Sao Chổi Ghé Thăm
Chương 36:
Vì thiếu oxy nên Bảo Ý hơi ngẩn , sửng sốt một lúc lâu mới mím môi.
Môi cô tê dại, thậm chí Bảo Ý còn cảm th môi sưng lên.
Cô kéo áo khoác lên đến dưới mũi, để lộ đôi mắt ai oán , cũng kh nói gì.
dùng thủ ngữ: tớ như vậy, là muốn mắng tớ, hay là muốn tiếp tục?
Khóe môi mang theo một nụ cười.
Cuối cùng Bảo Ý cũng dời mắt, quay đầu , kh vui: “Thật sự muốn báo cảnh sát bắt lại.”
khó hiểu, tiếp tục ra hiệu: Chẳng là cưỡng hôn tớ trước ?
“Nhưng tớ th cũng hợp tác.” Bảo Ý hơi ngẩng đầu, nheo mắt , kh thể nói rõ là tâm trạng phức tạp nào đang qu phá, Bảo Ý muốn cắn .
Thế là cô tiến lên một bước, nắm cánh tay xắn tay áo lên, tỉ mỉ quan sát một lúc, tìm một chỗ vừa mắt cắn một phát.
Chu Gia Thuật: “…”
cứ cúi đầu cô, còn tưởng cô muốn làm gì.
Với biểu cảm và hành động đó của cô, ai thể nghĩ rằng chỉ là để cắn một cái.
Cắn xong, tâm trạng Bảo Ý tốt hơn nhiều, cảm xúc mới bình ổn lại: “ khác với khác, khác với tất cả mọi . Mặc dù tớ cũng kh rõ khác ở đâu, nhưng chính là hoàn toàn kh giống một chút nào, nên mà còn nói nữa thì tớ kh chỉ cắn mà còn đánh mắng .”
Chu Gia Thuật cúi đầu cô, thực ra khi hôn đã hiểu ra . Nghe cô nói vậy, tâm trạng càng tốt hơn, thế là giơ tay ra hiệu hỏi: thể ôm một cái được kh?
Nói xong, trực tiếp dang rộng vòng tay, cô.
Bảo Ý bối rối , ý là cũng đã cưỡng hôn , đến lúc ôm lại biết hỏi.
Thế là Bảo Ý giận dỗi nói: “Kh cho.”
Chu Gia Thuật cười, ra hiệu: Vậy ôm tớ !
Nói , lại dang rộng vòng tay, cô dù im lặng đứng đó nhưng vẫn hơi nghiêng . chỉ cảm th lòng mềm nhũn, thế là tiến lên một bước, hai tay ôm chặt l cô.
Lúc này thích hợp để nói m câu tình tứ, những lời thì thầm bên tai yêu, lẽ là một chuyện lãng mạn, tiếc là kh làm được. Sự cô đơn thoáng qua trong khoảnh khắc đó khiến cụp mắt xuống, ngay sau đó, để khẳng định sự hiện diện của , nghiêng đầu hôn vào sau tai cô.
Sau tai Bảo Ý nhạy cảm, cô cảm th ngứa nên vừa cười vừa vùng vẫy thoát ra.
Cô đứng cách một mét, thu lại biểu cảm, ôm l lan can ở khúc qu trừng mắt , nhưng cuối cùng vẫn kh kìm nén được nụ cười, hỏi: “ như vậy được coi là đang ghen kh?”
Chu Gia Thuật cũng cô, giơ một ngón tay chỉ vào Bảo Ý, ra hiệu một dấu chấm hỏi, hơi nhướng mày, ý là: Thế còn thì ?
Bảo Ý gật đầu, thản nhiên nói: “Đúng đ.”
Lần này đến lượt Chu Gia Thuật cười, hai nhau, càng cười kh thể kiềm chế được.
Sắp lên món , hai kh dám ở lại lâu, cũng sợ ai đó sẽ tìm đến, nơi này chưa chắc an toàn.
Khi qua cửa thoát hiểm, Bảo Ý lẩm bẩm một tiếng: “Hai chúng ta cứ như đang yêu đương bí mật vậy.”
Chu Gia Thuật ra hiệu một câu: Tớ kh ngại c khai, nếu bị đánh tớ sẽ đỡ cho .
