Sao Chổi Ghé Thăm
Chương 2:
Bảo Ý kh còn qu nhiễu nữa cho đến tận trước tiết học cuối cùng.
Hôm nay là thứ sáu, đáng ra đến tuần sau mới ểm, nhưng vì tặng cho m đứa học kém một trận đánh đã đời dịp cuối tuần này mà các thầy cô đã tận tâm dốc sức chấm hết thật sớm.
Tiết cuối cùng là tiết tự học, học xong là được nghỉ cuối tuần .
Giờ ra chơi, lớp học vô cùng ồn ào, một nửa thì hân hoan vì sắp được nghỉ, nửa còn lại thì đang suy nghĩ xem về nhà quỳ bàn giặt thế nào.
Lớp phó học tập thay mặt các cán sự môn lên văn phòng giáo viên chép bài tập, mang về một tin tức đầy phấn khởi là trường sẽ tổ chức một hoạt động tập thể vào tuần sau, nhưng địa ểm cụ thể vẫn chưa được quyết định.
Bảo Ý kh hứng thú lắm với m chuyến chơi bên ngoài, cô nằm bò ra bàn, vươn trò chuyện với Liêu Đình Đình ở hàng ghế trước: “Cuối tuần tớ muốn Vạn Long, chẳng biết tiệm đồ ngọt dưới tầng một tuần này mở kh. Lần trước tớ thử bánh phô mai Basque vị hạt dẻ cười và bánh cuộn mâm xôi ở tiệm mới mở bên cạnh, chẳng ngon lắm.”
Liêu Đình Đình cũng tỏ vẻ chê bai: “Bánh b lan của quán đó cũng ngọt gắt lắm.”
“Hay là phố mới ! Bên đó mới mở một khu vui chơi giải trí đ, nhiều trai đẹp lắm, nhân viên siêu cấp đẹp trai luôn!” Liêu Đình Đình quay lại, mặt mày rạng rỡ: “Bên đó dịch vụ chơi cùng nữa, thể thuê một đẹp trai cùng suốt buổi. Hai mươi phút chỉ tám mươi tệ thôi, siêu hời luôn!”
Mắt Lương Bảo Ý hơi lóe sáng, sau đó cô ho “khụ” một tiếng, giả vờ giả vịt nói: “Cửa hàng này hợp pháp kh đ?”
Liêu Đình Đình bật cười vỗ cô, hai đùa giỡn rần rần.
Đột nhiên x vào từ cửa sau.
“Bảo Ý, Bảo Ý, Bảo Ý…”
Một loạt tiếng gọi gấp gáp vang lên từ cửa sau, nhưng tiếng gọi nh chóng bị nhấn chìm trong tiếng cười đùa ồn ào. Giọng của Từ Hành Tri mang theo chút mất kiên nhẫn, hét to hơn: “Lương Bảo Ý!!”
quay đầu lại trước lại là Chu Gia Thuật. Ánh mắt lạnh lùng của xuyên qua đám đ, mang theo ý cảnh cáo rõ rệt.
Từ Hành Tri bất giác im bặt, cảm giác ánh mắt đối phương như đang tỏ ý: Ai cho gọi ầm lên như thế?
lập tức thu lại vẻ mất kiên nhẫn, nhoẻn miệng cười, xin tha: “ Thuật, tớ sai . Giúp tớ gọi Bảo Ý một tiếng , tớ chuyện muốn tìm .”
Nghe vậy, Chu Gia Thuật liền quay hẳn sang, hơi nghiêng đầu, vừa cảnh giác vừa khó hiểu.
Ý là: Tìm làm gì?
Từ bé Từ Hành Tri đã lắm chiêu trò, dù cảm th Lương Bảo Ý cũng chẳng tốt đẹp gì hơn. Nhưng Chu Gia Thuật thì cứ như một phụ thiên vị, bao che cho con, trên mặt viết rõ m chữ: đừng mà làm hư con !
Ôi cái tình “cha con” cảm động sâu sắc vô cùng này…
Trong lòng Từ Hành Tri thầm oán trách.
Chu Gia Thuật cao 1m82, vai rộng chân dài, mặt mày sắc lạnh, cộng thêm bản tính trầm mặc tỏ vẻ cool ngầu, khiến ta cảm th áp lực vô cùng, tr hệt như một vệ sĩ câm bên cạnh c chúa, tr vẻ sẵn sàng đứng lên c.h.é.m nếu th gì kh ổn.
