Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Chổi Ghé Thăm

Chương 13:

Chương trước Chương sau

Bạn học vừa gọi tên là Thư Niệm, ngồi cùng bàn với Liêu Đình Đình, là một mạch não kỳ lạ.

chỉ thích hai thứ, một là đọc tiểu thuyết ngôn tình, hai là viết kịch ngắn đồng nhân, là cao thủ ship cp, cái gì cũng thể ship được, thường xuyên những câu nói gây sốc.

Khứu giác nhiều chuyện của Thư Niệm cũng nhạy bén đến đáng sợ, khoảng ba mươi lớp, đủ loại ân oán tình thù lớn nhỏ, chuyện gì cũng nghe ngóng được ít nhiều. Bậc thầy hóng hớt, chuyên gia biết tuốt. một tài khoản tám trăm nghìn fan trên một trang mạng xã hội tên là Didadida, dựa vào việc kể chuyện thú vị ở trường học bằng giọng kể mà thu hút được sự chú ý của nhiều , những chuyện rõ ràng chua xót nhàm chán, qua lời kể của lại trở nên vô cùng thú vị.

Thư Niệm đẩy cặp kính cận hơn ba trăm độ của , lại hô một câu: “Bảo Ý, nh lên, Sát Thiên Đao đến .”

Bảo Ý cũng kh biết đang chột dạ cái gì, rõ ràng cô cũng kh cố ý, hơn nữa cho dù mối quan hệ của cô và Chu Gia Thuật bị bắt được thì chắc cũng… kh đâu nhỉ.

Nhưng bị Thư Niệm giục, cô vẫn chạy ra ngoài.

Ngày hôm nay trôi qua thăng trầm.

Chỉ trong một lát Sát Thiên Đao đã bắt được một đôi nam nữ đang nắm tay nhau.

Lúc này thầy đang giữ hai lại mắng tại chỗ: “Thứ hai tuần sau hai em cũng gọi phụ đến đây.”

Bạn nam cười toe toét: “Thưa thầy, thầy hiểu lầm , bọn em thật sự kh gì, tay em ngứa, bạn gãi giúp em thôi.”

Sát Thiên Đao giơ tay lên: “Tay cũng ngứa này, thể cho em hai bạt tai kh?”

“Em xin thầy đ thầy Dương, nếu thầy muốn mời phụ thì để em, đừng mời phụ bạn , bố mẹ bạn đều ở xa, ở nhà chỉ một bà nội, đã hơn bảy mươi tuổi , thầy nhẫn tâm ? Nếu kh thì em gọi cả bố mẹ em đến.”

Sát Thiên Đao hừ lạnh một tiếng: “Em tình nghĩa nhỉ?”

Nói xong, kh nhịn được mà cho một bạt tai: “Bớt mặc cả với , kh quy tắc thì kh thành khuôn phép, nội quy trường đặt ra là để tuân thủ, em thật sự thương bạn thì em kh nên vi phạm nội quy trường. Cả hai đều mời phụ , dám làm còn kh dám nhận à? Trước đó kh lo.”

Bạn nữ mắt đỏ hoe, cúi gằm mặt, dáng vẻ làm chuyện sai.

Bạn nam lại biện bạch hai câu, cuối cùng vẫn kh cãi lại được, đợi Sát Thiên Đao , mới luống cuống theo sau bạn nữ, gãi đầu: “ sai bé, kh cố ý, giúp em nhờ đóng giả làm bố mẹ đến trường được kh? Em đừng bơ mà! Ấy xin em đ, nói với một câu …”

Bạn nữ càng càng nh, càng càng nh

Thư Niệm lắc đầu thở dài: “Ôi, Sát Thiên Đao đúng là Pháp Hải chia rẽ uyên ương.” Nói xong, chọc chọc Bảo Ý: “ với học sinh giỏi cẩn thận chút , trắng trợn quá đ!”

Bảo Ý mờ mịt “hả?” một tiếng, nhớ lại nội dung vừa nãy kêu, lập tức ngơ ngác: “ biết chuyện đính hôn từ bé…”

Bảo Ý theo bản năng cảm th đã lỡ lời lúc nào đó.

Thư Niệm liếc cô một cái đầy ẩn ý: “Mọi đều nói vậy, tớ kh biết lan truyền từ đâu, dù vừa nãy trong m cái nhóm lớn của trường kh biết ai đã nhắc một câu, sau đó hình như mọi đều biết. Vừa nãy lớp khác còn hỏi tớ thật kh, tớ vốn còn chưa chắc c, nhưng hai … hai quá đáng đ.”