Năm Chu Gia Thuật gặp chuyện, Bảo Ý đã cùng học lại một năm, vì cô cũng kh tâm trí học hành, ngày nào cũng chạy sang nhà họ Chu, thành tích thi cuối kỳ thảm hại, giáo viên phán cô hoàn toàn kh học được gì, viết lời nhận xét cuối kỳ là nên học lại.
Thế nên sau này khi Bảo Ý đề nghị muốn học lại, bố mẹ cô đã cân nhắc kỹ lưỡng, kh từ chối.
Các học sinh giỏi trường khác đều là thần đồng nhảy lớp, còn hai họ lại lớn hơn hầu hết các học sinh cùng khóa một tuổi.
Sinh nhật Bảo Ý vào cuối tháng 9, sinh nhật Chu Gia Thuật vào đầu tháng 8, thậm chí cách nhau chưa đến hai tháng.
Bây giờ đã gần sinh nhật 18 tuổi của hai .
Nhưng ều này cũng kh liên quan đến tuổi tác, chỉ cần chưa thi đại học thì bất kỳ tình cảm nào cũng là tội lỗi.
Bảo Ý ra hiệu “suỵt”, nghiêm trang nói: “Đừng nói linh tinh, chúng ta là bạn thân, bạn thân c khai, c bằng, chính trực. Ai hỏi cũng là bạn thân, 17 năm chứng giám, bạn thân thật sự kh giả dối.”
Chu Gia Thuật: “…”
Ồ, được thôi!
Nhưng một lúc sau, vẫn kh nhịn được: Bạn thân lén lút hôn nhau?
Hầu hết mọi trong nhà đều biết chút ngôn ngữ ký hiệu, bố mẹ càng th thạo, Bảo Ý kh nhịn được nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Kh được dùng thủ ngữ. Đúng vậy, chúng ta chính là bạn thân.”
Chuyện này thể nói ra ngoài ?
Nói ra sau này còn thể cùng nhau ăn cơm, học, tan học, làm bài tập kh?
Chu Gia Thuật chút khó chịu một cách khó nói, nhưng cũng hiểu rằng họ vốn dĩ kh thể c khai trong lúc này.
Khoảnh khắc trước khi đẩy cửa phòng bao, Chu Gia Thuật đột nhiên lại ra hiệu một câu: Nhưng tớ chút muốn bị ăn đòn thì đây? Th xuân mà chưa từng bị đòn thì kh trọn vẹn đâu.
Bảo Ý giơ tay sờ trán : “ sốt à?”
Não bị sốt hỏng đúng kh.
Chu Gia Thuật khẽ cười.
Kh biết, chỉ là kh hiểu kh muốn đợi, lẽ là biết trước sự đời vô thường hơn so với bất kỳ ai. Bảo Ý năm 5, 6 tuổi thích hát nhất, ngày nào cũng quấn l đòi nghe hát, lại kh chịu, vì những bài hát cô thích đều ngọt ngào sến sẩm, cảm th mất mặt.
Sau khi gặp chuyện, một ngày Bảo Ý hát bài hát tiếng Quảng Đ cho nghe, cô kh chỉ lệch t mà hoàn toàn kh đúng t, hát xong thì bực bội: “Tại sinh ra đã đủ ngũ âm, hát thế nào cũng hay, còn tớ hát thế nào cũng lệch, đây thiên phú trong truyền thuyết kh?”
Khi đó muốn hát cho cô nghe, nhưng lại kh thể.
Cuộc đời ngắn ngủi như vậy đ, nhiều mà bạn nghĩ sau này kiểu gì cũng sẽ gặp lại, nhưng thực ra đó đã là lần gặp cuối cùng, nhiều việc mà bạn nghĩ sau này sẽ làm, thực ra sẽ kh bao giờ được thực hiện.
Những con đường đã qua, những cảnh đẹp đã th, tất cả những gì bạn cảm th sau này vẫn hàng vạn cơ hội để làm, nhiều khi chỉ một lần duy nhất mà thôi.
Chu Gia Thuật chưa kịp trả lời, hai đã vào phòng bao .
Lúc này Bảo Ý ngược lại kh dám ngồi cạnh nữa, dính chặt bên cạnh mẹ làm vật trang trí. Thân Tuấn đã đến , đang ngồi cạnh Bùi Gia Minh, vừa nãy Bảo Ý bị Chu Gia Thuật kéo , một thân th nên tới hỏi thăm một chút.
