Sao Băng Qua Trời
Chương 79: Chẳng Đành Ngó Lơ - 1
Đường phố dần thưa . Làn khói mờ từ ếu t.h.u.ố.c lá của ba, bốn gã đàn thuộc tầng lớp lao động nghèo lảng vảng hòa vào khoảng kh gian tĩnh lặng làm ánh đèn cao áp càng thêm mờ hơn.
Đây đâu lần đầu Tử Hương bất chợt bắt gặp hình ảnh những con khốn khổ, chắt chiu từng đồng và chẳng thể về quê đoàn viên cùng gia đình.
- Mồng bảy cô làm lại đúng kh? – Lưu Nhược Bân liếc khuôn mặt khả ái qua tấm gương chiếu hậu, nhỏ giọng hỏi.
- . – Tử Hương hờ hững đáp.
Trên bờ vai gầy của cô, Hạo Nhiên đang nhắm mắt ngủ ngon lành. Hôm nay, uống hơi nhiều, lúc vừa lên xe liền gục luôn, hết biết trời trăng mây gió gì nữa.
Lưu Nhược Bân hiểu rõ bình thường, b nhiêu đó rượu chẳng thể khiến chủ của đổ, chỉ vì buồn nên mới nh say như vậy.
Đến đầu con hẻm nhỏ, Lưu Nhược Bân cho xe dừng lại, mau mắn mở cửa, vòng ra phía sau, phụ Tử Hương đỡ Hạo Nhiên nằm xuống băng ghế.
- chạy từ từ thôi nhé. – Cô Hạo Nhiên quay sang Lưu Nhược Bân, cẩn thận dặn dò.
- Cô yên tâm. Mà…hôm nay cô uống cũng nhiều lắm. Cô tự được chứ? – Giọng lộ rõ vẻ lo lắng.
- bình thường. đưa về . Tạm biệt.
Tử Hương nh chóng quay lưng. Lưu Nhược Bân buồn rầu dõi theo đến khi bóng dáng xinh đẹp kia khuất dần trong khoảng tối, mới chui trở vào ghế lái, nhấn ga vọt nh.
Màn đêm vắng lặng, chỉ còn tiếng guốc con gái khua đều xuống lòng đường. Trong quãng đời tha hương, định sẵn rày đây mai đó, nơi nào thật là nhà. Thế mà, từ khi gặp Hạo Nhiên, cô lại muốn bản thân mãi mãi trụ vững chốn này.
Dẫu biết mái nhà của sẽ chẳng thừa chỗ che mái đầu nhưng cô đâu cầu gì cao xa, chỉ ước thi thoảng được th , cùng uống rượu.
Đưa tay ấn c tắc ện, Tử Hương nhoẻn môi cười mệt mỏi khi th mớ đồ đạc đem dưới quê lên còn nằm ngổn ngang. Lúc , cô gấp quá nên quẳng đại đ chứ đâu kịp xếp gọn gàng.
Nhác th chiếc hộp Lưu Nhược Bân đưa cũng đang lẫn lộn giữa mớ bòng bong, Tử Hương vội cầm l, mở ra, bẻ đôi chiếc bánh và đưa lên mũi ngửi. Vì để trong hộp kín quá lâu nên nhân đã dậy mùi chua, chẳng thể nào ăn được.
Khẽ thở dài một tiếng, cô trút hết m cái bánh vào túi đựng rác mang bỏ ngoài chậu quất. Ân tình nào cũng khiến ta vấn vương, cho dù thích hay chăng thì vẫn luôn c cánh bên lòng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Hạo Nhiên, biết, mỗi lúc đêm xuống, em lại càng da diết nhớ ?
Lời thở than ảo não tựa nốt nhạc trầm tan trong bóng đêm. Cơn gió vô tình lướt qua làm rối tung mái tóc xõa. Giọt nước mắt nuối tiếc giây phút kề vai rơi xuống gò má hồng nóng hổi.
Từ đó tới giờ, Tử Hương mới biết cảm giác yêu đơn phương là như thế nào, thật sự quá đau, quá ư day dứt.
Căn biệt thự buổi đêm vốn yên tĩnh bỗng dưng vọng lên tiếng la mắng ồn ào.
Tử Hân đang say giấc liền bị đánh thức bởi giọng nói của Lý Hạo Nam. Vội vàng nhảy khỏi giường, cô co chân chạy đến mở cửa, lao ra hóng chuyện.
- Con biết bây giờ là m giờ kh? Tết nhất chơi về sớm một chút chứ? Đừng nghĩ tiền thì tha hồ hành hạ khác, Nhược Bân và các cô hầu, họ vì con mà thức đợi đ.
vẻ mặt sừng sộ của vị chủ tịch, Tử Hân chỉ biết đứng im như thóc tr xuống. Xung qu đều vắng vẻ, cửa đóng then cài.
Xem chừng Lưu Nhược Bân đã rời khỏi, còn đám hầu cùng dì Hà cũng bỏ chạy trốn hết .
Hai cha con họ Lý, kẻ đang đứng trên lầu, đu đeo phía dưới. Hạo Nhiên đưa tay bấu víu thành cầu thang, chẳng đáp lời nào. Lý Hạo Nam được thể, tiếp tục lắc đầu giáo huấn.
- Những lúc ba ra nước ngoài c tác chắc con thường sớm về muộn chứ gì? Hả? Con coi lại cái bộ dạng của con xem, khó trách Tử Hân nó chối đây chối đẩy cuộc hôn nhân này.
Nói xong, hầm hầm quay lưng, mặc kệ thằng con gật gù như gà rù đứng đó. Khi nghe tiếng đóng cửa đánh sầm, Hạo Nhiên mới ngẩng mặt.
Tr th con gái vận chiếc váy màu x nhạt đang chằm chằm vào , bàn chân vừa nhấc lên đã vội hạ xuống.
Vốn dĩ Tử Hân định bỏ về phòng nhưng cuối cùng lại chẳng cầm được lòng xót thương, cô nh chóng tiến đến gần phía , dịu dàng cất tiếng.
- mệt lắm kh? cắt dưa hấu cho ăn giải rượu nhé.
- Làm phiền em. – Hạo Nhiên khe khẽ gật đầu.
Tử Hân nhẹ mỉm cười tự nhiên, cô đưa tay đỡ l , dìu vào phòng ăn, đặt ngồi xuống ghế và mở tủ lạnh lục tìm.
- Ôi, còn đúng một trái này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.