Sao Chổi Ghé Thăm
Chương 32:
Sau một trận tuyết lớn, thành phố trở nên tĩnh mịch.
Nhiệt độ ở Nghi Ninh giảm mạnh.
Sáng nay Bảo Ý vừa mở cửa sổ đã hít một hơi khí lạnh, cái lạnh thấu hồn , cô run rẩy đóng cửa lại, rụt tay rụt chân dọn tập vở của .
Trên kính sương mù trắng đục, ánh sáng lạnh lẽo của buổi sớm xuyên qua cửa sổ, ngay cả mặt bàn dường như cũng được phủ lên một lớp trắng mờ.
Đột nhiên, tay Bảo Ý khựng lại, cô hiểu ý mà nở một nụ cười.
Trong góc dán một tờ ghi chú, trên đó viết “Chào buổi sáng, thiên thần.”. Là nét chữ của Chu Gia Thuật, biết thói quen của cô, sáng ra cô chắc c sẽ đến dọn dẹp những thứ này.
Bảo Ý xé tờ ghi chú xuống, suy nghĩ một hồi mở ngăn kéo ra, dán vào mặt trong của ngăn kéo, kh vứt .
Trên bàn là sách giáo khoa và tài liệu của Bảo Ý, cùng với đề thi đêm qua.
Mặc dù ý đồ tác hợp của hai đêm qua hơi quá rõ ràng, nhưng Bảo Ý và Chu Gia Thuật vẫn giả vờ chọn hai bộ đề toán.
Đó là đề mà giáo viên toán đã nhắc đến trong giờ học, một bộ khá khó, nhưng đã mua thì tiện thể về nhà làm một tờ. Bảo Ý và Chu Gia Thuật đều khá giỏi toán, nhưng hai vẫn làm đến toát cả mồ hôi hội, làm xong một bộ đề, Bảo Ý bè nắm l vai Chu Gia Thuật lắc mạnh mười m cái.
“Đây là đề để cho làm à?” Cô bực tức.
Vẻ mặt của Chu Gia Thuật vẫn thản nhiên như vậy, cảm xúc của ổn định như thể kh gì thể gây sóng gió, thế là Bảo Ý đột nhiên che mắt lại, cũng kh nói gì, im lặng hẳn vài giây. Ngón tay cô khẽ vuốt môi , kh nhịn được mà nuốt nước bọt một cái, hơi thở cũng chút kh ổn định thì cô mới bật cười, một tay vặn mở nắp son dưỡng môi thoa cho .
“Môi khô quá , thoa cho một chút nè. Vị dâu tây, thơm ngọt kh.” Cô mang theo nụ cười ngây thơ vì mưu kế thành c.
Chu Gia Thuật cau mày, kh chịu nổi cảm giác dính dính đó, bặm môi vài cái, th cô cười vui vẻ như vậy, đột nhiên nắm l cổ tay cô, khẽ hôn lên vị trí mạch đập, sau đó mút nhẹ vùng da bên trong cổ tay cô như đang hôn vậy, chùi hết son dưỡng môi lên đó.
“Á” Bảo Ý kh nhịn được hét lên, vừa xấu hổ vừa sốc vừa tức giận… còn chút hoảng loạn.
Cô trừng mắt , cô giơ tay lên, kh ngừng xoa xoa chỗ đó, cuối cùng cô xoa tới nỗi đỏ cả tay mà cảm giác ấm nóng dinh dính do đôi môi chạm vào vẫn chưa tan hết.
Lúc này Chu Gia Thuật mới bật cười rời khỏi đó, trước khi còn đưa tay dùng ngón cái ấn vào môi cô.
Đúng là kh chịu thiệt một chút nào.
Bảo Ý muốn đ.â.m hình nhân thế mạng của lia lịa à nha, trái tim cô cũng chẳng hiểu vì lại đập loạn xạ hết cả lên, lẽ là vì cảm th trong phòng chỉ hai họ, bố mẹ thì đang ở phòng khách, từ trước tới nay hai họ làm bài tập luôn kh đóng cửa phòng, chỉ cần xui xẻo chút thôi là thể bị bắt gặp.
