tô, nói khẽ.
Hạo Nhiên rón rén đến bên bàn, ngồi xuống, hướng ánh mắt buồn khổ về phía vợ. Tử Hân cắm cúi nhai nuốt dù rằng mỗi đũa cô gắp lên chỉ treo vài sợi mì vì vốn dĩ cô chẳng muốn ăn.
- Tử Hân, tối nay, ở phòng bên, em khóa cửa ngoài giúp nhé, sẽ tự cai trong . – Hạo Nhiên mặt dày bật lên thành câu.
Cô im lặng, chỉ khẽ gật đầu bởi cô hiểu rõ ều đó thật khó, nếu đập cửa mạnh quá, hẳn cô cũng xuôi lòng mà thả ra.
Cả hai vừa ăn xong thì bên ngoài vọng lại tiếng nhấn chu. Tử Hân mới dượm đứng lên thì Hạo Nhiên đã cản cô và vụt chạy . Lát sau, trở vô với một túi nhỏ trên tay. Th ánh mắt nghi ngờ của vợ, liền mở cho cô xem.
- Bạn bảo mới cai thì dùng thuốc này hỗ trợ, Tử Hân à, em yên tâm, lần này nhất định làm được.
Tr gương mặt quyết đoán của Hạo Nhiên, Tử Hân cũng nuôi nấng hy vọng thể tg chính . Mong rằng thuốc, sẽ đỡ đau đớn hơn.
Đôi chân cô chầm chậm tiến sát gần , vòng tay mảnh gầy nhẹ nhàng luồn qua thắt lưng và ôm l, cô muốn truyền cho thêm chút tự tin bởi cô tin yêu cô nhiều.
- Cố gắng lên Hạo Nhiên, chắc c vượt qua mà. – Cô thì thầm khe khẽ.
- Cám ơn em, Tử Hân. – nói và hôn thật lâu lên đỉnh đầu cô.
Vì còn m tiếng nữa mới tới cử nên Hạo Nhiên tr thủ bám vợ, ngồi bên cạnh và ngắm trong khi cô đang móc nốt chiếc khăn len màu xám. ngập ngừng xin cô cho đan thử một đoạn, kết cục là xấu đâu xấu đớn hại cô chỉnh sửa lại, so với cô tự làm, còn mất thời gian thêm.
Gần mười một giờ khuya, Hạo Nhiên sang phòng bên, Tử Hân cũng theo chân , cô khóa cửa ra ban c cửa chính, nhốt trong đó và xách chìa khóa về phòng .
Thế nhưng, cô chẳng ngủ được, cứ thao thao thức thức chiếc đồng hồ đang lạch cạch xoay kim, chuyển dần tới khung giờ ám ảnh.
Đúng kh giờ sáng mà Tử Hân vẫn trân trân nghe ngóng xem trong căn nhà phát lên âm th gì chăng. Tuy nhiên qua m phút sau, mọi thứ đều im ắng chìm trong tĩnh mịch.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cuối cùng, vẫn là cô mềm lòng, giở chăn, nhảy khỏi giường và mon men kiểm tra tình hình của Hạo Nhiên.
Tần ngần đứng trước căn phòng nhốt hồi lâu, Tử Hân tra chìa và hé cửa vào. Nhác th tươi tỉnh ngồi đó, mắt mở to, nở nụ cười với khiến cô ngơ ngác chẳng hiểu nguyên nhân, lẽ nào thuốc lại tác dụng cai nh như vậy ư, đó giờ cô chưa biết.
- Hạo Nhiên, th trong thế nào? – Cô từ từ tiến gần, nhỏ giọng hỏi.
- ổn, em đừng lo. – Hạo Nhiên vui vẻ đáp.
Biểu hiện này của khiến Tử Hân lập tức nghi ngờ, cô chạy vội đến bên bàn và lục tìm túi thuốc ban chiều. Lúc th những viên tròn nhiều màu lần nữa, cô mới tá hỏa rằng chúng chính là ma túy đá, thế mà đành lòng dối gạt cô, biến cô thành một con ngốc thảm hại.
- lừa em, Lý Hạo Nhiên, thể đối xử với em như thế? Em ghét .
Sau tiếng gào thét xen lẫn dòng nước mắt chảy dài, Tử Hân quay đầu, vụt bỏ chạy nhưng cô đã chẳng thể nh bằng Hạo Nhiên. tóm l cô một cách dễ dàng và liên tục xin lỗi.
- Bu ra, bu ra.
Mặc cho Tử Hân vùng vẫy, kêu la, vẫn cứ giữ chặt kh bu. Làn môi nóng bỏng gấp gáp hôn lên tóc, lên trán, lên cổ tìm tới bờ môi hồng, trao cho cô nụ hôn cuồng bạo tựa hồ nuốt chửng tất cả.
Nhịp thở càng lúc càng tăng, cơn ham muốn dưới tác dụng của thứ ma túy c.h.ế.t khiến hoàn toàn mất sạch lương tri một kẻ làm chồng. Bỏ ngoài tai lời cầu xin tha thiết cũng như tiếng khóc xé lòng của cô gái hết mực yêu thương.
Chớ hề bế vợ lên giường, Hạo Nhiên xô Tử Hân ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo, thô bạo xé tan chiếc váy ngủ mỏng m và in dấu khắp cơ thể run rẩy vì kinh hãi của cô.
Dẫu đã cố giãy giụa những mong thoát thân nhưng cô hoàn toàn bất lực vì chồng cô lúc này ngỡ như sức khỏe của bao nhiêu gã đàn cộng lại.
Trong cơn hưng phấn mãnh liệt, Hạo Nhiên đòi hỏi vợ hết lần này đến lần khác kh hề ngơi nghỉ như một kẻ nghiện tình, ên cuồng, chẳng biết mệt.
Đau đớn, tủi nhục là những gì còn sót lại trong lòng cô vợ đáng thương. Tử Hân bu xuôi hệt con búp bê rách cho thoải mái giày vò, hành hạ.
Cô cảm giác dường như thời gian đang tiếp tay cho mà ngưng đọng, thôi trôi. Bóng đêm bủa vây ngoài kia đáng sợ bằng bóng đen đang phủ kín cuộc đời vốn tối tăm của cô.
Suốt m tiếng đồng hồ trầm trong dục vọng, Hạo Nhiên mệt mỏi còn Tử Hân thì ngất lịm. Còn đâu làn da trắng nõn nà, còn đâu khóe môi hồng diễm lệ, cô bây giờ như một kẻ nô lệ bị ta chà đạp thê thảm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.