Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 30: Niềm Vui Vụt Tắt - 2

Chương trước Chương sau

Dù nghe rõ mồn một sự sắp xếp của Lý Hạo Nam nhưng Tử Hân chẳng đáp lời nào, cô cảm th hai này vốn dĩ cùng một ruột.

Đưa cô sang đó hai năm, đến khi trở về mà Hạo Nhiên vẫn cứ khăng khăng giữ l kh bu thì ý nghĩa gì chứ. Thân làm ba, chắc c sẽ chiều ý con trai thôi. Kẻ đ.ấ.m xoa thật quá giả tạo.

Thực tại diễn biến hoàn toàn trái ngược với tính toán ban đầu của Tử Hân, xem ra chiếc lòng son này chẳng dễ thoát. Chỉ đành khấn nguyện trong khoảng thời gian , cô gái nào xuất hiện và hốt tim chứ còn cách nào khác nữa.

Th Tử Hân kh hề phản bác, Hạo Nhiên cũng yên tâm phần nào. tin tình cảm dành cho cô vốn kh thể dùng thời gian thử thách. Hiện tại cũng chỉ còn cách theo ý ba sắp xếp để xoa dịu cô thôi.

Còn nữa là mong cô và Thiên Thuận xa mặt cách lòng, hy vọng khoảng cách địa lý sẽ khiến tình yêu giữa hai dần dà phai nhạt. Thế nhưng, quá nhiều thứ lo lắng về cô.

- Ba, cô một thân một sang nước bạn, con kh yên tâm, chân yếu tay mềm như vậy…- ngập ngừng lên tiếng.

- Hạo Nhiên nói đúng, Tử Hân cũng nên biết chút gì đó để phòng vệ. Vậy , hè này cháu theo nó lên núi học võ cùng Diệp sư phụ nhé. – Lý Hạo Nam cô, dịu giọng.

- Vâng ạ. – Cô đáp khẽ, mặt vẫn cúi gầm.

Nghe Lý Hạo Nam an bài mọi chuyện, Hạo Nhiên vui vẻ đứng dậy xin phép trở về phòng trước. Chờ khuất bóng, Tử Hân mới ngước , nhỏ giọng.

- Chủ tịch, ngày mai là giỗ ba cháu và bác Du, cháu muốn cùng Thiên Thuận đến thăm họ.

- Được. Cháu bảo Thiên Thuận tới đây l ô tô mà cho tiện, đừng bắt xe buýt chờ đợi mất thời gian lắm. Bác mới về nên cũng hơi mệt, nhờ cháu thắp hương cho hai giúp bác.

Tử Hân vâng dạ gật đầu. Cả hai trò chuyện thêm một hồi lâu thì Lý Hạo Nam than mệt và quay về phòng nghỉ ngơi.

Cô cũng rời bàn, rảo bước thẳng lên lầu nhưng kh ngủ mà l áo khoác trở xuống, tiến ra cửa chính. Cô muốn dạo một vòng hóng gió, l lại tinh thần.

Theo như Lý Hạo Nam phân trần, sắp xếp vậy là để vẹn toàn tất cả, tránh việc Hạo Nhiên mất kiểm soát mà hại , làm ảnh hưởng d tiếng của Lý gia.

Ông mong khoảng thời gian xa cách sẽ giúp quên Tử Hân và đón nhận cô gái khác bởi cũng kh thích con l một chẳng yêu thương nó làm vợ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tuy kh biết rõ lời nói bao nhiêu phần thật nhưng Tử Hân vẫn hy vọng Hạo Nhiên tự bu tay. Bản thân cô chẳng muốn vì duyên phận trái ngang này mà đánh mất chính và trở thành một kẻ xấu xa.

Tình yêu vốn là thứ tình cảm thiêng liêng x biếc, cô kh trách khi trao nó cho bởi những gì thuộc về cảm xúc thật khó để ều khiển.

Đêm nay, bầu trời kh trăng nhưng thì nhiều. Vô số vì tinh tú lấp lánh ánh vàng như ngàn viên ngọc quý giá tô ểm thinh kh vời vợi. Bước chân Tử Hân nhẹ gõ trên những con đường lát đá dừng lại bên chiếc xích đu.

Kh gian nơi đây chứa đựng toàn ký ức lúc nhỏ cùng Hạo Nhiên, còn vùng trời riêng của cô và Thiên Thuận là ngọn núi cao hùng vĩ phía xa kia, nơi những dòng suối róc rách, thác ngàn nước bạc chảy hoài kh dứt và cả thảm hoa Đỗ Quyên rực lửa mỗi độ xuân hè.

Vừa hay lúc nãy Lý Hạo Nam mở miệng nên ba tháng tới cô thể kề cận bên . Vì hè này đã định sẵn lên núi ở và thiền định cũng như luyện võ cùng Diệp sư phụ.

Nghĩ đến đây, Tử Hân lại nhớ , dù biết ngày mai sẽ gặp nhau nhưng vẫn chẳng kiềm lòng nổi, cô muốn nghe chất giọng trầm ấm .

L chiếc ện thoại trong túi áo khoác ra, bàn tay thon nhỏ nh chóng tìm tới dãy số quen thuộc.

- nghe đây Tử Hân.

- Thiên Thuận, Lý Hạo Nam nói ngày mai đến l ô tô chở em thăm mộ luôn, đừng bắt xe buýt.

- Được. Mà em à, Hạo Nhiên…kh chứ?

- đừng lo. Lý Hạo Nam đã cấm, kh cho phép quản em. Bây giờ, em muốn lên rừng xuống biển đều được.

- Em đang nói gì thế hả? Xảy ra chuyện gì ?

Giọng ệu khẩn trương của Thiên Thuận làm Tử Hân bật cười khúc khích. Dù chuyện cũng khá dài nên cô hẹn ngày mai gặp mới nói.

Cất ện thoại vào túi áo xong, cô bật đứng dậy, dang rộng hai cánh tay, hít một hơi thật sâu và quay qua quay lại.

Bất giác, ánh mắt lọt vào khung kính phía trên cao vẫn đang sáng đèn, nơi đó, màn kh khép, dáng đàn đang đau đáu về phía cô.

Bản thân đột nhiên chột dạ, Tử Hân vội bu tay, bước thật nh. cô quên mất cái xích đu này đối diện cửa sổ phòng ngủ của kia chứ, th lúc này thật chẳng khác nào một con hề diễn xiếc.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...