Dường như kh bao giờ biết sợ hãi là gì, càn qu vô cùng.
Chu Gia Thuật thật đáng ghét!
Nhưng cuối cùng Bảo Ý vẫn đuổi theo , dặn dò một câu: “Ngủ sớm , đừng học nữa, đồ học sinh giỏi c.h.ế.t tiệt.”
Bình thường tận dụng thời gian ban ngày là đủ , kh cần thiết bóc lột cả thời gian ngủ nghê nữa.
Chu Gia Thuật gật đầu, ý là: Biết .
Sau đó thản nhiên ung dung nói lời tạm biệt chú Lương và dì Thân Hủy.
Bảo Ý lặng lẽ mắng một câu: Vô sỉ!
lẽ vì đêm tuyết tĩnh mịch, Bảo Ý ngủ say, sau một giấc ngủ tỉnh dậy cô th tinh thần thật sảng khoái. Cô lặng lẽ tính toán xem tới chiều nay họp cả khối trong hội trường lớn, liệu thể lén đổi chỗ với ai đó, để cô được ngồi cạnh Chu Gia Thuật kh.
Lần thi liên kết trước, trường Trung học số 13 giành vị trí thứ hai trong kỳ thi liên kết 18 trường, nghe nói kỳ thi liên kết năm ngoái, trường Trung học số 13 chỉ đứng thứ sáu, nên hiệu trưởng và các lãnh đạo đều vô cùng hài lòng, đặc biệt là khối 11 và khối 12 nổi trội. Sát Thiên Đao còn được hiệu trưởng khen ngợi, m hôm nay cũng đã học được cách làm , nụ cười trên mặt mãi chẳng tắt, cuối cùng vung tay, khen thưởng sự chăm chỉ và nỗ lực của mọi , đặc biệt cho phép mọi tới hội trường lớn cùng xem phim nửa ngày.
Bộ phim được chọn vậy mà lại kh là phiên liên quan tới nhà nước hay quân đội mà lại là một bộ phim tình cảm kinh ển.
Điều này quả thật vừa kh khoa học lại vừa khó tin.
Tối qua, dì Tĩnh và chú Chu đã về nhà, nên sáng nay Chu Gia Thuật kh đến ăn cơm, Bảo Ý cũng kh để tâm lắm.
Tới khi chuẩn bị đến trường, Bảo Ý quàng khăn lên đội mũ len l xù. Mẹ định đeo thêm cả găng tay cho cô, nhưng cô lại đút tay vào túi áo khoác, nheo mắt cười: “Kh cần đâu ạ, tay con kh lạnh.”
Thân Hủy lại lập tức hiểu ra, là vì Chu Gia Thuật cần giao tiếp với cô bằng ngôn ngữ ký hiệu, mặc dù đa số thời gian cô kh cần dùng ngôn ngữ ký hiệu để trả lời, nhưng cô vẫn quen để tay trống, mùa đ chỉ cần ở cùng là cô hiếm khi đeo găng tay.
lẽ đây là một dạng tâm lý đồng hành với nhau chăng.
Thân Hủy bật cười: “Đeo vào con, đến trường tháo ra cũng được, sáng nay Tiểu Thuật kh cùng con đâu, hôm qua nó đã từ nửa đêm , sáng nay sợ làm phiền con ngủ, nên nó gọi ện cho mẹ, bảo mẹ nói với con là sáng nay con tự xe buýt. Nhưng mẹ th ngoài trời tuyết vẫn còn khá dày, lát nữa mẹ sẽ bảo bố con lái xe đưa con .”
“Tại ạ? đâu, làm gì vậy ạ?” Vẻ mặt Bảo Ý lập tức chất chứa đầy sự thất vọng, nặng như cả tấn.
Hai họ đã lớn thế này nhưng hầu như lúc nào cũng học cùng nhau.