“Kh, kh gì, kh gì thật mà, tớ tìm là để mượn tài liệu Ngữ văn lớp các thôi…” Trong lòng Từ Hành Tri hơi chột dạ. bị chặn lại bởi hàng ngồi phía sau, đám ngồi ở sau kh biết đang tụ tập xem cái quái quỷ gì đó nên chỉ thể luồn lách qua kẽ hở, đứng cách đám chắp tay lại: “ Thuật, xin đ, sắp vào học .”
Lương Bảo Ý là cán sự môn Ngữ văn, lúc này Chu Gia Thuật mới rủ mắt, vỗ nhẹ vào eo cô. Kết quả là kh ngờ Lương Bảo Ý đột nhiên động đậy, thế là Chu Gia Thuật vô tình vỗ vào m.ô.n.g cô.
Bảo Ý quay phắt lại , l mày nhíu chặt lại. Mặt cô tỏ vẻ kh thể tin nổi: Chu Gia Thuật!!!
Bốn mắt nhau, cả hai đều im lặng.
Đáng lẽ Chu Gia Thuật nên nói một câu xin lỗi, nhưng kh nói được nên lúc nào cũng bị chậm nửa nhịp trong các tình huống xã giao th thường. Mặc dù sự ăn ý giữa và Lương Bảo Ý đã được vun đắp qua năm này tháng nọ, nhưng sự ăn ý này kh bao gồm chuyện lỡ tay sàm sỡ thì xử lý thế nào.
Sau một hồi, mím môi, quyết định xử lý lạnh, trầm mặc chỉ tay về phía Từ Hành Tri.
Bảo Ý cũng kh hiểu tại lại đột nhiên trừng mắt , cứ như thể đang đòi một lời giải thích hợp lý, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết kh cố ý. Đáng ra cô nên nhân cơ hội này trêu chọc đôi ba câu, tiện thể tống tiền một phen chứ?
lẽ là vì… cái cảm giác xa lạ c.h.ế.t tiệt kia… đột nhiên bao trùm l cô.
Cô kh muốn sâu phân tích nó. th chỉ tay về phía Từ Hành Tri, cô như được đại xá, lập tức chạy về phía .
Cô và Từ Hành Tri cũng quen nhau từ nhỏ.
Ba họ sống cùng một khu chung cư.
Hồi bé, cô và Từ Hành Tri đã kh ít lần gây họa cùng nhau, đến mức sau khi lớn lên biết xấu hổ , cô thường nghiêm mặt nói: Mẹ tớ kh cho tớ chơi với đồ ngốc.
Sau đó vì nhiều lần giơ ngón giữa với cô mà Từ Hành Tri đã bị Chu Gia Thuật đánh.
Đến gần , cô vừa định hỏi Từ Hành Tri là “ tìm tớ làm gì?”, nhưng vừa th , cô liền bày ra vẻ mặt một lời khó nói hết: “Tóc …”
Một lọn tóc được nhuộm tím, gió vừa thổi là bay phất phơ.
Dưới lớp đồng phục, còn mặc một cái áo sơ mi hoa, đúng là quá ăn chơi.
Vốn dĩ đã vẻ ngoài th tú, nay còn ăn mặc lòe loẹt, đến Bảo Ý cũng muốn gọi một tiếng chị em.
Từ Hành Tri giơ ngón tay lên làm động tác “suỵt”, đắc ý nhướn mày. Nhưng kh quên mục đích chính của , nhỏ giọng dùng khẩu hình nói: trai đẹp tìm đ. Từ giờ đừng nói đây kh thương nha.
Vẻ mặt tr gợi đòn.
Lại là trai đẹp… Bảo Ý thầm nghĩ, chẳng lẽ gần đây lá số của cô dấu hiệu sẽ gặp được trai đẹp à?
Nhưng Bảo Ý cũng nghi ngờ trai đẹp trong miệng khi lại là chính chứ, cô lại hoài nghi về định nghĩa trai đẹp của . Cô nheo mắt, giơ tay làm động tác cứa cổ, ý là: xưng với ai đ! mà trêu tớ là c.h.ế.t chắc!
Dù trong lòng đầy nghi vấn, nhưng vì muốn trốn khỏi lớp học, Bảo Ý vẫn theo Từ Hành Tri.
Vừa cô vừa túm l mớ tóc tím của : “Cơn ên của cuối cùng cũng phát tác à? Cẩn thận dì Cao đánh gãy chân đ.” Nhân tiện cô hỏi thêm: “Rốt cuộc ai tìm tớ vậy?”
Vừa nãy cô cũng loáng thoáng nghe th cuộc đối thoại giữa ta và Chu Gia Thuật, cô lại hỏi tiếp: “ mượn tài liệu gì cơ?”