“Tớ… kh… vừa nãy chỉ là kh cẩn thận, tớ ra ngoài thì chặn tớ, tớ đến kỳ nên động tác kh linh hoạt lắm, mà chân lại dài quá, nên… nên mới kh cẩn thận thôi! Sau đó gõ chữ cho tớ xem, tớ liền quên mất đứng dậy trước.”

Thư Niệm ra vẻ tớ hiểu mà, gật đầu như gà mổ thóc: “Hiểu hiểu hiểu, tớ hiểu.” làm động tác kéo khóa miệng lại, nhưng nghĩ lại: “ khác nói thì kh liên quan đến tớ, vừa nãy hai ở phía sau, m thò đầu ra đ.”

Bảo Ý: “…” Thế này thì xong đời .

Cô và Thư Niệm cùng nhau xe buýt số 12, Bảo Ý xuống ở đường Minh Quế, Thư Niệm còn thêm hai trạm nữa.

Trong nhà kh ai, cô thay quần áo, ngâm bộ đồng phục bị bẩn, xuống lầu ăn một bát mì xào.

Trong nhóm lớp đang rôm rả chia sẻ ảnh, gửi những bức ảnh dìm hàng của nhau. Sau đó cuối cùng Chung Dã Tình cũng về đến nhà, tải ảnh từ máy ảnh ra, th mọi cứ giục, kh chỉnh sửa gì mà trực tiếp gửi ảnh gốc vào nhóm, một đám rên rỉ vì tốn dung lượng, nhưng vẫn hăng hái lưu lại.

Đột nhiên Liêu Đình Đình kho một tấm ảnh: [Má ơi, cái gì đây, cái gì đây, cái gì đây!!]

Bức ảnh chụp ở cổng Hội chợ Khoa học C nghệ, m bạn nam cao lớn đang đuổi nhau nô đùa, lúc đó Bảo Ý đang ngẩn , kh để ý, suýt chút nữa đã bị đụng , Chu Gia Thuật bước lên một bước, giơ tay nhẹ nhàng che c cho cô. Từ góc độ của ống kính, vừa hay thể th Chu Gia Thuật nghiêng đầu những kia, ánh mắt lạnh lùng và phòng bị, nhưng cũng đầy chiếm hữu và bảo vệ. Còn Bảo Ý thì hồn ở trên mây, th tiến lại gần, tưởng muốn nói chuyện với , vô thức bám vào vai , ngước mắt . từ xa, tr hai như đang diễn phim thần tượng.

Bảo Ý đang ăn cơm, suýt chút nữa đã cắn lưỡi.

Đột nhiên bước vào quán, là bà Thân Hủy, vừa nãy Bảo Ý nói với mẹ là xuống lầu ăn cơm. Bà tan làm về ngang qua nên tiện thể ghé qua tìm cô, vừa vào cửa đã th cô bị sặc, mắt còn chằm chằm vào màn hình, bà tới l ện thoại của cô: “Thật sự kh nên cho con dùng ện thoại, nếu kh Tiểu Thuật dùng chữ để giao tiếp nhiều, mẹ đã tịch thu ện thoại của con từ lâu , kh được xem ện thoại khi ăn cơm nữa.”

Bảo Ý “dạ” một tiếng, đưa bát mì xào ăn dở cho bà: “Mẹ ăn kh?”

Thân Hủy đẩy lại với vẻ ghét bỏ: “Con ăn , mẹ về nhà nấu c cá, lát nữa mang qua cho mẹ của dì Tĩnh, Tiểu Thuật cũng chưa ăn cơm đâu. Bệnh viện vừa xảy ra chút chuyện, ầm ĩ cả lên, của Tiểu Thuật đúng là vô lý…” Nói xong, bà thở dài, đột nhiên nhận ra nói những chuyện này với trẻ con làm gì, bà vẫy tay: “Mẹ về nhà đây.”

Bảo Ý vội nói: “Mẹ, con ăn xong sẽ về nhà ngay, mẹ đợi con nhé, con cùng mẹ.”

Cô kh yên tâm về Chu Gia Thuật.

Chu Gia Thuật ngồi trên chiếc ghế nhựa bên ngoài phòng bệnh, trên tay cầm cuốn sách vật lý đang mở, lặng lẽ ngồi đó. Một mẹ dẫn con trai nhỏ đến thăm bệnh ngang qua, nhỏ giọng dạy con: “Con xem kìa, đến bệnh viện còn mang theo sách, môi trường ồn ào như vậy mà cũng học được, con học tập .”