Khoảnh khắc đó cô thậm chí còn cảm giác như bị bỏ rơi.
“Chỉ là kh học cùng nhau thôi mà, ai kh biết lại cứ tưởng Tiểu Thuật sắp rời khỏi Nghi Ninh chứ, con bé này.” Thân Hủy cười: “Đêm qua chú Chu con bị viêm cơ tim cấp tính, nửa đêm đã bệnh viện , sáng nay dì Tĩnh con về nhà thu dọn đồ đạc, Tiểu Thuật cũng cùng . Khoảng thời gian này chú sẽ nằm viện ều trị, cả nhà sẽ chuyển đến nhà nội ở Chung Sơn, gần bệnh viện hơn một chút.”
Bảo Ý há hốc miệng “á” một tiếng, thầm nghĩ giả bệnh lại thành thật .
Nhưng Chu Gia Thuật cũng chuyển đến đó ?
“Bên Chung Sơn đã lâu lắm chẳng ai ở.” Bảo Ý làm bộ vô lý, lầm bầm, chỉ ước gì thể hét to một câu, kh cho Chu Gia Thuật qua đó.
Thân Hủy vỗ cô một cái, nhắc nhở cô lớn , trưởng thành một chút .
“Hôm qua bà nội vừa về, còn đang định tạo bất ngờ cho mọi , nên kh nói trước, kh ngờ lại xảy ra chuyện này.”
Mắt Bảo Ý lúc này mới sáng lên: “Ông bà nội về ạ?”
“Đúng vậy, cuối tuần mẹ đưa con thăm bà nội.”
Ông bà hai nhà thời trẻ đều làm cùng một nhà máy, khi về hưu thì ở cùng một tòa nhà, bạn thân m chục năm, hồi trẻ đã hẹn khi về hưu sẽ cùng nhau du lịch. Nhưng tới lúc về hưu, ai n đều việc bận bịu mãi, cuối cùng tới năm ngoái, đội du lịch nhỏ đã được thành lập, họ tự lái xe, xuất phát từ Nghi Ninh, xuống phía Nam trước, vòng qu ven biển, từ Thượng Hải lên phía Bắc, đến Bắc Kinh, rẽ vào Nội M, cuối cùng đến Tây Tạng.
Lúc mới đầu, con cháu hai nhà kh ai ngủ được, chỉ ước gì thể gọi ện ba lần một ngày, sau này phát hiện toàn là lo thừa, m cụ già vẫn khỏe mạnh như rồng như hổ, tr còn tinh thần hơn cả trẻ.
Xuất phát gần hai năm, cuối cùng cũng về .
Lúc Bảo Ý ngồi trên xe của bố gọi ện cho bà nội, hỏi bà mang quà gì về cho kh.
Còn chưa hỏi được hai câu, đã kh nhịn được hỏi bà nội, chú Chu thế nào , dì Tĩnh hôm nay làm kh.
Bà nội cười tủm tỉm ngắt lời cô: “Con bé này, con muốn hỏi Tiểu Thuật chứ gì, sáng nay ăn cơm xong đã học , bà còn bảo nó mang hạt dẻ rang đường cho con đó, còn nóng hổi, con ăn cho nóng nhé!”
Ai lại ăn hạt dẻ rang đường vào sáng sớm bao giờ…
Ừm, nhưng Bảo Ý vẫn th hơi vui vui.
Bảo Ý xuống khỏi xe bố , vừa nói lời tạm biệt xong, cô liền quay đầu sốt ruột chạy béng. Lương Văn Sơn “này” một tiếng, gọi ện cho vợ , nói con gái đã đến nơi , tiện thể than thở một tiếng: “ làm bố như chẳng chút tôn nghiêm nào cả, vẫn là hồi bé ngoan nhất, lúc nào cũng quấn l , thoáng cái đã lớn . Hơn nữa th con bé gần đây… cực kỳ quấn Tiểu Thuật luôn nhé.”