Bảo Ý đột nhiên chút cảm động, nhiều khi bạn nghĩ là kh thể thiếu, nhưng thực ra chỉ là một ảo giác, thế giới sẽ kh xoay qu bất kỳ ai, bạn cũng kh quan trọng đến thế.
Dù là cô và Chu Gia Thuật, hai đều cảm th đối phương quan trọng, nhưng cũng kh là kh thể sống thiếu nhau, chỉ là vì yêu, và vì cả hai đã đáp lại tình yêu của nhau.
Thế là Bảo Ý ngẩng đầu một cái.
Chu Gia Thuật cũng như cảm giác, hơi nhướng mày, Bảo Ý giơ hai tay lên đầu chỉnh lại dây buộc tóc, lặng lẽ cong cánh tay, tạo hình trái tim.
Chu Gia Thuật dựa vào lưng ghế, nghiêng đầu cười.
cười, Bảo Ý cũng kh nhịn được cười, hai cách nhau nửa cái bàn, giữa đám đ ồn ào, lặng lẽ mà ăn ý thực hiện cuộc giao tiếp riêng của họ.
Cuối cùng cười đến mức Thân Hủy vỗ vào tay cô: “Ngồi yên con sâu này, còn vặn vẹo nữa là ngã xuống bây giờ, Lương Bảo Ý con mới ba tuổi à!”
Bảo Ý đành ngoan ngoãn ngồi yên, kh khỏi nhớ lại lời Chu Gia Thuật vừa nói ở cửa, thế là cô cũng như bị ma xui quỷ khiến, quay đầu nói với Thân Hủy: “Mẹ ơi, mẹ th Tiểu Thuật vô cùng tuấn cao ráo đẹp trai kh ạ?”
Thân Hủy gật đầu: “Ừm, giống dì Tĩnh con đó, chú Chu con cũng tốt, gen tốt.”
Chậc, lại kh nhận ra được chút gì khác thường chứ. lại kh bậc trưởng bối nào đứng ra trêu chọc vài câu “ôi chà hai đứa bé này đúng là th mai trúc mã vô tư, còn khá xứng đôi, sau này mà ở bên nhau thì…”.
Thôi được , kh , dàn họ hàng này kh được .
Đến cả mợ hai đáng ghét của cô biết kh đất diễn nên cũng cố tạo đất diễn cho cháu gái , vậy mà kh ai ra cô và Tiểu Thuật là một cặp trai tài gái sắc chứ?
Thế là sau khi Bảo Ý uống một ly rượu vang, can đảm dâng lên, quyết định tự lực tự cường tay làm hàm nhai, cô bỗng nhiên đứng dậy, thẳng đến bên cạnh Chu Gia Thuật, hơi đẩy , bảo dịch ra một chút, tự bê một cái ghế đẩu nhỏ chen vào.
Hành động của cô ngược lại khiến Chu Gia Thuật giật , cô với vẻ buồn cười, hỏi: vậy?
Bảo Ý nói ngắn gọn: “Kh cả, muốn ngồi cùng .”
Dì Tĩnh bên cạnh lập tức cười rộ lên, dịch sang một bên nhường chỗ cho hai đứa, tiện thể nói: “Hai đứa trẻ này từ nhỏ đã dính nhau như sam vậy, kh đứa nào chịu tách đứa nào. Hồi trước còn nói, giá mà Bảo Ý là con gái thì tốt biết m.”
Thân Hủy ở phía xa nói một câu: “Tiếc là hồi đó lại vẽ chuyện chùa bốc quẻ, nếu kh thì đã được nhận làm mẹ nuôi .”
Cả Bảo Ý và Chu Gia Thuật đều kh biết chuyện này, ở đây cũng chẳng m biết, hai liền trò chuyện, nói hồi đó muốn thân càng thêm thân. Phong tục ở Nghi Ninh là trước khi làm gì đều lễ bái, xin quẻ xin bùa hoặc nhờ thầy xem ngày, vốn dĩ là để cầu may mắn, đa số các thầy đều kh khả năng thật sự, chỉ nói những lời hay ý đẹp.