Từ Hành Tri th sắp kh lừa nổi nữa, chột dạ giục cô nh hơn: “Ôi dào, hỏi gì mà lắm thế, đến tự khắc biết. Hỏi hỏi hỏi, cả ngày chỉ biết hỏi thôi, là dấu chấm hỏi thành tinh à?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bảo Ý: “…” Nếu g.i.ế.c mà kh phạm pháp thì…
Hãy biết ơn vì đang sống trong một xã hội pháp trị !
Ra khỏi lớp học, Từ Hành Tri l ra một chiếc kẹp tóc đen từ túi đồng phục, lại móc ra một chiếc gương nhỏ từ chiếc túi còn lại. vô cùng lịch sự, nho nhã kẹp gọn lọn tóc đó lại, chỉnh lại tóc tai để che kín hơn: “Thế này chẳng kh th nữa đ thôi.”
Bảo Ý giơ ngón cái với : “ cũng hơi bị nổi loạn đ, nhưng chưa đủ. Nếu tớ là , tớ sẽ để nó lộ ra, sợ gì chứ! Tuổi trẻ là dám nghĩ! Dám làm! Dũng cảm nổi loạn, dũng cảm chịu đòn!”
Cô vươn tay vung lên kh trung, dõng dạc, đ thép, như thể một giây sau là thể dũng hy sinh vậy.
Từ Hành Tri lại giơ ngón út với cô: “ Thuật của tớ biết bao ưu ểm thế mà chẳng học được gì cả, chỉ học được mỗi cái thói cà khịa đó thôi.”
Bảo Ý kh chỉ học được cách cà khịa, mà còn học được luôn cả cái thói nói dối trắng trợn kiểu tiêu chuẩn kép đỉnh cao : “ còn chẳng nói được chứ mà cà khịa. Toàn nói linh tinh, bớt dựng chuyện lại !”
Từ Hành Tri lại lặng lẽ giơ ngón cái lên.
“Kh thì hai các ngày nào cũng cấu kết với nhau làm chuyện xấu chứ.”
Bảo Ý đá một cái.
Từ Hành Tri né xa nửa mét, đột nhiên hất cằm ra hiệu cho cô về phía trước.
Bảo Ý chưa kịp đá cú thứ hai thì đã th lớp trưởng lớp 8 đang đứng thẳng tắp ở góc cầu thang, bộ dạng chút cứng ngắc, vẫy tay với cô.
Từ Hành Tri cười gian như mụ tú bà ở Thúy Hồng Lâu, ra hiệu bảo cô mau qua đó.
Bảo Ý lập tức cảm th gì đó sai sai. Cô nghi ngờ liếc Từ Hành Tri một cái, nhưng đã đến đây thì cũng kh tiện quay đầu bỏ , cô đành cứng đầu bước qua đó vậy.
“Xin… chào? tìm tớ à?” Cô ngẩng lên nam sinh trước mặt, nhận ra đúng là từng gặp ta. Hình như hồi đại hội thể thao năm lớp 10 còn từng kết bạn WeChat với ta, nhưng chắc chưa bao giờ nói chuyện.
bạn này cao xấp xỉ Chu Gia Thuật, chỉ là gầy hơn một chút, dáng cũng kh đẹp bằng Chu Gia Thuật.
Ngô Trạch cố giữ bình tĩnh thẳng vào mắt cô, nhưng thực ra trong lòng ta đang bấn loạn hết cả lên.
Tính cách của Lương Bảo Ý hiền lành, hoạt bát cởi mở, nhưng vì cô quá xinh đẹp nên vẫn tạo ra chút cảm giác xa cách.
Tim Ngô Trạch đập rộn ràng, lỗ tai đỏ bừng. ta l ra một phong thư, hít sâu một hơi, như thể đã hạ quyết tâm: “Lương Bảo Ý, tớ thích . Ngay từ lần đầu tiên gặp , tớ đã thích . Đây… là thư tình của tớ, hy vọng thể cho tớ một cơ hội. Tớ sẽ luôn đợi câu trả lời của . … WeChat của tớ mà.”
ta căng thẳng đến mức nói lắp, sau đó đột nhiên nhét phong thư vào tay cô với tốc độ nh như chớp, sải bước chạy nh lên cầu thang.
Chạy mất .
Chạy như thỏ xổng chuồng vậy!
Bảo Ý trầm trồ cảm thán. Đến mức cô hoàn toàn kh hề nhận ra, trong tay đã cầm thứ kh nên nhận
A a a, thư tình!
Đây đâu thứ thể nhận bừa bãi được chứ?
quay lại đây, quay lại đây ngay cho tớ!
“Ê!”