Nhưng thật ra cũng kh đọc vào, chỉ là kh biết nên làm gì.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

ra vào tấp nập, phòng bệnh đơn cũng chật ních .

, mợ, út, dì cả… đều đến.

Bà ngoại đang nổi giận ở bên trong, cũng nổi giận, mợ và dì cả cãi nhau, út ở bên trong thêm dầu vào lửa, chẳng khác nào một cuộc “đại hội phê bình” mẹ.

“Cả thiên hạ chỉ nó bận, chỉ nó khổ sở, vất vả, còn mọi thì an nhàn. Mẹ, mẹ đừng nói chúng con kh thương nó, chuyện nào ra chuyện đó, ngay cả nói Tiểu Thuật cũng nói kh xong, nó lại để thằng bé một ở đây tr mẹ, hôm nay may mà kh , nhưng lỡ xảy ra chuyện thì ?”

Buổi chiều đến đúng lúc y tá ca đêm bàn giao ca, bên cấp cứu lại khẩn cấp ều qua, trạm y tá bên này bỗng vắng t. Bà ngoại đột nhiên chóng mặt khó thở, Chu Gia Thuật đến trạm y tá thì kh th ai, nhưng trên bảng trực số ện thoại liên lạc của y tá và bác sĩ trực. Tuy nhiên, sau khi kết nối, Chu Gia Thuật hoàn toàn kh thể giao tiếp, đợi soạn tin n xong kéo đại một lại thì đã qua năm phút .

Cũng may kh lâu sau đã đến, bà ngoại cũng kh , chỉ là huyết áp đột nhiên tăng cao, bác sĩ kê thuốc hạ huyết áp uống. Chu Gia Thuật lại sợ đến tái mặt, cuối cùng vẫn n tin kể chuyện này cho mẹ, Đồ Tĩnh nghe xong cũng hoảng hốt, cuối cùng liên lạc với dì cả của Chu Gia Thuật, nhưng dì cả cũng việc…

Cuối cùng kh biết chuyện thế nào lại đến tai mợ, cơn giận tích tụ từ lâu cuối cùng bùng nổ, mợ gọi hết mọi đến.

Thật ra năm đó lúc Chu Gia Thuật xảy ra chuyện, đúng vào lúc ngoại qua đời, bị ung thư phổi, vẫn luôn nằm viện. Lúc đó Đồ Tĩnh vẫn còn làm ở một văn phòng luật sư lớn, nhiều vụ án trong tay, bận đến sứt đầu mẻ trán, vì con trai, bà kh chịu nổi nữa nên đã từ chức. Bà ứng tuyển vào một c ty làm pháp chế, c ty nhỏ, ít việc, nhưng kh may, bố bị ung thư phổi, m chị em bàn nhau thay phiên chăm sóc, chị gái thương bà vất vả nên chủ động gánh vác phần của bà.

Lúc đó mọi cũng thật sự thương bà, nhưng kh chịu nổi thời gian lâu, số lần nhiều, nên sinh ra oán giận.

Đồ Tĩnh làm việc luôn cố gắng, kiếm được tiền đều để dành, tiết kiệm đến mức hà khắc. Việc con trai bị câm luôn là nỗi đau đáu trong lòng bà, thậm chí bà còn đang nghĩ đến việc đưa con ra nước ngoài khám, biết đâu ở nước ngoài phương pháp ều trị nào đó.

nhà luôn khuyên bà, đừng sống quá căng thẳng như vậy, nhưng bà cứ kh nghe.

Lúc Lương Bảo Ý theo mẹ đến bệnh viện, từ xa đã nghe th tiếng ồn ào trong phòng bệnh. Cô đứng ở trạm y tá, cách đó hơn mười mét, Chu Gia Thuật hơi khom lưng lặng lẽ ngồi trên ghế, tr thật cô đơn, thật khổ sở.

Thân Hủy vỗ vai Bảo Ý, ý là: Con đến bên cạnh Tiểu Thuật .

Bảo Ý hiểu ý, nói một câu: “Con biết mẹ, mẹ vào khuyên mọi ạ.”

