Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 81: Giấc Mộng Đom Đóm - 1

Chương trước Chương sau

Ngày tháng trôi nh như một giấc mộng. Mùa xuân tàn chưa hay, hạ vội vàng lướt tới. Thảm hoa Đỗ Quyên vẫn tươi màu rực rỡ, dòng thác bạc vẫn tuôn đổ kh ngừng. Lòng chẳng vui nên khiến cảnh sắc vốn dĩ đẹp cũng nhuốm một nỗi buồn man mác.

Khoảng thời gian này là thời gian cuối Tử Hân mặt trên núi trước khi khởi hành sang nước B. Từ chiều hôm qua, cô với Hạo Nhiên đã dắt nhau lên đây bái biệt Diệp sư phụ.

Theo ý cũng như ý cô, cả hai quyết định ở lại cùng thầy thêm một ngày nữa.

Gần một năm khổ học, Tử Hân tiến bộ nhiều. Sau nhiều lần đối kháng cùng nhau, Hạo Nhiên nhận th khả năng thực chiến của cô tốt, động tác linh hoạt và độ chính xác khá cao.

- mất tập trung, coi thường ? – Tử Hân thu th kiếm kề ngang cổ Hạo Nhiên lại, bu câu trách móc.

- Làm gì . Tại nhất thời cứ nghĩ tới việc em sắp rời , khó tránh khỏi buồn. – cười nhẹ, trong đáy mắt ánh lên niềm đau xót.

- Diệp sư phụ nghe được những lời này sẽ thất vọng về lắm đ. chủ à, nếu như… nói nếu như… một mai, hai chúng ta trở thành kẻ thù. À, kh, là đối thủ. Vậy thì khi giao đấu, sẽ thế nào? – Cô dò hỏi.

- Kh ngày đâu mà. Cùng lắm, giơ tay cho em trói.

Tr cái bản mặt hớn hở, khuyến mãi thêm câu trả lời chẳng đâu vào đâu của Hạo Nhiên, Tử Hân chỉ còn biết cười nhạt. Cũng đúng thôi, bây giờ chắc tưởng cô đang nói chơi.

Đặt th kiếm lên tảng đá gần đó, Tử Hân rảo bước lần xuống chân thác. Hạo Nhiên mau mắn bám theo cô.

Thực ra, lời của là hoàn toàn thật tâm sau khi đã suy nghĩ kỹ càng. Nếu một ngày mối quan hệ giữa cả hai xấu đến mức hóa thành hận thù, thà tình nguyện bu bỏ bản thân, mặc cho cô quyết định chứ chẳng muốn làm tổn thương yêu, dù chỉ một chút.

Những ngày mưa chưa về, dòng thác vẫn êm đềm tuôn đổ, tung bọt trắng xóa tựa hồ sương khói. Hai bên bờ, hoa Đỗ Quyên đương nở rộ, cái màu đỏ rưng rức khơi gợi bao nỗi nhớ, dạt dào, xao xuyến, m.ô.n.g lung, mơ hồ.

Hôm nay, Hạo Nhiên và Tử Hân kh thiền cũng chẳng luyện quyền trong dòng nước. dìu cô men theo mỏm đá cheo leo vòng ra đứng phía sau làn nước bạc đang đung đưa trong gió tựa bức rèm lụa tinh khiết.

Tử Hân nhắm mắt, tận hưởng cảm giác mát lạnh giữa núi rừng hoang sơ, thơ mộng. Ngọn núi kỳ vĩ này đã in dấu chân cô suốt một năm trời, trở thành vùng ký ức khó phai mờ trong cô cho dẫu đến mai sau.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khi ánh nắng vàng dịu dàng lan tỏa, sưởi ấm vạn vật thì cả hai cũng trở lên đỉnh, chuẩn bị bữa cơm trưa.

Sóng đôi bên cô, Hạo Nhiên th lòng bồi hồi khôn xiết, giây phút ngắn ngủi hệt như thước phim tua nh lại những ngày tháng cùng cô trải qua trên chốn non ngàn.

- Tử Hân, em cần mua sắm thêm gì kh? – quay sang cô, hỏi khẽ.

- À. hẹn Mộc Linh dạo siêu thị, mua thêm vài cái áo mùa đ thôi. – Cô mỉm cười đáp.

- định đưa em . – Giọng mang niềm nuối tiếc hụt hẫng.

- Lâu cả hai chúng chưa gặp nhau, trước lúc chia tay nên tung tăng một ngày chứ.

Nói xong, Tử Hân cất bước thật nh. Hạo Nhiên thở dài dõi theo áng mây trắng đang trôi trước mặt. Lẽ nào cô thật sự nghĩ rằng khoảng cách nửa vòng trái đất và thời hạn hai năm sẽ thể xóa nhòa mọi thứ hay .

Lẽ nào cô kh biết ngoài cô ra, trái tim khó thể ôm ấp thêm một hình bóng khác. Nếu kết quả ngày về cũng giống ngày , vậy cô để làm gì chứ, cứ thuận như số duyên sắp đặt hơn chăng.

Mâm cơm chay hôm nay tr khá thịnh soạn, bày biện đẹp mắt. sơ, Diệp sư phụ cũng hiểu được tấm lòng của đôi học trò trẻ.

Diệp sư phụ vốn sống giản dị, th cao, kh màng d lợi, chẳng thích quà cáp. Cho nên, Tử Hân chỉ còn biết gởi gắm tâm tình và lòng biết ơn đến qua những món ăn mà thôi.

- Tử Hân à, chiều nay, con sang gặp sư phụ một lát nhé. – Ông hiền từ lên tiếng.

- Vâng ạ.

Dứt lời, cô liếc sang Hạo Nhiên, chỉ gật đầu cười nhẹ, ý bảo cô cứ nghe theo theo thầy.

Nửa đêm hôm qua, giật tỉnh giấc, qua khe vách hở, th ánh đèn bên nhà Diệp sư phụ còn sáng nên Tử Hân tò mò đứng đợi thử, cuối cùng là một lúc lâu sau, tiếng bước chân khẽ Hạo Nhiên xuất hiện, từ bên về.

Từ khi nghe lén cuộc nói chuyện giữa thầy và trên đỉnh thác, cô cảm giác như kẻ bị cho ra rìa vậy. Tuy cô chẳng ý tìm hiểu hay học hỏi tuyệt học Diệp gia nhưng lòng vẫn th buồn. Chỉ vì rõ tâm tư tình cảm của cô kh đặt nơi đối với cô khác .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...