Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 227: Vui Sáng Sầu Chiều - 1

Chương trước Chương sau

Buổi sáng mùa đ, nước B ngập tràn trong sắc trắng của tuyết, trước cổng trung tâm cai nghiện, Tử Hân lại lại, đôi mắt háo hức hệt đứa trẻ lom lom vào bên trong. Hơn nửa năm trời, cô mới thể đến đây, kh thăm nom mà là để đón chồng cô về.

Từ phía xa, nhác th dáng cao mảnh của Hạo Nhiên đang lướt trên nền tuyết phủ, sống mũi cô bất giác cay xè. ra đến cổng, cúi chào cảm ơn nhân viên bảo vệ lách bước qua.

Giữa màu xám trắng ảm đạm thê lương, vợ đang đứng đó, như đóa hoa xuyên tuyết mạnh mẽ vươn khoe sắc làm lòng ấm lại. Đôi chân từng chút, từng chút tiến gần về phía cô.

- Tử Hân em…

Hạo Nhiên nói và kéo cô ôm siết thật chặt. Cuối cùng, thể đối diện cô một cách đường hoàng .

Sáu tháng ròng rã với dài như sáu năm, bao nhiêu đớn đau, uất nghẹn đã ghim hết vào Du Thiên Thành, nếu kh bắt ta lãnh án tử, thì tuyệt đối chẳng cam lòng.

Hình ảnh vợ nắm bất động với thân thể bầm dập đã ám ảnh suốt bao đêm, vậy nên, đó chết.

- về nhà thôi, hôm qua, em đã về lại nhà của chúng ta và dọn dẹp đón đ. Em cũng nấu cơm cả . – Tử Hân đẩy ra, nhỏ giọng.

- Ừ. Về thôi, thèm ăn cơm em nấu lắm luôn.

Dứt lời, mở cửa ghế phụ cho cô ngồi vào còn thì cầm lái. Một thời gian khá dài chưa ôm vô lăng, thành thử cũng hơi chút là lạ nhưng nh chóng quen dần.

Đến nơi, Tử Hân mau mắn xuống mở cửa và xách đồ đạc của Hạo Nhiên lên lầu. mỉm cười theo cái dáng tất bật lo toan của cô. Cô đã giữ đúng lời hứa và ở yên đây chờ quay lại.

Sau bao tháng ngày xa cách mới dùng cơm chung làm cả hai mừng tủi nghẹn ngào, cứ này gắp cho kia mà chẳng tập trung ăn thành thử hai cái chén vung cao.

Mãi lúc cái đùi gà rơi từ chén Tử Hân xuống mặt bàn thì màn chăm sóc lẫn nhau mới chấm dứt.

Kết thúc bữa ăn đoàn tụ, đôi vợ chồng dắt tay về phòng, đến ngồi bệt gần khung cửa kính trong ra ngoài và ngắm tuyết rơi.

Tử Hân dựa hẳn vào lòng Hạo Nhiên, mơ màng những cánh hoa trắng lả tả, cô nhớ cái ngày cùng chơi ném tuyết trên đỉnh non cao, lúc đó thật sự thể tạm bu bỏ mọi chuyện mà vui vẻ thật sự.

- Hạo Nhiên, Kelvin và Mộc Linh đang hẹn hò đ, nói với chưa? còn lộ diện thân phận chủ tịch của Wine Life để khè cô nữa. – Tử Hân phì cười.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Kelvin chỉ nói với về việc hẹn hò thôi, còn d chủ tịch kia thì chưa biết luôn. Đúng là kh ngờ mà. th báo với vẻ mừng lắm, y hệt lúc cưới được em vậy. Tử Hân à, đã từng ước bạn em và Kelvin thành đôi , nếu vậy thì em và cô thể quan tâm nhau dễ dàng hơn. – Hạo Nhiên dịu dàng cất tiếng.

- Hạo Nhiên, thích em từ bao giờ? – Cô cầm bàn tay , mân mê dò xét.

- Từ ngày đầu tiên th em. – cưng nựng hôn nhẹ đỉnh đầu thơm mát.

- Ôi trời, yêu sớm vậy hả? Khổ thân em, lúc cứ nghĩ là trẻ con, chẳng đề phòng gì, tên sắc lang. – Cô quay ngoắt lại, nghiến răng.

Bộ dạng quá sức đáng yêu này khiến Hạo Nhiên mê mẩn ngắm , dường như muốn lưu trữ lại gương mặt của cô vào sâu đáy mắt. Vì chẳng th trả lời trả vốn gì, cô đưa tay véo vào má , lay nhẹ.

Cuối cùng, vì cô là kẻ nhóm lửa trước nên thôi ngần ngại, kéo cô sát gần và nhẹ nhàng hôn lên bờ môi xinh cho thỏa nhớ nhung qua bao tháng dài ngăn cách.

Ngọt ngào, êm dịu là tất cả những gì Tử Hân cảm nhận được trong phút giây này, cô nhiệt tình đón nhận cũng như đáp trả . Họ thể hiện tình cảm dành cho đối phương bằng những môi hôn nồng nàn, thắm thiết.

Bàn tay cô đặt trên n.g.ự.c trái , cách lớp áo sơ mi nhưng nghe rõ nhịp tim đàn đang đập loạn vì .

- Tử Hân, thể yêu em kh? – Hạo Nhiên hỏi trong hơi thở dồn dập.

Gương mặt Tử Hân ửng hồng, đôi mắt long l thoáng chút sương mù ươn ướt e thẹn liếc sang chỗ khác và khe khẽ gật đầu. Cô hiểu rõ từ yêu mà nói ý nghĩa gì.

Được vợ đồng tình, Hạo Nhiên liền gấp gáp vươn tay kéo màn và bế bổng cô lên, quay trở vào. Bên ngoài, những b tuyết tinh khôi vẫn hồn nhiên tung làm lạnh giá thinh kh, thế nhưng, bên trong, đã sưởi ấm .

Mãi đến bảy giờ tối, Tử Hân mới giật tỉnh giấc, cô vội vàng nhảy khỏi giường và chạy xuống bếp chuẩn bị bữa ăn.

Hạo Nhiên chờ vợ khuất bóng mới vươn tay l ện thoại và gọi cho Tử Hương vì muốn xem cô ổn thật hay kh, hơn nữa, những chuyện liên quan mà buộc nói cô biết bởi trước sau gì, cũng khiến chồng cô trả giá đắt.

- A lô, Tử Hương nghe. – Giọng nữ bên kia dịu dàng cất lên.

- Là đây.

- Hạo…Hạo Nhiên, ôi, ổn chứ? – Cô rối rít hỏi, vẫn giữ xưng hô như thể là con chồng vì đã hay chuyện gì đâu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...