Nhưng kh ngờ, lẽ lúc hai họ đến thì vị thầy đó chút năng lực, hoặc đơn giản hôm tâm trạng kh tốt, quẻ đó là quẻ trung thượng, nếu là thầy khác lẽ sẽ giải nghĩa theo hướng tốt, nhưng hôm đó vị thầy kia lại nói kh tốt, kh hợp.
Nói Đồ Tĩnh và Bảo Ý tuy duyên mẹ con, Thân Hủy và Chu Gia Thuật tuy duyên mẹ con, nhưng duyên đó chỉ ở những thời kỳ đặc biệt, nhiều năm sau, nếu quá sớm dễ sinh ra họa lớn.
Hai gia đình đều kh mê tín, nhưng dù cũng liên quan đến con cái nên vẫn thận trọng, kh nhắc lại chuyện nhận bố mẹ nuôi nữa.
Bảo Ý nhướng mày, thầm nghĩ may mà kh nhận, nếu kh cô còn mang thêm một tội d vi phạm luân lý.
Chu Gia Thuật ánh mắt cô đảo lung tung liền biết cô đang nghĩ gì, giơ khuỷu tay chọc cô một cái.
Bảo Ý cũng chọc , hai cứ chọc nhau ôm cánh tay nhau, bị Thân Hủy th, kh nhịn được mắng một câu: “Lương Bảo Ý! Rốt cuộc con bao nhiêu tuổi hả!”
Bảo Ý thở dài, thầm nghĩ kh thể nào vạch trần mối quan hệ giữa họ , thế là mặc kệ tất cả, kéo tay một cái, ai ngờ Chu Gia Thuật lại trở tay nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, Bảo Ý thì lại kh dám chơi lớn như vậy, nên lại đập vào tay .
Đồ Tĩnh cứ tưởng Chu Gia Thuật lại trêu cô làm cô giận, vòng tay ra sau vỗ vào vai con trai một cái: “Đừng bắt nạt Bảo Bảo nữa, con trai thì trách nhiệm chứ.”
Cuối cùng Lương Văn Sơn lên tiếng: “Hai đứa ăn no thì ra ngoài chơi , đừng ở đây làm ồn nữa.”
Thế là hai bị đuổi ra ngoài, hai tay đút túi đứng trên đường ngoài khách sạn ngắm cảnh đêm sầm uất ở ngã tư đường.
Bảo Ý đột nhiên cười: “Tớ nghi là nếu tớ nói với bố mẹ rằng muốn kết hôn với Tiểu Thuật thì họ cũng sẽ nghĩ tớ đang đùa.”
Chu Gia Thuật cũng nhếch khóe môi, thầm nghĩ như vậy cũng tốt, kh cần cố ý né tránh, kh cần giả vờ giữ khoảng cách.
“Nửa đời trước tớ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, nghe lời, tớ siêng năng, nhiệt tình, dũng cảm, đây là món quà mà số phận ban tặng cho tớ.” Bảo Ý đột nhiên bắt đầu tự luyến: “ thể là tớ quá tốt, sẽ kh ai nghĩ tớ sẽ học hư đâu. Hơn nữa thích một cũng kh thể coi là hư, cùng lắm là thời gian hơi kh thích hợp một chút, nhưng nhất định tớ sẽ học hành chăm chỉ. cũng kh được làm tớ thất vọng.”
Bảo Ý đột nhiên nắm l cổ áo : “Chúng ta đỗ vào Đại học Nghi Ninh với thành tích nhất nhì toàn trường, sau này nhà trường nhắc đến sẽ l chúng ta làm tấm gương sáng, tình yêu của tớ và sẽ được lan truyền qua vô số khóa. Nghĩ thôi cũng th đỉnh quá trời mà!”
Chu Gia Thuật cười, gật đầu: Được.
–
Đêm hôm đó, Chu Gia Thuật vẫn kh về nhà. Bảo Ý tràn đầy mong đợi thể cùng đón kỳ nghỉ đ.
Đáng tiếc, cuối cùng Bảo Ý vẫn kh đợi được về nhà.
Hóa ra, gần đây chú Chu và dì Tĩnh làm việc vất vả như vậy là để dành thời gian nghỉ đ đưa Chu Gia Thuật khám bác sĩ.
Lần này họ muốn ra nước ngoài, một cô họ làm ăn xa bên nước ngoài của giúp họ liên hệ chuyên gia, nói rằng từng gặp ca tương tự, thể đưa đến kiểm tra.