Thân Hủy cười: “ cũng lớn thôi, suốt ngày quấn l làm gì, đã nói chuyện chẳng dễ nghe, hát cũng chệch cả t. Con bé vốn dĩ ngày nào chẳng quấn l Tiểu Thuật, hai đứa nó chẳng lúc nào tách khỏi nhau cả.”
“Lớn thế mà vẫn cứ như trẻ con . Tới khi nào mới lớn được đây. Lên đại học thì , còn sợ con bé sẽ khóc mất.” Lương Văn Sơn nói.
Vì Bảo Ý là một mềm lòng và lương thiện.
Lên đại học chẳng biết thi được vào cùng một trường đại học kh, dù thi được vào cùng một trường đại học cũng chưa chắc đã cùng một chuyên ngành. Dù cùng một chuyên ngành, nhưng lớn , cũng chia xa thôi, cũng hiểu rằng, kh ai thể ở bên cạnh khác cả đời.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhưng tr dáng vẻ của Bảo Ý lúc nào cũng kiểu ngây thơ tin rằng bạn thân sẽ kh bao giờ chia ly vậy.
thể Tiểu Thuật còn chưa cảm th gì, thì cô đã luôn khóc một trận trước đã.
Thân Hủy suy nghĩ một lúc “chậc” một tiếng: “Hôm đó Tiểu Tĩnh còn nói với em, Bảo Ý mà là con gái cô thì tốt biết m, em còn nói vậy thì tốt quá , chắc Bảo Ý là vui nhất.”
Bảo Ý vừa thích Đồ Tĩnh, lại vừa thích Chu Gia Thuật.
Đôi khi Thân Hủy và Lương Văn Sơn cũng kh nhịn được mà th ghen tị.
“Kh được, kh là Tiểu Thuật làm con trai nhà ? Như thế Bảo Ý cũng vui mà.”
Thân Hủy kh nhịn được mà bật cười, cười cười bà đột nhiên đảo mắt một vòng: “Thật ra… cũng kh là kh thể ha, nói hai đứa này…”
Lương Văn Sơn biết ngay vợ muốn nói gì, kinh hãi nói: “Thôi được , em đừng làm hại Tiểu Thuật nhà ta nữa. Con gái em suốt ngày như địa chủ bóc lột ta vậy, lúc còn sợ Chu Uẩn Ninh đến gây sự với chứ.”
Trong đầu Thân Huỷ bất giác hiện lên đủ các “chiến tích vĩ đại” của con gái , Tiểu Thuật ở nhà họ nhiều đến mức, đôi khi Thân Hủy về nhà thậm chí còn th Tiểu Thuật đang dọn dẹp nhà , Bảo Ý thì như một lớn nằm ườn trên sofa, tiện thể còn chỉ huy chỗ nào chưa quét sạch.
Bản thân cô kh thích dọn dẹp đồ đạc, luôn bắt Chu Gia Thuật dọn cho , đôi khi cô còn kh biết đồ đạc trong phòng để ở đâu, còn n tin hỏi Chu Gia Thuật.
Khoảng mười tuổi, Thân Hủy bắt đầu rèn luyện khả năng làm lụng của con gái, quần áo mỏng mùa hè, mỗi ngày thay ra đều bắt cô tự học cách giặt giũ, lần Bảo Ý giặt quần áo cọ đến đỏ cả tay kêu đau, kết quả cuối cùng lại là Chu Gia Thuật giặt cho cô.
Hai gia đình cùng nhau chơi, Chu Gia Thuật cầm túi của mẹ, giúp mẹ xách đồ, tiện thể còn cõng Bảo Ý một lúc, vì Bảo Ý luôn làm nũng, nói mệt quá, đau quá, choáng đầu quá. Thân Hủy và Lương Văn Sơn đều biết cô giả vờ nên bèn kệ cô, chỉ thỉnh thoảng cô mới làm làm mẩy, nhưng chỉ cần kh để ý đến cô, là cô sẽ tự bình thường trở lại.
