Sao Băng Qua Trời
Chương 232: Cầu Hôn - 2
Khi mái chèo khua con thuyền trôi chơi vơi giữa lòng s. Hạo Nhiên bỗng ngừng tay, ánh mắt ân tình sáng tựa đêm của cứ dán vào gương mặt th tú đối diện khiến Tử Hân bất giác bối rối như thể ngày đầu hẹn hò cùng tình nhân.
- làm gì em dữ vậy? – Cô cúi đầu, hỏi khẽ.
- Tử Hân.
Nghe tiếng Hạo Nhiên gọi tên , Tử Hân bất giác ngước lên. Nhác th chiếc nhẫn kim cương trên tay , cô ngơ ngác chẳng hiểu hôm nay là nhân dịp gì mà bày trò tặng quà . Kỷ niệm ngày cưới là mùa hè, nào xuân đâu.
- … - Cô ngập ngừng cất tiếng.
- Tử Hân, mặc dù chúng ta đã là vợ chồng nhưng vẫn muốn cầu hôn em. Thời gian trước xảy ra quá nhiều chuyện khiến và em bỏ lỡ những thời khắc quý giá. Em à, tương lai phía trước sẽ còn nhiều khó khăn, nhưng cho dù là vậy thì vẫn sẽ cố gắng để được bên em mãi mãi. Em… đồng ý đồng hành cùng trong suốt kiếp này kh?
Câu nói tâm tình của Hạo Nhiên đã chạm tới nơi sâu thẳm nhất trong trái tim Tử Hân. Khóe môi cô nở một nụ cười méo xệch và dòng lệ long l rơi xuống theo cái gật đầu khẽ.
dịu dàng nâng bàn tay thon dài lên, cẩn thận trao chiếc nhẫn cầu hôn vào.
Trên dòng s lấp loáng ngàn sắc sáng dọc hai bên bờ, đôi vợ chồng trao nhau chiếc hôn ngọt ngào say đắm giữa những giọt nước mắt mặn đắng. Chiếc thuyền cứ thế, lênh đênh dập dìu ru êm giấc mơ hạnh phúc.
Khi cảm giác sương đêm đã rơi nhiều, Hạo Nhiên mới chèo trở vào bờ, th toán tiền và chở Tử Hân về. Ngày mai, sẽ bay chuyến bay sớm nhất để thể trở về bên cô nh nhất.
Nếu kh vì cuộc hẹn hợp tác với nhà thiết kế trang sức nổi tiếng thì đã đưa cô theo mà thì cũng nóng lòng nên đâu thể chờ thêm một ngày.
- Chồng ơi, cầu hôn mà kh hoa, em bắt đền . – Tử Hân dụi đầu vào cánh tay , nũng nịu.
- Ờ. quên mất, nào, em muốn làm gì? – Hạo Nhiên cưng chiều hỏi.
- làm bánh bột ngô cho em ăn nhé, em ăn ngon thì ngày mai sẽ đàm phán tốt hơn. – Cô cười chúm chím, đáp lời.
- Được, chiều ý em.
Dứt lời, Hạo Nhiên cho xe tạt vào bách hóa mua bột chạy thẳng về nhà. Chính vì những đòi hỏi vụn vặt của cô quá sức đơn giản nên càng khiến thêm xót xa.
hiểu cô chỉ mong một mái ấm hạnh phúc an yên chứ kh cầu vinh hoa phú quý, chỉ là mối thâm thù vẫn còn đó nên ước mơ chưa thể trọn vẹn.
Trong căn bếp ấm cúng, cả hai mặc tạp dề đôi và cùng nhau làm bánh. Hạo Nhiên thoăn thoắt tách trứng, đánh bột và bắc chảo lên chiên, còn Tử Hân thì làm salad rau củ để ăn kèm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc trước, cứ mỗi lần ăn bánh này là cô nghẹn ngào, nhớ nhung quá khứ đau buồn nhưng chẳng biết từ bao giờ mà cô lại cảm giác vui vẻ khi ngồi thưởng thức chúng cùng .
- Chúng ta lên sân thượng, vừa ngắm vừa ăn nhé. – Hạo Nhiên hào hứng đề nghị.
- ư? à, nghĩ sẽ th được giữa rừng ánh sáng này ư? – Tử Hân bĩu môi, châm chọc.
- Đương nhiên th , th hai ngôi , cả ngày lẫn đêm đều sáng lấp lánh.
Vừa nói, Hạo Nhiên vừa tiến lại gần và hôn nhẹ lên mi mắt vợ. Tử Hân biết đang ghẹo , đưa tay thụi cho một cái vào bụng bỏ chạy lên lầu trước.
vội vàng đuổi theo phía sau. Khốn nỗi vì lật đật quá mà bất cẩn trượt tay, đánh rơi luôn cái dĩa. Những chiếc bánh tròn xinh lăn hết xuống bậc thang.
Nghe tiếng động phía sau, Tử Hân vội vàng qu lui và chứng kiến thành quả nãy giờ của và Hạo Nhiên đang tìm đường chui vào miệng thổ địa. Tr cái bản mặt hối lỗi của , cô hết nhịn nổi, bật cười lớn.
- Đổ hết mà em còn cười được. – buồn rầu cúi xuống dọn dẹp.
- Kh cả, nhặt lên là ăn được mà, bị gì đâu, ăn dơ sống dai, lo gì.
Cô lầy lội bóc chiếc bánh cho vào miệng nhai, tay còn lại thì phụ nhặt hết những chiếc đang vương vãi.
Cũng may, ban nãy cô trộn salad hơi nhiều nên còn để riêng bên dưới. Bánh thì còn dùng được chứ salad làm mà hốt lên ăn tiếp.
- Tử Hân à, kh biết là em bẩn thế đ. – Hạo Nhiên nhăn mặt cô.
- ? khó mà dung hòa cùng em, đúng chứ? – Cô phồng má, vặn hỏi lại.
- Đâu , cùng lắm thì… ăn bẩn giống em.
Dứt lời, Hạo Nhiên cũng ngoạm luôn chiếc bánh vừa nhặt. Cả hai nhau, bất giác phì cười. hiểu cô vì tiếc c sức làm, sợ buồn nên mới như vậy, còn cô cũng biết đang đùa giỡn với .
Thứ tình yêu nam nữ cô dành cho đã ươm mầm tự lúc nào chẳng hay và đến hiện tại đã lớn dần theo năm tháng.
Thế nhưng, cô vẫn chưa lần mở miệng nói nghe lời trái tim của bởi vẫn còn ngại ngần chuyện trước đây từng thấu tỏ tình cảm cô dành cho Thiên Thuận. Vậy nên, cứ chôn chặt vào trong, chỉ thể thể hiện bằng hành động, lo lắng và chăm sóc cho từng bữa ăn, giấc ngủ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.