Thực ra Chu Gia Thuật kh muốn lắm, gia đình cũng coi như khá giả, bố mẹ c việc vẻ vang, bà nội cũng chút gia sản, nhưng vì bệnh của mà đã tiêu xài quá nhiều.
Đi nước ngoài một chuyến tốn kh ít tiền, khám bệnh còn kh biết tốn bao nhiêu.
Dù nhiều tiền đến m cũng kh chịu nổi sự tiêu pha như vậy.
Nhưng bố mẹ đều đầy mong đợi, kh cách nào từ chối.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hy vọng quả là một thứ vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn, đôi khi cũng cảm th thà tuyên bố mất giọng vĩnh viễn còn hơn.
Cả đời kh nói được… thì kh nói được thôi!
Nhưng Bảo Ý – luôn kiên định đứng về phía – cũng khuyên : “Dì Tĩnh cố gắng kiếm tiền như vậy đều là vì chút hy vọng đó, trèo non lội suối xa như vậy, dì kh hề cảm th khổ sở chút nào. Nếu từ bỏ, cam chịu số phận, dì mới thật sự cảm th khổ sở. Cố gắng vì mục tiêu của là ều hạnh phúc. Tiểu Thuật, tớ biết thương dì Tĩnh, vậy thì hãy tích cực lên, biết đâu thật sự hy vọng thì , tớ cũng mong sớm khỏe lại.”
Chu Gia Thuật gật đầu.
biết cả…
Chỉ là thất vọng quá nhiều lần , kh muốn bố mẹ lại buồn nữa, lại vì mà oán trách nhau đến sứt đầu mẻ trán.
Bảo Ý và bố mẹ đưa họ đến nhà ga sân bay, mắt đều đỏ hoe, vừa nghĩ đến việc họ sắp xa nhau lâu đã cảm th vô cùng tủi thân và sốt ruột. Mặc dù đã vô số lần tự an ủi , nhiều nhất cũng chỉ hai mươi ngày, hai mươi ngày còn kh đủ cho cô làm xong hơn bảy mươi trang đề cương nghỉ đ.
Chu Gia Thuật vẫn luôn cô, ánh mắt kh hề che giấu.
Hai quả thật chưa từng xa nhau lâu đến vậy.
Cuối cùng, đến ôm cô một cái, ý là: Kh đâu, tớ sẽ sớm quay lại.
Vốn dĩ Bảo Ý chỉ hơi cay mắt, lúc này cô đã thật sự cảm th buồn.
Nhưng cuối cùng lý trí vẫn còn đó, cô giả vờ vỗ vỗ lưng : “Nhớ gọi ện cho tớ đó.”
Họ vừa hạ cánh chỉ nghỉ ngơi vài tiếng ở khách sạn đã hẹn gặp bác sĩ, lại là một loạt các cuộc kiểm tra, kết luận cũng kh gì khác biệt: dây th quản tổn thương kh đáng kể, lẽ là do tổn thương não, nhưng vì kh các bệnh lý rõ rệt khác, cũng kh th bất kỳ vấn đề nào trên phim chụp não nên kh thể ều trị đặc hiệu, chỉ thể chờ một phép màu.
thể một ngày nào đó sẽ đột nhiên khỏi bệnh, nhưng cũng thể sẽ kh bao giờ khỏi được.
Nhưng lần này họ đã áp dụng một số biện pháp hỗ trợ phục hồi chức năng, họ một cỗ máy mới dùng để kích thích các vùng đại não cụ thể, nhưng cuối cùng cũng kh tác dụng gì. Thời gian khai giảng ngày càng đến gần, cuối cùng dì Tĩnh cũng quyết định về nước. Mà lúc này, vì đau đớn trong quá trình ều trị mà Chu Gia Thuật kêu “á” một tiếng, mặc dù chỉ là một tiếng, sau đó cũng kh phát ra âm th nào nữa nhưng đủ để khiến dì Tĩnh xúc động đến rơi nước mắt.
Điều đó một lần nữa xác nhận dây th quản của kh vấn đề gì.
vốn dĩ kh là hoàn toàn kh thể phát ra tiếng, nhưng tiếng “á” đó quá rõ ràng và rành mạch. Nếu hy vọng của dì Tĩnh trước khi đến là 5%, sau khi ều trị đã giảm xuống còn 2%, nhưng vì tiếng “á” này, bà lại nhen nhóm hy vọng 200%.