Đáng tiếc là Chu Gia Thuật kh thể trơ mắt ra cô khó chịu nên luôn thỏa hiệp.
Hai này y hệt kiểu một tình nguyện đánh, một tình nguyện chịu đòn. Nhưng với tư cách là phụ của bên bóc lột, hai thỉnh thoảng vẫn giật thon thót, sợ Đồ Tĩnh và Chu Uẩn Ninh tức giận.
Bảo Ý mang theo gió lạnh bên ngoài, vừa vào lớp đã hắt hơi một tiếng lớn, cách từ một khoảng xa, Chu Gia Thuật đã ngẩng đầu sang.
Chỉ một tiếng hắt hơi thôi nhưng lại thể nghe ra là của cô, lẽ làm được vậy trên thế giới này chỉ một Chu Gia Thuật.
Bốn mắt nhau, Bảo Ý liền kh nhịn được mà bật cười, cô chạy vèo tới, ngồi xuống tháo khăn quàng cổ và mũ ra, tiện thể hỏi : “Chú Chu vẫn ổn chứ?”
Chu Gia Thuật ra hiệu: Kh , truyền dịch, lẽ dạo trước mệt mỏi quá.
Cộng thêm tâm trạng u uất thực ra vẫn luôn bị dồn nén lâu nay, tối qua tâm trạng d.a.o động quá khủng khiếp, niềm vui bất ngờ nên đột nhiên phát bệnh.
“Vậy, vậy họ đã làm hòa chưa?” Bảo Ý thật sự tò mò.
Chu Gia Thuật: Chắc là , nhưng chắc c kh thể nh như thế được.
Tính cách của hai đều lạnh lùng, ít khi bộc lộ cảm xúc hơn bình thường, nhưng dù chỉ là hé mở một kẽ hở thôi, đương nhiên cũng là tốt .
Bảo Ý gật đầu: “Họ nhất định sẽ làm hòa thôi. Tớ tin là vậy.”
Cô cười híp mắt, nhớ lại dáng vẻ yếu ớt lại quật cường của chú Chu đêm qua khi ôm eo dì Tĩnh và tựa vào dì… Cô th còn xót xa!
Dì Tĩnh nhất định sẽ mềm lòng thôi.
Chỉ là bà quá căng thẳng, còn chú Chu thì yếu ớt, thực ra lại là một giỏi gánh vác mọi chuyện, m năm nay vẻ họ đang đối đầu nhau nhưng thực ra đều là đang gánh vác cảm xúc của đối phương. Mà chú Chu thì quá ềm tĩnh, quá bình tĩnh, nên dì Tĩnh mới hiểu lầm rằng kh quá đau buồn vì chuyện của con trai, mới nghĩ rằng thể mãi mãi bình thản, kiên cường như vậy.
Nhưng thực ra cả hai đều đã chịu đựng nhiều, chỉ cần một chịu cúi đầu, chịu để cho bản thân th đã vỡ vụn thì họ sẽ kh thể rời xa nhau được.
Bảo Ý đang thất thần, Chu Gia Thuật chằm chằm cô kh rời một tấc.
đang lo lắng vì cô vừa mới hắt hơi, Bảo Ý hiểu ý, cô mỉm cười: “Kh , chỉ là chạy nh quá hít hai hớp gió thôi, kh bị cảm đâu.”
Cô ghé sát vào , nói nhỏ một câu: “Tớ muốn… gặp sớm hơn một chút.”
Vì hơi ngượng, nên giọng nói của cô lí nhí.
Chu Gia Thuật nhếch môi dưới, đắc ý nhướng mày, khẽ gật đầu.
l hạt dẻ rang đường từ trong túi ra, những viên hạt dẻ được bọc trong gi dầu vẫn còn nóng hổi, sợ nguội sẽ kh ngon, bà nội chỉ gói một ít cho họ. đặt vào lòng bàn tay cô để làm ấm tay cô, tiện thể l ra vài hạt, ngón tay thon dài sạch sẽ khéo léo bóc hết lớp vỏ, đút vào miệng cô.
