Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 8: Cơn Giận Lấn Át Lý Trí - 2

Chương trước Chương sau

Đôi mắt Tử Hân bắt đầu ngấn nước, chân cô đã đau lắm , giờ lại tới cổ nữa. Hạo Nhiên vốn học võ từ bé, lực tay đương nhiên mạnh hơn thường nhiều, nếu như cứ tiếp tục, cô sợ ngày sinh nhật của sẽ biến thành ngày cô leo lên bàn thờ ngắm gà mất thôi.

- Tử Hân, em đừng bao giờ làm chuyện gì lỗi với , kh bản lĩnh kiềm chế tính chiếm hữu trong đâu. Dù là ai, cũng sẽ khiến chết.

Bàn tay nới lỏng, từ từ bu khỏi cô. Đây là lần đầu trong suốt ngần năm qua, làm cô đau, khiến cô khóc.

Tiếng bước chân nhẹ xa dần và khuất hẳn. Tử Hân run rẩy rời khỏi giường, tập tễnh trở về phòng . Cô xếp chiếc khăn ngậm vào miệng, cắn chặt tự tay rút mảnh thủy tinh khỏi lòng bàn chân. Nước mắt cô bất giác thi nhau rơi xuống, lúc này, cô chỉ ước ao Thiên Thuận thể xuất hiện như một phép màu và giúp băng bó vết thương.

Thu dọn mớ b băng dính m.á.u cho vào túi rác, Tử Hân thất thểu tiến đến ô cửa sổ, kéo tấm màn che. ngọn núi sừng sững phía xa kia, trái tim cô như sắt lại.

Chiếc ện thoại vừa bật sáng liền vụt tối đen. Chẳng muốn thêm lo lắng, buồn đau vì nhưng cứ th đơn độc trống trải và tủi thân quá.

Bên ngoài đường phố đã chìm vào im lặng nhưng kh khí bên trong vũ trường New Square, một trong những chốn ăn chơi nức tiếng của giới siêu giàu tỉnh J vẫn nhộn nhịp rộn ràng trong ánh đèn x đỏ chói mắt và tiếng nhạc nh tai phát ra từ hàng loa c suất lớn.

Lưu Nhược Bân cầm chai rượu rót thêm cho Hạo Nhiên. Ban nãy, lúc Dương Mỹ Tr lái xe vọt khỏi cổng, cũng vừa rời ghế định về thì đột nhiên th chủ kiêm bạn học chạy rầm rầm từ trên lầu xuống bắt đưa tới đây.

- chủ, chai rưỡi đ ạ. – nhăn nhó.

- Rót . – Hạo Nhiên nói như ra lệnh.

Vừa đưa ly rượu lên môi thì một mùi hương thoang thoảng bay đến. Hạo Nhiên lờ đờ ngước cô gái với trang phục tươi mát đang mỉm cười trước mặt.

- Em giới thiệu hai cô xinh đẹp phục vụ hai nha.

- Kh cần đâu, Mập phục vụ được .

- Dạ?

Gương mặt cô gái méo lệch hẳn . Lưu Nhược Bân gấp gáp lắc đầu, ý bảo mọi chuyện kh giống cô nghĩ đâu. nắm đ.ấ.m tay, gồng lên gồng xuống tỏ vẻ là đàn chính hiệu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nhưng càng thể hiện thì càng như đang tố cáo chính . Cô gái ái ngại , gật gật, cười cười m cái nh nhẹn lủi qua bàn khác.

Nhắm chừng nếu kh cản lại e là Hạo Nhiên sẽ uống đến c.h.ế.t mất nên Lưu Nhược Bân l cớ vào nhà vệ sinh và tìm số ện thoại gọi về cho dì Hà, nhờ bà nói Tử Hân đến khuyên giúp.

Đúng kh giờ sáng, bốn vũ nữ ăn mặc khêu gợi xuất hiện trong tiếng hò reo, huýt sáo của đám cô chiêu ấm đang quay cuồng ên loạn phía dưới. Kh khí bắt đầu nóng lên theo những ệu nhảy hoang dại, kích động và gợi tình.

Càng về khuya, đoàn đổ về vũ trường càng đ. Tử Hân dúi tờ tiền vào tay tài xế ta xi, nh chóng bước xuống xe. Đứng trước chốn ăn chơi thác loạn, đôi chân mày th tú hơi chút nhíu lại.

Mặc dù nghe nói đã nhiều nhưng đây là lần đầu tiên cô đặt chân tới những chỗ thế này. Tiếng nhạc dập tựa hồ muốn vỡ tung lồng ngực, làn khói shisha bao trùm làm hơi thở của cô cũng trở nên khó khăn.

Đưa mắt đảo qu m lượt, Tử Hân mới thể nhận ra Hạo Nhiên và Lưu Nhược Bân đang ngồi ở chiếc bàn kê trong góc. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng len lỏi qua đám trai gái đang phê thuốc lắc lư, tiến vào.

- Em gái xinh đẹp này, uống cùng một ly nào.

Tiếng gọi cợt nhả vang lên cùng bàn tay vươn dài chặn trước mặt khiến bước chân cô chững lại. Qua ánh đèn chớp tắt, gương mặt gã đàn ốm đến cọp má cọp mồm tựa hồ như cái đầu sọ làm cô thoáng giật . Coi bộ l hai khúc xương bắt chéo lên nữa là thành biểu tượng cảnh báo nguy hiểm.

- kh uống đâu.

Nói , cô lách , né sang một bên. Thế nhưng, mới bước được một bước thì đã với theo, tóm l tay cô, giữ chặt.

- Chảnh vậy em? Rượu mời mà dám từ chối khiến mất mặt quá. Nào. Để hầu em. - vừa cười vừa đưa ly rượu lên môi cô.

Tử Hân vung cánh tay còn lại hất ngược chiếc ly vào mặt , sau đó tiện thể tát một cái thật mạnh. Khổ nỗi mặt toàn xương xẩu và cứng như hóa thạch nên chẳng hề gì mà khiến bàn tay mảnh mai của cô đau đến tê tái.

- Cái con này, mày dám đánh ? Chết tiệt.

Dứt lời, giơ cao bàn tay. Tử Hân hoảng quá, vội cúi đầu xuống. Qua hết m giây, chẳng nghe đau đớn gì, cô mới từ từ ngẩng lên. Đập vào mắt là gương mặt giận dữ của Hạo Nhiên, so với lúc bóp cổ cô còn đáng sợ hơn nhiều.

- …chủ. – Cô run rẩy bật lên từng tiếng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...