“Nhất định sẽ khỏi thôi.” Bà nói nói lại m lần trong ện thoại.
Thậm chí cả nhà họ Lương, dù cách nhau m múi giờ, cũng kh khỏi cảm th phấn chấn.
Đầu năm mới, theo th lệ là chùa lễ bái. Mẹ cầu tăng lương, cầu cả nhà khỏe mạnh bình an. Bố cầu năm mới thêm nhiều đứa trẻ ngoan ngoãn học giỏi, vì chấm bài kiểm tra cuối kỳ mà rụng mất hai nắm tóc, vô cùng đau khổ.
Mà Bảo Ý vẫn cầu Chu Gia Thuật sớm hồi phục, nghiêm túc và thành kính hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Ngày xưa còn nhỏ, nhiều chuyện kh biết suy nghĩ, ngày đó nghe nói dì Tĩnh lo lắng con trai lớn lên đối mặt với sự tàn khốc của xã hội hiện thực, sẽ gặp đủ khó khăn trắc trở vì mất khả năng nói, nên bà mới căng thẳng với chú Chu, trái tim cô cũng thật sự hoảng sợ.
Lần đầu tiên cô cảm giác mạnh mẽ rằng sắp trưởng thành .
Vì chút chuyển biến nên dì Tĩnh lại nán lại thêm một thời gian. Nếu kh bác sĩ cũng khuyên bà rằng chuyện này mang tính ngẫu nhiên, kh thể nóng vội, thậm chí chưa chắc là hiệu quả từ việc ều trị, kích thích xuyên sọ kh phương pháp hiếm gặp, bà cũng thể làm ở trong nước, thậm chí Chu Gia Thuật đã làm từ lâu , nhưng dì Tĩnh nghĩ lẽ sau nhiều năm máy móc hoặc kỹ thuật đã tiên tiến hơn thì !
Mỗi ngày bà đều ôm ấp đủ loại mong đợi và hy vọng, kh muốn bỏ lỡ bất kỳ khả năng nào.
Mãi đến hôm trước khai giảng, cả nhà mới về nước.
Bảo Ý cùng bố mẹ đón, lại một lần nữa kh chút ngần ngại lao vào vòng tay , hai ôm nhau trước mặt bố mẹ, vùi mặt vào vai nhau.
“ nói xem bây giờ tớ hôn một cái, bố mẹ sẽ phản ứng thế nào?” Bảo Ý vùi trong vai , nhỏ giọng thầm thì.
Thế là Chu Gia Thuật nghiêng đầu hôn lên má cô.
Tiếc là bố mẹ kh th, nhưng Bảo Ý vẫn giật , nhảy dựng lên tại chỗ, trực tiếp nhảy ra xa nửa mét, lao thẳng vào cánh tay mẹ, giả vờ lại phẫn nộ nói: “ hôn má con!”
Đồ Tĩnh hơi ngạc nhiên thoáng qua con trai, trầm ngâm một lúc.
Thân Hủy lại kh hề nhận ra, vỗ Bảo Ý một cái: “Đó là phép lịch sự, nước ngoài đều chào hỏi như vậy đó.”
Bảo Ý: “…”
Mẹ ơi, một ngày mẹ sẽ hối hận vì sự kh nhạy bén của đ.
Chu Gia Thuật đẩy hành lý, Bảo Ý bên cạnh , bố mẹ hai nhà trước nói chuyện, hai họ sau nắm tay nhau.
Còn là Bảo Ý chủ động.
Chu Gia Thuật liếc cô m lần, kh biết hôm nay mặt trời mọc đằng nào nữa.
Nhưng kh rảnh tay để hỏi, một tay đẩy hành lý, một tay dắt cô, đợi đến khi lên xe, mới cơ hội hỏi: Hôm nay làm vậy?
Dính thế, kh vui à? Hay chuyện gì xảy ra?
Bảo Ý gõ chữ: [Nhớ .]
Chu Gia Thuật hít thở sâu, quay đầu ra ngoài cửa sổ xe, Bảo Ý còn tưởng tức giận vì bị cô trêu chọc, ngước mắt lên lại th tai ửng đỏ.
