Sao Băng Qua Trời
Chương 63: Tình Địch Gặp Nhau - 1
Đã một tuần trôi qua kể từ ngày nhập học. Thời gian biểu của Tử Hân hầu như kín mít, sáng sớm bốn giờ cùng Hạo Nhiên lên núi học võ, trưa về ăn cơm xong lại ngồi chung xe với tới trường.
Thiết nghĩ chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp nên cô chẳng quan tâm những lời bán tán nữa.
Chiều nay, Tử Hân sẽ theo Hạo Nhiên đến trường bắn, dù kh muốn đụng chạm s.ú.n.g đạn nhưng vì cứ khăng khăng ép buộc nên cô đành thuận tình cho yên nhà yên cửa.
Đôi lúc, cô cảm giác như hai cha con Lý Hạo Nam đang cố ý đào tạo thành một sát thủ chuyên nghiệp vậy, hoặc giả để đ.â.m thuê c.h.é.m mướn.
Th ện thoại trên bàn khẽ rung, Tử Hân vội vàng bắt máy. Mới m giây trước cô n tin th báo lịch trình với Thiên Thuận, m giây sau liền gọi lại ngay.
Đầu máy bên kia vẫn là giọng nói êm tựa tiếng đàn mà cô luôn thích nghe.
- Tử Hân, lát nữa ghé thăm em.
- Ổn kh ? Hạo Nhiên chận thượng cho coi. – Cô lo lắng nói khẽ.
- Em yên tâm, cùng bạn, m ngày kh th, nhớ em quá.
Nghe than thở, Tử Hân phụt cười thành tiếng. Gần hai tháng trời chẳng liên lạc còn chịu nổi, giờ mới một tuần đã như thế. Nhưng nói qua nói lại, bản thân cô đâu khá hơn m, cô nhớ quay quắt, mỏi mòn.
- với ai? – Tử Hân cất tiếng dò hỏi.
- Cảnh Lâm nhé, kh Hạ Tiểu Kỳ. – Giọng mang theo ý cười.
- Em nói gì đâu. Vậy, lát nữa gặp, em cúp đây.
Tử Hân nh chóng bấm tắt vì nghe tiếng gõ cửa từ bên ngoài vọng vào. Biết đã tới giờ, cô nh chóng cột gọn mái tóc lên cao, vội vã tiến ra. Th cô xuất hiện, Hạo Nhiên gật đầu, cười nhẹ và xoay bước trước.
Sau cái đêm nhảy cùng nhau, cứ tưởng mai này chạm mặt sẽ khó xử nhưng Tử Hân đâu ngờ qua một giấc ngủ, sáng sớm gặp ở phòng ăn thì Hạo Nhiên vẫn tỉnh rụi, cười nói, hỏi han bình thường.
Vậy nên, buộc lòng cô vờ như chưa hề cuộc khiêu vũ mà giả lả cho xong. Càng lúc cô tr càng đáng sợ, bản y Lý Hạo Nam đúng là kh dạng vừa.
Ra khỏi cổng biệt thự, Lưu Nhược Bân lái xe hướng về phía đường lớn. Hạo Nhiên xuống núi đã lâu nhưng lịch trình tiếp đó của dày đặc thành thử bữa cơm Tử Hương muốn mời chẳng thực hiện được.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Điều này khiến Lưu Nhược Bân tiếc nuối, cũng đâu thể mặt dày bảo cô ăn riêng với .
Chiếc ô tô bon bon chạy hơn nửa tiếng đồng hồ thì dừng lại. Lưu Nhược Bân nh nhảu nhảy xuống mở cửa cho cả hai đánh xe vào bãi đỗ chờ đợi.
Trường b.ắ.n ngày cuối tuần khá đ xạ thủ đến tập luyện. Vị huấn luyện viên trưởng th ấm Lý gia dắt theo cô gái xinh đẹp liền sấn ra chào hỏi.
- chủ dẫn bạn tham quan trường b.ắ.n ạ?
- Cô tới để học b.ắ.n súng, chúng sẽ đảo một vòng tự dạy cô . Ông cứ làm việc của .
cúi chào, nh chóng nắm tay Tử Hân kéo . Đưa mắt ngó nghiêng xung qu, cô thật sự choáng ngợp với quy mô rộng lớn nơi đây. Đủ biết mối quan hệ cùng tiềm lực của Lý Hạo Nam lớn thế nào mới được cấp phép kinh do cơ sở này.
Qu quẩn hồi lâu, Hạo Nhiên dắt Tử Hân vào phòng tập b.ắ.n riêng biệt và chui vô nhà kho l đồ. Đây là khu vực dành riêng cho Lý Hạo Nam mỗi khi đến, sau này thêm Hạo Nhiên cùng Thiên Thuận, còn các xạ thủ khác đều tập luyện ở phòng khác.
những thứ cầm, cô muốn hoa cả mắt, nào quần áo, nào mũ che, ốp tai, kính bảo hộ…
- Em mặc chúng nhé.
Hạo Nhiên dúi bộ quần áo cho Tử Hân quay sang kiểm tra khẩu s.ú.n.g lục. Cô mau mắn làm như nói vì lo Thiên Thuận đang tìm kiếm bên ngoài.
Mọi thứ xong xuôi, Hạo Nhiên dẫn cô tới làn bắn, bắt đầu phổ biến luật, hướng dẫn tư thế, động tác, kỹ năng bóp cò và ngắm bắn.
May mắn là sau m tháng lăn lê bò toài trên núi, sức khỏe, tâm lý của Tử Hân được rèn dũa nên bỏ qua giai đoạn, kh bắt cô cầm gạch bổ trợ để luyện tay, ổn định hướng.
- chủ, th các vận động viên ở m giải đấu s.ú.n.g đều cầm một tay, cầm hai tay? – Cô , tỏ vẻ thắc mắc.
mỉm cười, từ tốn giải thích cho cô hiểu việc dùng hai tay cầm s.ú.n.g giúp xạ thủ kiểm soát độ giật tốt hơn, cũng như khai hỏa số lượng đạn nhiều hơn trong thời gian ngắn nhưng vẫn đảm bảo độ chính xác tương đối.
Vì kỹ thuật này được phát hiện và lan truyền khá chậm nên kỹ thuật cầm một tay với độ chính xác gần như tuyệt đối mặc nhiên trở thành truyền thống, biến thành luật của những giải đấu.
- Tử Hân, đợi em quen, sẽ hướng dẫn em các kỹ thuật b.ắ.n khác. Chúng ta luyện b.ắ.n s.ú.n.g kh để thi đấu mà để áp dụng trong tình huống chiến đấu khi xảy ra chuyện, em nhớ chứ?
- hiểu , phức tạp quá nhỉ? – Cô cúi đầu, nhỏ giọng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.