Sao Băng Qua Trời
Chương 61: Vũ Khúc Tình Yêu - 1
Kh gian trầm tĩnh vắng vẻ trên con đường dẫn vào ngôi biệt thự càng khiến phút giây tạm biệt thêm quyến luyến. Tử Hân cầm bàn tay Thiên Thuận, khẽ mân mê từng ngón, thầm trách hôm nay thời gian trôi nh quá, chớp mắt cái liền hết một ngày.
Nếu được, cô muốn siêu năng lực biến cho ngày dài hơn đêm, để cùng sánh vai thêm chút nữa.
Chiếc ta xi dừng trước cổng nhà chạm trổ xa hoa, Tử Hân bùi ngùi chúc Thiên Thuận ngủ ngon, hôn nhẹ lên gò má đẩy cửa bước xuống.
Cô đứng lặng ngóng theo cả đỗi, chờ hai chiếc đèn màu đỏ ở đuôi xe khuất khỏi tầm mắt mới quay , bước tới nhấn chu.
Tr th cô, dì Hà cùng các nữ hầu gái mừng ra mặt. Sau khi xác định rằng cô đã dùng bữa tối và chẳng cần gì thêm, họ cúi chào, lục đục kéo nhau về phòng.
Tử Hân cúi xuống tháo giày, l đôi dép mà Hạo Nhiên mua xỏ vào. Hồi đó, cô chân trần thì th bình thường nhưng mang dép được vài hôm liền thành thói quen, kh thôi cứ cảm giác lành lạnh ớn ớn.
Ngang qua phòng ăn, Tử Hân ghé mở tủ lạnh cất túi trái cây vô, bỗng cô giật đánh thót vì th cái bóng đen ngồi lù lù ngay bên cạnh bàn.
- Em về ?
Khi tiếng nói cất lên, Tử Hân mới hoàng hồn nhận ra đó chính là Hạo Nhiên, cô vội vàng chạy đến bật c tắc ện. Dưới ánh sáng, gương mặt thoáng đỏ hồng, còn mùi của loại rượu vẫn thường uống vấn vương trong kh khí.
- chủ, chưa ngủ mà ở đây? – Cô vừa hỏi vừa kéo ghế ngồi đối diện .
- chờ em. Tử Hân à, hôm nay, em chơi vui chứ? – Hạo Nhiên đưa đôi mắt u sầu ngắm cô, dịu giọng.
Câu hỏi làm Tử Hân hơi chút luống cuống. Ngay sau đó, cô nh chóng l lại bình tĩnh, mỉm cười gật đầu. Nhác th túi bánh nằm trên bàn, cô bất giác ngẩng lên .
- mua đ, nhớ lúc nhỏ em thích bánh ngô, chẳng rõ bây giờ em còn muốn ăn hay chăng nhưng vẫn mua.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đẩy túi bánh tới gần đôi bàn tay đang nắm chặt. Tử Hân run run đón l, đã bao lâu , cô chưa thưởng thức lại món bánh kỷ niệm này. Cô thích bánh ngô bởi vì nó là món ăn sau cuối mẹ làm cho cô trước ngày bà xa, về bên kia thế giới.
Giọt nước mắt trong suốt như thể pha lê long l tràn qua khóe mi, lặng lẽ rơi xuống mặt bàn gỗ.
- muốn ăn lắm mà gần đây kh th ai bán. – Cô đáp khẽ.
- Vậy em ăn nh . – nhẹ nhàng giục.
Cô gật đầu, l một cái đưa lên miệng. Vốn dĩ dì Hà cũng thể chế biến món này, ngặt nỗi Lý Hạo Nam từ sau khi sang nước ngoài mổ th quản thì bị dị ứng, đ.â.m ra kh muốn trong nhà bếp của Lý gia xuất hiện bất cứ thứ gì làm từ ngô.
Vậy nên những lúc dạo phố, bà mới thuận theo ý cô, ghé hàng quán ven đường mua, xong đợi cô ăn hết luôn mới về nhà.
Th chằm chằm tỏ vẻ khó hiểu, Tử Hân chủ động nói cho hiểu lý do vì thích món bánh bình dân này.
Hạo Nhiên im lặng lắng nghe từng lời tâm sự. ngờ đâu món ăn mà yêu thích gắn với một kỷ niệm đau lòng đến vậy. thật sự chẳng biết ý tốt của đã khơi gợi nỗi buồn trong cô.
- Tử Hân, em đừng buồn, ít ra, em còn được mẹ yêu thương đến giây phút cuối cùng của cuộc đời bà . Em biết kh? Từ sau vụ hỏa hoạn trên du thuyền, tuy sang nước ngoài ều trị tâm lý một thời gian nhưng khi trở về, ba vẫn lạnh nhạt với mẹ, mẹ buồn nên bỏ bê luôn cả , mãi tới lúc mất…
Lời chưa dứt, cổ họng Hạo Nhiên bỗng nghẹn đắng, mặt cúi gầm. Tử Hân vội vã đứng dậy, tiến lại bên cạnh. Bàn tay mảnh mai khẽ đặt lên đôi vai đang run nhè nhẹ từ từ ôm l. gục đầu vào lòng cô, tìm niềm an ủi.
Hình ảnh bé đáng thương năm xưa bỗng chốc hiện về, cô th xót xa thay . tuyệt vọng và chơi vơi như thế nào, mới dồn sức bám víu một dưng nước lã, đến tận bây giờ, vẫn chẳng muốn bu lơi.
Hồi lâu, cảm th tư thế này chút kỳ lạ, Tử Hân liền đẩy ra. Ban nãy trong mắt cô chỉ là đứa trẻ con chứ nào đàn trưởng thành, vậy nên cô mới quên mất việc cần giữ khoảng cách.
- Ở trên núi m tháng quen , giờ về đây cứ th tù túng thế nào , muốn tản bộ hóng gió chút kh?
Vốn dĩ chưa biết nói để giải thích cho hành động xô đẩy bất ngờ thành thử Tử Hân mới vuột miệng rủ rê. Nào ngờ, mắt Hạo Nhiên vụt sáng hệt đom đóm, gật đầu lia lịa và bật ngay dậy, tóm l cô kéo thật nh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.