Thế là Bảo Ý đưa tay gãi vào cánh tay : “ trai, nhớ em kh~” Cô nói bằng giọng ệu nũng nịu.
Lương Văn Sơn lái xe, Thân Hủy ngồi ghế phụ, chú Chu và dì Tĩnh lịch trình khác nên Chu Gia Thuật xe của nhà họ Lương. Bảo Ý trêu chọc Chu Gia Thuật trước mặt bố mẹ, Chu Gia Thuật lặng lẽ đưa tay qua véo eo cô.
Bảo Ý cười càng vui vẻ hơn.
cũng lúc ngượng ngùng chứ.
Thân Hủy thật sự kh nghe nổi nữa, quay đầu chỉ vào cô, nhưng từ trước đến nay bà kh can thiệp chuyện trẻ con chơi đùa, cuối cùng cũng kh nói gì.
Một lát sau, nhân lúc bố mẹ đang tr luận gay gắt, cô trốn ở phía sau lén lút nói với : “Vậy rốt cuộc nhớ tớ kh?”
Một Bảo Ý thẳng t, hoạt bát, linh động, như thể coi tình yêu là một trò chơi mới lạ, rốt cuộc cô hiểu kh? Thật sự nhớ , hay chỉ cảm th nên nhớ ? Nhớ với tư cách bạn bè, hay với tư cách bạn gái?
Suy nghĩ những ều này thực ra kh ý nghĩa gì, quan trọng là cô nói nhớ , kh ?
Nhưng Chu Gia Thuật đăm chiêu cô lâu, cuối cùng vẫn kh nhịn được mà khiêu khích sự bình tĩnh của cô, gõ chữ nói: [Nhớ, cả thể xác và tinh thần đều nhớ.]
Thể xác và tinh thần.
Thể xác…
Đồng tử Bảo Ý giãn lớn, một lúc lâu sau mới nghiến răng véo mạnh vào cánh tay , cuối cùng còn làm thâm tím. cũng kh hề né tránh, ngược lại còn mỉm cười cô mất bình tĩnh, kh ềm đạm, thậm chí chút thẹn quá hóa giận, ngược lại sinh ra một cảm giác yêu thương từ tận đáy lòng.
Lần đầu tiên mộng xuân mơ th cô, còn cảm th đê tiện vô liêm sỉ.
Nhưng bây giờ yêu cầu duy nhất của đối với bản thân chỉ là kh ép buộc, kh dẫn dụ, tôn trọng cô, nhưng cũng tôn trọng dục vọng.
Tình yêu vốn dĩ là ngọn lửa đốt cháy dục vọng, trái tim và cơ thể , đều đang cháy rực vì cô.
Ngày nào cũng mong ngóng, mong được lớn nh.
Lớn lên , thể làm nhiều chuyện, thể c khai theo đuổi cô, thể tự kiếm tiền, thể tự tin hơn.
Hôm sau là ngày khai giảng, Bảo Ý đột nhiên hỏi Liêu Đình Đình: “Cái mà xem lần trước đó, cho tớ xem .”
Đây là lần đầu tiên Bảo Ý mượn đồ Liêu Đình Đình để xem, thế là hoàn toàn kh kịp phản ứng: “Cái gì? Tớ còn tài liệu gì mà kh à?”
vô thức nghĩ là tài liệu học tập, Bảo Ý lặp lại lời lần trước nói về việc nam nữ chính làm cả đêm thì mới bừng tỉnh, lục tìm đủ mọi ngóc ngách gửi cho cô.
“Con gái lớn , kh dễ dàng gì.” Liêu Đình Đình trêu chọc cô.
Bảo Ý vừa xem trang đầu tiên đã suýt ném .
Mở đầu đã là đêm tân hôn, quấn quýt suốt cả đêm đến sáng, mô tả chi tiết từng quá trình, khiến mặt Bảo Ý tràn đầy đau khổ vì cảm th như đang chịu một cực hình nào đó.
Chưa đọc được vài phút, Liêu Đình Đình đã thêm mắm dặm muối nói với Thư Niệm rằng Bảo Ý chịu áp lực quá lớn, cũng bắt đầu chủ động đọc truyện H để giải tỏa căng thẳng .
Thư Niệm hỏi Liêu Đình Đình rằng Bảo Ý muốn gì, sau khi biết thì mặt mày đen xì, vội vàng tìm một bộ nhẹ nhàng hơn gửi cho cô.
