Sao Băng Qua Trời
Chương 251: Ngoại Truyện - 3
Những ngày tiếp theo đó, Hạo Nhiên dẫn Tử Hân tham quan khắp cả ngọn núi. đưa cô đào măng le, hái trái th mai, hái rau, lội suối bắt cá và chiều tà thì xuống đỉnh thác múa quyền cho cô xem.
cô háo hức, mắt mở to long l mỗi khi nhặt bụt măng hay chụp con cá sảy bỏ vào giỏ mà hạnh phúc trong tim dâng trào như sóng cuộn. Nếu như nhớ lại quá khứ sẽ khiến cô đau lòng, lấn cấn thì mong cô cứ mãi thế này.
- Chồng em giỏi quá. – Cô nhảy cẫng lên và reo hò khi vừa kết thúc đường quyền.
- Nào, chúng ta về thôi, hôm nay sẽ nấu c cá với rau rừng cho em ăn.
dịu dàng cưng nựng chiếc cằm thon nắm tay Tử Hân kéo như bay lên đỉnh núi.
Hơn một năm trước, Diệp sư phụ nhắm mắt xuôi tay, trong di thư, để lại nơi này cho tiếp quản và tr coi. Kể từ đó, cứ mỗi đầu một mùa, lại lên đây ở tầm một tháng.
Bữa cơm mỗi buổi chiều đã đong đầy yêu thương cùng kh khí ấm áp vì cô xuất hiện. Hạo Nhiên cẩn thận tách thịt cá ra khỏi xương mới đẩy sang cho cô dùng vì sợ cô bị hóc, trong mắt hiện giờ, cô như con nít ba tuổi.
- Em tự l xương được, Tô Mộc Linh để em tự l xương mà. – Tử Hân xụ mặt.
- chăm sóc em mà em kh thích ? – Hạo Nhiên thất vọng hỏi.
- Em kh trẻ con, em th coi em như con vậy.
- À. Được, vậy em tự l , kh động vào nữa.
Hạo Nhiên vội vàng chiều theo ý cô vì nhận ra mắt cô long l đầy nước, cứ như sắp khóc tới nơi . Rõ ràng vài ngày trước, tự tay đút cô ăn thì cô còn vui vẻ lắm mà, giờ đổi tính nh quá thể.
Th Hạo Nhiên như thế, Tử Hân càng tủi thân thêm, con này rốt cuộc đang nghĩ gì vậy kìa, đàn kh. Tuy cô đã quên sạch quá khứ, chẳng rõ cùng yêu đương thế nào và trải qua chuyện gì nhưng cô đâu ngốc tới mức kh biết chuyện vợ chồng. Chắc hẳn là trong thời gian cô dưỡng bệnh, đã thay lòng đổi dạ chăng.
Ăn được một chén, cô vùng vằng đứng lên, súc miệng chui tọt vào giường, trùm chăn, nhắm mắt.
M đêm nay, Hạo Nhiên tuy nằm bên cạnh nhưng cứ như khúc gỗ kh hơn chẳng kém, cô hỏi thì mới nói, kh thì nín thinh, đôi lúc cô mặt dày giả vờ vô tình động chạm, y như rằng đang giả chết, ngay đơ cán cuốc.
- Tử Hân, em giận chuyện gì ? Em nói thì mới biết chứ. – Hạo Nhiên khều nhẹ cô, lo lắng cất lời.
Các ngón tay của vừa rửa chén xong nên hãy còn mang hơi lạnh dù rằng đã cố lau thật khô khiến Tử Hân bất giác rùng .
Cái tên chồng này chẳng hiểu lúc trước như nào nữa, vợ nằm ngay kế bên, bật đèn x m bận mà kh nhận ra, giờ còn giả ngu ngơ hỏi han.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Lý Hạo Nhiên, phụ nữ khác kh?
Cô giở chăn, vùng dậy, trợn mắt, phùng má hỏi khiến Hạo Nhiên nghệch mặt hết m giây. Rõ ràng cô đang ngồi cạnh mà còn hỏi thế nữa. Hai năm đằng đẵng, thủ tiết thờ vợ, cô lại đem lòng nghi ngờ tấm chân tình của .
- M bữa nay toàn ở bên em mà, làm gì phụ nữ nào khác ngoài em chứ? – Hạo Nhiên vội đáp.
- Vậy là do hết yêu em . – Tử Hân sụt sùi, chực khóc.
- Làm gì , vẫn luôn yêu em, hết đời này, chỉ yêu em thôi, kiếp sau còn nhận ra nhau, thì sẽ yêu tiếp. – hùng hồn thề thốt.
Ánh mắt Tử Hân bỗng chốc ráo hoảnh, cô cẩn trọng quan sát trước mặt một cách chăm chú khiến Hạo Nhiên th lạnh sống lưng. Hôm giờ cô đáng yêu lắm mà, đột nhiên biến thành cái bộ dạng này thế.
- …bị cong đúng kh? Vì kh phụ nữ nên bị bệnh đúng kh? – Cô tỏ vẻ cảm th, dịu dàng hỏi.
Mắt Hạo Nhiên gần như đứng tròng, lưỡi thì líu lại, mặt thộn ra y hệt thằng đần độn. ngày thương đêm tưởng cô, khao khát kiềm nén đến ức chế. Thế mà giờ đây cô phán cho một căn bệnh như vậy, đúng là cạn lời.
- Tử Hân à, khỏe mạnh, thẳng, kh bệnh hoạn gì? Nhưng mà… em hỏi thế nhỉ? – cười gian cô, tay mạnh dạn đưa lên vén m sợi tóc xõa dài giắt lên vành tai vợ.
- Ừ thì…em th lạnh nhạt, hờ hững, …
Còn chưa kịp nói hết thì tất cả ấm ức trong cô đã bị nuốt trọn bằng nụ hôn nồng nàn, bỏng cháy. Bao nhiêu nhớ thương, tủi buồn dồn nén trong tim, Hạo Nhiên thể hiện hết qua hành động lúc này.
- Tử Hân, em muốn chữa bệnh cho kh? – thì thào giữa hơi thở gấp gáp.
- A. nói khỏe mà nhỉ? … ngủ thôi.
Vì nụ hôn cuồng nhiệt từ đàn làm Tử Hân hơi chút choáng váng, bất ngờ nên đ.â.m ra sợ sệt, vội vàng bu lời thoái thác và nằm bẹp xuống, kéo chăn đắp lên.
Hạo Nhiên chửng hửng cô hồi lâu vung tay lôi chiếc chăn vứt sang một bên. Cô vợ này cũng thật nhẫn tâm, châm lửa còn đòi bỏ chạy.
- ……
- Tử Hân à, kh phụ nữ bên ngoài, kh bị bệnh, thẳng và… yêu em.
Hạo Nhiên vừa nói vừa bò lại gần trong khi Tử Hân cứ lùi dần vào trong và gật đầu theo từng lời xác nhận. Cuối cùng thì, cô kh thể âm vách để trốn được, toàn thân bị áp sát, muốn nhúc nhích cũng thật khó khăn.
Lúc này, cô hối hận thật , bản thân còn chưa sẵn sàng mà dám ra tay chọc lên cơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.