Chờ đến lúc cô chân thành gọi với theo, thì ta cũng đã chạy mất dạng . Nghe th giọng cô, ta còn quay đầu lại, vừa ngượng vừa phấn khích bổ sung thêm một câu: “Tớ đợi đ!”
Đợi đợi đợi, đợi cái đầu … giờ kh đợi chút luôn . Bảo Ý đưa tay ra một cách vô ích: Bạn học à, đừng mà hại tớ chứ!
Đương nhiên, Ngô Trạch tự chấm cho màn biểu hiện vừa của 99 ểm, trừ một ểm là do cảm th hoàn cảnh lúc kh đủ ấm áp và lãng mạn lắm.
Nhưng chuyện này cũng kh thể trách ta được. Kh ta cố tình chọn thời gian và địa ểm kh chút kh khí nào như vậy để tỏ tình, thật ra ta đã cố tình sắp xếp hẳn m lần tình cờ gặp gỡ, nhưng lần nào Chu Gia Thuật cũng kè kè bên cạnh cô.
Cuối cùng, ta đành nhờ Từ Hành Tri, cũng là bạn thân từ bé của cô kêu một cô ra đây.
Thậm chí vì để thuyết phục được Từ Hành Tri, ta đã đồng ý mua bữa sáng cho suốt một tuần.
Từ Hành Tri th tiền sáng mắt, vô nhân tính, còn nghiêng đầu huýt sáo với Bảo Ý, khiến tai của Ngô Trạch tr càng đỏ hơn.
Hai kia vèo một cái đã biến mất, để lại Bảo Ý ngổn ngang một trong gió. Một lúc sau, cô mới hoang mang thốt lên một tiếng: “Hả?”
Sau đó, trong lòng cô thét lên: Từ Hành Tri, c.h.ế.t chắc !
–
Chu vào lớp vang lên. Ngô Trạch vẫn còn đang xuất thần, Từ Hành Tri kéo l cổ áo ta từ phía sau dùng giọng Quảng Đ bồi dọa dẫm: “A Trạch à, tuyệt đối đừng để Thuật của bọn tớ tóm được nha! Một đ.ấ.m là đầu nở hoa đ! Vệ sĩ của c chúa đường Minh Quế đ, ta trầm lặng ít lời, g.i.ế.c kh th m.á.u đ!”
“Phú quý liều mới chứ.” Ngô Trạch nheo mắt, ngước mắt 45 độ vờ trời x, kéo dài giọng tiếp tục diễn.
Chưa được hai giây, ta lại mất bình tĩnh, dè dặt ho nhẹ một cái nhỏ giọng hỏi: “ th tớ hy vọng kh? Liệu tớ cơ hội được một mối tình học đường ngọt ngào kh? Tớ thể vào đội đặc c học vài chiêu, đảm bảo kh làm kinh động đến Thuật vệ sĩ ngự dụng hoàng gia nhà đâu.”
Giỡn được một nửa, ta nghiêm mặt nói: “Kh hai là bạn từ thuở bé à? Giúp tớ nói tốt vài câu .”
Từ Hành Tri xòe tay ra: “Tình báo kh đầy đủ mà còn muốn trộm pha lê à? Tớ và Bảo Ý một năm nói với nhau chẳng được m câu. Mẹ tớ sợ tớ làm hư con gái nhà ta, ngày nào cũng dặn dặn lại. Sau lần tớ dẫn Lương Bảo Ý trèo cây trong c viên, mẹ tớ đã cấm tuyệt đối kh cho tớ làm phiền ta nữa . Chi bằng nhờ Thuật của bọn tớ nói tốt cho còn hay hơn. Chỉ cần gan! Mà với mối quan hệ dính như keo như sơn của Lương Bảo Ý và Thuật của tớ, chuyện tỏ tình với Lương Bảo Ý khác gì đập chậu cướp hoa đâu. Tớ kh dám nói tốt giúp đâu, tớ sợ Thuật nhà tớ dìm tớ xuống ao mất!”
“ cũng cẩn thận ý, coi chừng bị ám sát đ!” Từ Hành Tri nghĩ mà sợ, nói.
“ nghe nói mà mập mờ vậy nhỉ.” Ngô Trạch hoang mang .
“Mập mờ cái gì? Đ là tình em thắm thiết, là tình cha con cảm động trời đất! thì biết cái thá gì chứ!”
Nói xong, Từ Hành Tri tự nhiên chẳng còn chút tự tin nào nữa, bất chợt nhớ tới ánh mắt “ đang to tiếng với ai vậy?” của Chu Gia Thuật khi nãy, kh nhịn được mà nói thầm một câu: “Ơ…?”
Cái đó, ơ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.