Thân Hủy là khéo léo, vừa vào cửa đã niềm nở, giả vờ như kh biết gì: “Ôi chao, đến muộn . Mọi đều ở đây cả à? Tiểu Tĩnh cũng kh nói với , chỉ mang cơm cho dì và Tiểu Thuật thôi, để dì ăn trước, nào nào, mời mọi ra ngoài ăn nhé. Cũng lâu lắm chúng ta kh gặp nhau, Tiểu Tĩnh sắp tan làm , lát nữa bảo cô đến thẳng nhà hàng.”

Một đám cãi nhau mệt , cũng kh muốn ầm ĩ trước mặt ngoài nên kh ai lên tiếng, nhưng bị Thân Hủy vừa dỗ vừa kéo nên đành rời .

Trước khi , Thân Hủy quay đầu dặn dò Bảo Ý: “Con vào trong ăn cơm với bà , tiện thể xới cho Tiểu Thuật một ít nữa, hai đứa ở đây với bà nhé. Mọi ăn xong sẽ quay lại, tối nay kh cần hai đứa ở đây đâu, ngoan nhé.”

Bảo Ý gật đầu, họ rời , sau đó đột nhiên nắm l cổ tay Chu Gia Thuật, đợi ngước mắt , cô nở một nụ cười thật tươi: “Kh được buồn.”

Cô giơ hai ngón tay ra, kéo khóe miệng lên, giống như hồi còn bé.

lớn kh hiểu, nhưng từ nhỏ Bảo Ý đã biết, Chu Gia Thuật chưa bao giờ suy sụp vì chuyện bị câm. Điều khiến cảm th nghẹt thở, từ đó tới nay luôn là sự quan tâm quá mức của bố mẹ và lớn, đặc biệt là mẹ . Vụ tai nạn đó là do bố mẹ cãi nhau bỏ một bên đường, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đó đã xảy ra chuyện.

Dì Tĩnh luôn kh thể tha thứ cho bản thân, thế là liều mạng kiếm tiền, kh bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để tìm thầy hỏi thuốc.

Kh là Chu Gia Thuật chưa từng bày tỏ suy nghĩ của , nhưng càng thành khẩn muốn biểu đạt rằng kh , thì sự áy náy của bố mẹ càng sâu, hơn nữa mâu thuẫn luôn tồn tại giữa bố mẹ cũng kh hoàn toàn là vì .

Bảo Ý biết hết, nhưng lại kh biết làm thế nào để an ủi .

Thế giới của lớn thật phức tạp, trẻ con luôn bị ép buộc chấp nhận sự sắp xếp.

Mau chóng trưởng thành thì tốt. Bảo Ý lặng lẽ nói trong lòng, nhưng cũng kh cách nào mở miệng nói cho nghe.

nhiều chuyện đều hiểu rõ trong lòng, chỉ là bất lực.

Chu Gia Thuật mệt mỏi khẽ cúi xuống, như thể kh chịu nổi gánh nặng mà cụp mắt xuống, khẽ thở ra một hơi, mỉm cười tự giễu.

Đôi khi thậm chí còn cảm th, nếu kh thì tốt , lẽ mọi đều thể giải thoát.

Điều khiến Bảo Ý kh chịu nổi nhất là th như vậy, trong ấn tượng của cô, Chu Gia Thuật mãi mãi là thẳng lưng, là sự tồn tại mạnh mẽ và đáng tin cậy nhất.

Cô đưa tay ra, nghiêng tới, nhẹ nhàng ôm l .

Ôm là một hành động sức mạnh, kh biết cô đã đọc được ở cuốn sách nào, nên hồi bé th kh vui, cô sẽ ôm như vậy.

Tiếc là họ đều đã lớn , Bảo Ý ôm một lát thì cảm th gượng gạo, lúc muốn đứng dậy, Chu Gia Thuật lại như dồn hết trọng lượng cơ thể lên cô, đặt cằm lên vai cô, bất động một lúc lâu.

Thế là Bảo Ý cũng kh đứng dậy.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Bảo Ý cảm th hai như thể ôm nhau suốt một thế kỷ. Nhưng lẽ cũng chỉ mười m giây, cô càng lúc càng khó thở, cuối cùng thậm chí thể nghe th tiếng nhịp tim của , từng nhịp từng nhịp dồn dập bên tai.

Bảo Ý đột ngột đẩy ra, thở hổn hển, đứng phắt dậy: “Được… được chứ, xem kìa, cao to thế này… suýt chút nữa đè bẹp tớ .”

Thuật: Ồ?

(Đè thế nào cũng kh vỡ được đâu, Bảo Bảo~)


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...