Bảo Ý thở phào nhẹ nhõm, hóa ra còn bộ nhẹ nhàng hơn.
Kết quả mở ra đọc một lúc, nam chính nói một đống lời trêu ghẹo, thế là trước khi ngủ đầu óc Bảo Ý toàn là: Bảo bối, em thật mềm mại/ em thật thơm…
Ngủ cũng vậy.
Còn là giọng của Chu Gia Thuật.
Sáng hôm sau khi Bảo Ý mang đôi mắt gấu trúc cùng Chu Gia Thuật đến trường, còn khoa trương hơn cả Liêu Đình Đình lần trước, kh nhịn được ngáp m cái.
Lúc gần đến trường, Chu Gia Thuật sờ trán cô, tưởng cô bị bệnh.
Bảo Ý đột nhiên nói một câu: “Tối qua tớ mơ th nói chuyện được .”
Chu Gia Thuật nhướng mày: Tớ nói gì cơ?
Toàn là những ều kh thể truyền bá được. Bảo Ý thầm nghĩ.
lại hỏi: Mơ th đang làm gì?
Cổ họng Bảo Ý lại bắt đầu thắt lại, khẽ ho một tiếng: “Kh gì, chỉ là nói chuyện, làm này làm kia gì đó… thôi.”
Chu Gia Thuật nghi ngờ cô một cái, cuối cùng trầm ngâm gật đầu, hỏi thẳng thừng: Làm này làm kia trên giường à?
Vẻ bình tĩnh giả vờ của Bảo Ý lập tức sụp đổ, cả cô lập tức tỉnh táo. Biểu cảm nứt vỡ từng chút một, cuối cùng cả khuôn mặt đều đỏ bừng, kh quan tâm đến nữa, vào cổng trường liền chạy như bay đến lớp.
Chu Gia Thuật bị bỏ lại phía sau, một ung dung bước , khi vào lớp th cô đã bình thường trở lại, kh khỏi nhướng mày, hoàn toàn kh muốn bỏ qua chủ đề này, bèn đến bên cạnh cô xoa đầu cô, ra hiệu: Kh , chứng tỏ Bảo Ý của chúng ta đã lớn .
Bảo Ý tò mò, kh biết… thường mơ th gì kh, liệu …
Nhưng cô kh hỏi nên lời.
Hơn nữa, cô vô cùng thẹn quá hóa giận, đoán được thì thôi , còn vạch trần làm gì, đúng là kh biết xấu hổ.
Bảo Ý nhắm mắt lại, nhắm mắt làm ngơ.
Chu Gia Thuật lại trực tiếp dùng ngón tay cái ấn lên môi cô, như thể cố ý nhắc nhở cô: Bớt nhắm mắt lại, dễ bị hôn lắm đó.
Bảo Ý: “…”
Kh nói được cũng thể làm cô tức chết, mà nói được kh biết còn làm ta tức giận đến mức nào nữa!
Tuy nhiên Bảo Ý lại hơi thất thần, cô càng tò mò kh biết khi nói chuyện sẽ như thế nào.
Nhưng kh hiểu trong đầu lại hiện ra một câu: Bé cưng, thật mềm mại…
Bảo Ý vỗ mạnh vào trán, dừng lại , Lương Bảo Ý!!
Thuật: (Đã trải qua nỗi đau kh nói được, nên khi nói được sẽ dám nói.jpg)
tua nh thời gian, sẽ kh viết chi tiết học kỳ 2 lớp 11 và lớp 12 mà chỉ lướt qua, dù thì lớp 12 kh thích hợp để yêu đương, hơn nữa lên lớp 12 học sinh giỏi cũng kh gì hồi hộp cả ~
Sẽ trực tiếp nhảy đến kỳ thi đại học, giai đoạn đại học sẽ tua nh thời gian một lần nữa, vì trạng thái ở bên nhau hồi đại học và cấp 3 của hai sẽ kh khác biệt nhiều, nên nội dung sẽ ít.
Ban đầu định viết sau khi kết hôn Thuật mới nói được, nhưng khả năng sẽ đẩy sớm lên thời đại học, cảm th để muộn thì tàn nhẫn quá, dù chúng ta là bánh ngọt nhỏ mà!!
Chưa có bình luận nào cho chương này.