Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 73: Giận Hờn Vu Vơ - 1

Chương trước Chương sau

Tia nắng sớm ngày đầu xuân mới dường như rực rỡ hơn bao giờ hết, muôn hoa đua nhau khoe sắc tô ểm khắp khuôn viên ngôi biệt thự.

Sau bữa sáng, Lý Hạo Nam bảo Tử Hân thay mang quà tới thăm dì Lưu giống mọi năm.

Gia đình Lý Hạo Nam vốn neo , các bậc tiền bối đã về với bà, lớp con cháu sau này dần tứ tán và phai nhạt tình cảm, kh còn qua lại. Nhà ngoại Hạo Nhiên đều ở bên nước B cả.

- Để con đưa Tử Hân đến thăm dì Lưu ạ. – Hạo Nhiên nh miệng lên tiếng.

- Ừ. Được vậy thì tốt. – Lý Hạo Nam lập tức tán thành.

- Em chuẩn bị Tử Hân, xuất phát luôn.

cái bộ mặt tươi roi rói như cá mới vớt dưới biển lên của Hạo Nhiên, Tử Hân chỉ còn biết mỉm cười gật đầu.

Xem chừng tính toán đã tan thành mây khói, vốn dĩ cô định đánh lẻ một rủ yêu leo núi dạo chơi ngắm cảnh nhưng giờ thì làm gì được nữa.

Cả hai mau mắn l đồ ra xe, Hạo Nhiên cẩn thận đưa tay che trên đầu cho Tử Hân vào xong mới qua ghế lái. chạy thật chậm, cố tình kéo dài thời gian bên cô. Khổ nỗi trang trại đâu cách xa m, chỉ hơn mười phút là tới nơi.

Bước dọc theo những hàng nho, Tử Hân đưa tay chạm nhẹ mầm non bé xíu đang nhú lên từ cành cây già cỗi. Chân vừa qua bậc cửa, cô đảo mắt qu, khẽ cất tiếng gọi.

Chỉ m giây sau, Thiên Thuận xuất hiện. Nhác tr th ấm nhà họ Lý tháp tùng Tử Hân, chững lại nhưng mau chóng tỏ vẻ tự nhiên, mỉm cười nhã nhặn.

- Dì Lưu đang bận tay dưới bếp, hai vào nhà ngồi chơi.

Hạo Nhiên trao phần quà nặng trịch cho Thiên Thuận theo Tử Hân vô trong.

Kể từ ngày trưởng thành, phần vì bận bịu học hành, phần vì kh muốn chạm mặt tình địch thành thử chẳng ghé đây. Mỗi buổi sáng cùng Tử Hân lên núi luyện võ, chỉ lái xe đến cổng gởi bảo vệ coi và luôn.

Dì Lưu vừa bước ra, tr th liền rối rít vỗ vai , trầm trồ.

- Trời ơi, lâu quá kh gặp, thằng bé này lớn thật , sắp l vợ được .

- Dạ, tại cháu bận quá nên... – Hạo Nhiên cúi đầu ngại ngùng.

- Dì biết mà, chẳng bây giờ đã tới đ thôi. Nào, ngồi .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mọi yên chỗ thì Thiên Thuận cũng vừa bưng ấm trà từ nhà dưới lên, nhẹ nhàng đặt xuống bàn, cẩn thận rót ra ly.

Giây phút đưa sang cho Tử Hân, ngón tay cả hai vô tình chạm nhẹ làm cô khẽ mỉm cười hạnh phúc. Đôi ánh mắt ân tình nhau vội nh chóng trở lại bình thường.

Dì Lưu tr thủ hỏi han Hạo Nhiên đủ thứ, từ việc học hành, sức khỏe đến những dự định trong tương lai gần hại trả lời muốn khô cả họng, cứ rót nước uống liên tục.

Đáng lẽ theo vai vế gọi bà bằng cô nhưng vì lúc nhỏ chưa biết, cứ kêu giống Tử Hân nên tới lớn quen miệng luôn, sửa kh được.

- Hè này Tử Hân tốt nghiệp , vậy hai đứa định khi nào cưới?

Câu hỏi của dì Lưu khiến cả ba đang gượng gạo bỗng giật thót. Tử Hân ho sặc sụa còn Hạo Nhiên vội vã bỏ ly nước đổ tè le lên bàn, cười cười, hạ giọng.

- Tốt nghiệp xong Tử Hân sẽ sang nước B hai năm để phụ giúp chi nhánh bên đó ạ. Đợi cô trở về, chúng cháu mới tính tiếp.

vừa dứt lời bỗng bên ngoài hiên vọng lại tiếng bước chân khẽ. Mọi đồng loạt quay ra cửa thì th cô gái với giỏ quà trên tay đang lễ phép cúi chào chẳng ai xa lạ, chính là Hạ Tiểu Kỳ.

Tr dáng vẻ dì Lưu thân thiện mời chào, Tử Hân cúi đầu lặng lẽ, lẽ thiên kim họ Hạ kia tới đây cũng đâu lần một, lần hai.

- Đầu năm kh thăm họ hàng mà x đất trang trại chúng thế? – Hạo Nhiên hếch mặt hỏi.

- ghé nhà chú gần đây, tiện đường vào luôn. Thời hiện đại khác thời trước nhé.

Hạ Tiểu Kỳ nháy mắt, tinh nghịch đáp lời sáp tới ngồi chung. Thiên Thuận nhẹ gật đầu chào vị khách mới. Tr ánh mắt u uẩn của yêu, trái tim đột nhiên nhói đau.

Tuy lúc trước đã nói rõ ràng nhưng cô là con gái, trong tình cảnh này khó tránh được muộn phiền và suy nghĩ lung tung.

Kh chỉ riêng Thiên Thuận, Hạo Nhiên cũng nhận ra sắc mặt Tử Hân chẳng m tốt. Sợ ngồi càng lâu sẽ khiến cô càng thêm khó chịu nên nh chóng đứng dậy, chào hết mọi và xin phép đưa cô về nhà.

- Chúng ta lên núi thăm sư phụ nhé. – Thiên Thuận đột ngột đề nghị.

- Kh mồng ba mới lễ thầy ? – Hạo Nhiên ngu ngơ hỏi.

- Thầy cũng như cha, dù hôm nay chúng ta đều rảnh, chung cho vui. -Thiên Thuận tiếp tục chèo kéo.

- Đã lâu em chưa lên đó, bây giờ chắc hoa Đỗ Quyên bên thác nở , ghé chụp vài tấm hình. – Hạ Tiểu Kỳ phấn khích năn nỉ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...