Sao Băng Qua Trời
Chương 67: Bữa Ăn Gượng Gạo - 1
Sau thời gian chuyên tâm đến trường b.ắ.n tập luyện, Tử Hân đã tự tin sử dụng thành thạo thứ vũ khí sát thương này. Cô c nhận Hạo Nhiên kh khác gì một huấn luyện viên thật thụ.
Hết tập trong phòng, lại lôi cô ra ngoài phơi nắng, bắt cô luyện tập kỹ, chiến thuật lăn, lê, bò, trườn, nằm, quỳ, lộn ngửa. còn giả định các tình huống thể xảy ra và dạy cô kỹ năng chiến đấu khiến toàn thân cô xay xước hết.
Đôi lúc, cô tưởng đâu sắp được vô hàng ngũ bảo vệ an ninh quốc gia tới nơi. Chỉ là sang nước B coi ngó chi nhánh phân phối rượu thôi mà cứ như sắp đánh trận vậy.
Đôi mắt Tử Hân chằm chằm mục tiêu tự động đang liên tục di chuyển trước mặt. Cô thích bài tập bia ẩn hiện này, giả định mục tiêu ẩn nấp, lộ chớp nhoáng, buộc xạ thủ tập trung cao độ và kỹ thuật tốt để b.ắ.n trúng đích trong ba giây nó xuất hiện.
Kết thúc bài tập, Tử Hân nh nhẹn đặt s.ú.n.g xuống, tháo bịt tai cùng kính bảo hộ. Nghe tiếng vỗ tay từ phía sau vang lên, cô quay đầu, đôi môi khẽ mỉm cười.
- chủ, các tư thế b.ắ.n mà dạy thì tư thế nào hoàn hảo nhất?
- Tử Hân à, trong mọi tình huống của cuộc sống chẳng hề tồn tại một tư thế b.ắ.n s.ú.n.g hoàn hảo nào. dạy em tất cả để em dùng hiểu biết cùng kỹ năng, áp dụng chúng đúng lúc khi đối mặt với kẻ thù.
Nghe Hạo Nhiên ôn tồn giải thích, Tử Hân gật gù tỏ vẻ đã hiểu, cô giúp thu dọn đồ đạc mang vào kho cất và rời trường bắn.
Chiều thu dần tàn, gió miên man thổi đùa cánh chim nháo nhác tìm về tổ. Chút nắng óng ả bàng bạc trôi càng tô thêm vẻ nên thơ của con đường rải vàng sắc lá. Nắng len qua tàn cây, đậu xuống trên hai mái đầu x đang cùng nhau sóng bước.
Bao tháng ngày bận rộn quên cả dành cho bản thân phút giây thư giãn nên khi Hạo Nhiên rủ rê dạo bộ, Tử Hân liền đồng ý. cảnh sắc bốn bề xung qu, cô chợt nhận ra thu đã quá nửa .
Tạm quên bao bộn bề lo toan, cả hai im lặng bước dọc bên bờ hồ trong c viên xôn xao lá gió, đắm vào bản tình ca sâu lắng của mùa vàng. Kỷ niệm hôm nào cùng Thiên Thuận ngắm cảnh nơi đây đột nhiên ùa về, mang theo nỗi buồn man mác thổi lạnh trái tim cô đơn.
Những tin n và cuộc gọi đong đầy yêu thương mỗi đêm đâu thể nào khỏa lấp hình bóng trong cô, cô muốn gặp ngoài thật, dẫu là th từ xa thôi cũng được.
- Tử Hân, em còn nhớ cô gái đã cứu chúng ta ở vũ trường New Square lúc trước kh? – Hạo Nhiên quay sang cô, nhẹ nhàng hỏi.
- chứ, nhưng mà ? – Cô , tỏ vẻ ngạc nhiên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- À, Cô bây giờ làm tiếp tân trong nhà hàng. Chút nữa đến đó dùng bữa tối luôn nhé. – mỉm cười đề nghị.
Tử Hân khẽ gật đầu, thầm nghĩ cơ hội thì nên nói lời cảm ơn cô gái kia một tiếng. Suy cho cùng, trận hỗn chiến bắt đầu từ cô mà ra.
Được đẹp đồng ý, lòng Hạo Nhiên vui tựa mở hội. Lâu quá lâu chẳng dịp đưa cô vào hàng quán ăn uống, đâu mơ ước cao xa, chỉ mong ngày ngày cùng nhau dạo, ăn cơm, xem phim giống những đôi tình nhân bình thường khác.
Lúc cả hai rời khỏi c viên, phố phường bên ngoài đã bừng sáng ánh đèn. Theo lời , Lưu Nhược Bân cho xe chạy thẳng đến nhà hàng Kingdom.
Vừa tr th Hạo Nhiên, gương mặt Tử Hương rạng rỡ hẳn, nhưng chỉ m giây sau, nụ cười trên môi cô nh chóng vụt tắt vì nhận ra con gái đang khép nép bước sau lưng . Tuy vậy, cô vẫn rời quầy, vội vã tiến lại đón khách.
- Tử Hân, đây là ân nhân của chúng ta đ, cô tên Lâm Tử Hương. – Hạo Nhiên vui vẻ giới thiệu.
- Chào cô, tên Lạc Tử Hân, hôm trước thật lòng cám ơn cô, nếu kh cô thì chẳng biết xảy ra chuyện gì nữa. – Tử Hân mỉm cười nhã nhặn.
- Chuyện đã qua từ lâu, hơn nữa, Hạo Nhiên đã giúp một chỗ làm tốt, lời quá còn gì.
Tử Hương vừa dứt câu, cả ba cùng lúc bật cười.
cô nhân viên nhà hàng mang vẻ đẹp sắc nước hương trời, ăn nói duyên dáng và đặc biệt là Hạo Nhiên tỏ vẻ vô cùng thân thiện khi tiếp xúc, đột nhiên trong đầu Tử Hân xuất hiện một suy nghĩ, nếu trong hai năm cô vắng mặt mà hai họ nảy sinh tình cảm thì hay biết m.
Đang mừng thầm vì những tính toán bỗng tiếng gọi từ sau lưng vọng tới làm Tử Hân giật ngoảnh mặt. Giống như cô, Hạo Nhiên cũng đồng thời quay đầu.
- Chú Dương, tình cờ vậy, chú dùng bữa ở đây ?
- Ừ, chú và ba cháu, Mỹ Tr, Thiên Thuận nữa. Hay là hai đứa ăn cùng luôn nhé, nhà cả, kh khách.
Dương Ân vừa nói, vừa lôi Hạo Nhiên . theo phản xạ cũng chụp l tay Tử Hân kéo theo . Ba rồng rắn chui hết vô phòng trước sáu con mắt ngỡ ngàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.