Bảo Ý ghét nhất bóc những thứ vỏ, vừa được đút ăn cô vừa , trong mắt cô sự dịu dàng và cảm động như thể đang mẹ, khiến Chu Gia Thuật suýt nữa thì vỡ trận. đút được hai hạt, liền kh nhịn được búng mạnh vào trán cô một cái, ra hiệu: Tự ăn .
Bảo Ý rầu rĩ tự bóc, còn lầm bầm: “Khi nào mới về nhà vậy?”
Chu Gia Thuật cố ý trêu cô: thể sau này tớ sẽ ở nhà bà nội luôn.
“Hả?” Mắt Bảo Ý đảo tròn m vòng, đột nhiên cô nói: “Tớ cũng nhớ bà nội tớ .”
Hai nhà ở cùng một chỗ, bà nội cũng ở cùng chỗ, tìm bà nội , Bảo Ý cũng sẽ tìm bà nội , vậy kh là lại được ở cùng nhau .
Nhưng nhà thì ở đối diện nhau, còn bên bà nội thì cách cả một con phố, một ở đầu phố, một ở cuối phố, bộ cũng mất mười phút.
Thà khỏi bày vẽ còn hơn.
Chu Gia Thuật kh nhịn được cười: dính thế.
Bảo Ý bực bội nói: “Tớ chỉ th học một chán… mà thôi. Thôi, tớ kh đâu, cũng kh thường xuyên được gặp , sau này tớ học về cùng Từ Hành Tri là được , tớ muốn làm bài tập cùng xem phim, xem kịch, chơi game với .”
Cô cố ý nói vậy với đầy vẻ giận dỗi, kh hiểu , từ khi biết sắp rời khỏi nhà một thời gian dài, cô đã cảm th kh vui. Mặc dù biết đây kh lỗi của , cũng kh là thứ thể kiểm soát được, nhưng kh hiểu cô vẫn cứ cảm th giận.
Thậm chí kh giận , chỉ là cảm th khó chịu kh rõ nguyên nhân.
L mày Chu Gia Thuật cau lại: Kh được.
“Tại lại kh được?” Bảo Ý cố ý hỏi.
Chu Gia Thuật: ta làm bài tập quá chậm, sẽ ảnh hưởng đến tiến độ của , xem phim thì lắm mồm, xem kịch thì dễ bị kích động, chơi game thì lại quá gà…
Bảo Ý vừa tức vừa cười, nắm l tay : “Được được , lực tấn c kiểu này của hơi bị mạnh đ, nếu Từ Hành Tri mà đọc hiểu được chắc sẽ khóc mất.”
Chu Gia Thuật: Kh được tìm khác.
Bảo Ý: “… tự dựng lại bá đạo bất thình lình vậy?”
Chu Gia Thuật đột nhiên chuyển chủ đề: Tớ thể ứng trước một phần thưởng kh?
thể như vậy được chứ, nhưng Bảo Ý vẫn tò mò: “Phần thưởng gì?”
Chu Gia Thuật: Mỗi ngày video call làm đề cùng tớ.
Bảo Ý đã tưởng tượng ra cảnh đó, cô cứ cảm th chút kỳ lạ, hai ngồi đối diện nhau qua một lớp màn hình… để làm đề. Mà thì lại kh nói gì.
Bảo Ý lộ vẻ khó xử.
Chu Gia Thuật: giải đề mệt , tớ còn thể biểu diễn t.h.o.á.t y cho xem nữa.
Khiến Bảo Ý sợ đến mức vô thức che miệng lại, Chu Gia Thuật càng th vui hơn, đến cả vai cũng kh nhịn được mà run lên.
Bảo Ý hung dữ đánh hai cái: “Chu Gia Thuật! đúng là càng ngày càng kh biết xấu hổ đó!”
Thuật: Thế mà đã là vô sỉ ? Vậy sau này… làm đây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.