Sao Chổi Ghé Thăm
Chương 45:
Muốn cái đầu quỷ của em, Chu Gia Thuật trực tiếp lắc đầu.
Bảo Ý kh thể tin nổi mà véo má : “?”
Cô bị từ chối ư?
Th cô lập tức trừng to mắt, Chu Gia Thuật kh nhịn được cười, bế cô lên giường, nhét hết quần áo vào lòng cô, mở ện thoại gõ gõ màn hình, cho cô xem giờ.
Tám giờ bốn mươi hai phút sáng.
Tiện thể dùng thủ ngữ: Em muốn bị bố mẹ hai bên tẩn hội đồng thì cứ nói thẳng ra.
Đã gần chín giờ sáng . Bố mẹ hai bên đều biết họ đang ở khách sạn, chung một phòng. Rốt cuộc cần bao nhiêu dũng khí mới thể làm xong chuyện trên giường với cô ở đây mới rời .
Hơn nữa, vẫn luôn hy vọng lần đầu tiên sẽ thận trọng và thuận theo tự nhiên hơn một chút, ít nhất là để sau này cô nhớ lại sẽ là một kỷ niệm vui vẻ.
Hiện tại vừa kh thời gian cũng kh sự chuẩn bị tâm lý, thậm chí bao cao su trong phòng như để tám trăm năm , cũng kh dám dùng, giờ mua… Càng nghĩ càng th trừ khi là ên .
Cái này kh hề quan tâm đến khả năng chịu đựng của , ngày nào cũng thách thức giới hạn của .
Điện thoại còn chưa đặt xuống, tin n của Thân Hủy đã gửi đến, hỏi họ dậy chưa, ăn sáng chưa, Bảo Ý thế nào , cần lái xe đến đón kh.
Chu Gia Thuật tiện thể trả lời tin n, nói rằng họ vừa mới dậy, ăn xong sẽ tự bắt taxi về.
Bảo Ý: “…”
Ồ, th sắc là mờ mắt ngay.
Cô đột nhiên nhớ ra, tối nay bay ra nước ngoài.
Ông bà nội ngoại hai bên sốt ruột tổ chức tiệc mừng đỗ đại học này, mời tất cả họ hàng đến, cũng là vì hôm nay họ , kh biết khi nào mới về được, nếu muộn thì lẽ lúc về đã vào học .
Từ việc chọn ngành đến đăng ký, họ nhận được nhiều ý kiến, nhưng toàn bộ quá trình gần như đều do hai tự tìm hiểu đưa ra quyết định. Dựa theo ểm chuẩn và tỷ lệ trúng tuyển của những năm trước, trường và ngành mà hai đăng ký gần như kh gì lo lắng, nhưng vẫn đợi sau khi nhận được gi báo trúng tuyển mới sắp xếp lịch trình xuất ngoại.
“Muộn một tiếng hay sớm một tiếng cũng kh ai để ý đâu.” Thực ra Bảo Ý đã tỉnh táo lại, nhưng vẫn cãi cố một câu.
Chu Gia Thuật liếc cô một cái, ra hiệu: Một tiếng? Kh đủ cho làm em đâu.
“A!!” Bảo Ý ngỡ ngàng, kh hiểu lại thản nhiên nói ra như vậy, cô hận kh thể đưa tay bịt miệng … nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Chu Gia Thuật dáng vẻ này của cô thì kh nhịn được lại cười, ra hiệu: Làm còn sợ nói? Tối qua em đã làm gì mà em kh biết ?
Lần này Bảo Ý thực sự nhào tới ngăn cản , hai lại vật lộn với nhau.
Lúc thở hổn hển dừng lại, Chu Gia Thuật đã phản ứng từ lâu , khổ nỗi kh thể mở miệng, tức đến độ muốn đánh cô.
“… Tr kh bình thường lắm!” Cuối cùng Bảo Ý cũng nhận ra.
Kh lẽ bị hỏng ?
Phản ứng này của nó cũng thường xuyên quá .
Chu Gia Thuật đè cô xuống giường, vỗ hai cái vào m, th cô tức đến nổ phổi, cuối cùng mới nhếch mép, cảm th cân bằng hơn một chút.
Hai gọi bữa sáng lên phòng ăn. Lúc rời , Bảo Ý gọi ện cho mẹ. Thân Hủy ở đầu dây bên kia vẫn hỏi, lại dậy muộn thế, khó chịu vì say rượu kh. Bảo Ý vội vàng phủ định: “Mẹ cũng kh kh biết, Tiểu Thuật biết chăm sóc khác mà.”
Nhưng thực ra cô vẫn chút chột dạ, thế là theo bản năng sờ sờ tai.
“Vậy thì con bớt làm ta lo lắng , ngày nào cũng kh chừng mực gì cả.” Thân Hủy hơi nghiêm túc quở trách cô.
May mà đều là nhà, nếu ở bên ngoài cũng quậy như vậy thì mà thu xếp được.
Bảo Ý tự biết đuối lý, tuy trong lòng biết nếu kh là buổi tụ họp gia đình, nếu kh Chu Gia Thuật ở đó, cô cũng sẽ kh bu thả bản thân như vậy, nhưng vẫn gật đầu: “Con biết mẹ.”
Khi cô ngoan ngoãn lại khiến ta yêu thương, Thân Hủy dịu giọng nói: “Mẹ đã hầm c gà ác cho con và Tiểu Thuật , vẫn đang giữ ấm, hai đứa nhớ uống một chút nhé.”
Mãi mới cúp được ện thoại, Bảo Ý thở phào nhẹ nhõm, cảm th may mắn vì đã kh làm bậy.
Nếu lúc đó mà nhận được ện thoại của bố mẹ, thể cô sẽ đời ngay tại chỗ.
Nhưng bị từ chối vẫn khó chịu. Vừa ra đến cửa, Bảo Ý đè vào tường hôn hai cái, nhỏ giọng nói: “Hôm đó em đã tìm tòi học hỏi , kh muốn thì thiệt thôi.”
Chu Gia Thuật cảm th buồn cười, hỏi: Cái gì?
Bảo Ý trả lời: “Một vài… phim hướng dẫn.”
Chu Gia Thuật: Trong phim nhiều cái lừa lắm.
Bảo Ý : “ xem à?”
Chu Gia Thuật kh trả lời, chỉ cô.
Bảo Ý bĩu môi: “Lần sau xem cùng nhau nhé.”
Chu Gia Thuật lắc đầu.
“ lại từ chối em, đừng trách sau này em trả thù đ.”
Chu Gia Thuật nhướng mày, chỉ vào tai, ý là, nói rõ hơn , rửa tai lắng nghe đây.
Bảo Ý cười: “Nghĩa trên mặt chữ đó, từ chối em, em cũng từ chối .”
Chu Gia Thuật gật đầu.
“ đáng ghét thật đ.” Bảo Ý bất mãn: “Nhạt nhẽo.”
Chu Gia Thuật l ện thoại ra, gõ chữ: [Bảo Bảo ngoan, bị từ chối thì chịu thua là em, chứ kh .”
Vậy nên lời cô nói chẳng tí sát thương nào.
Bảo Ý nhe răng, đánh mạnh vào một cái.
Quá đáng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Câu Bảo Bảo ngoan đó khiến cô nhíu mày thật chặt, nghe ghê c.h.ế.t được. Hơn nữa, nó còn một câu hai nghĩa, khiến ta cảm th vô cùng xấu hổ.
Chu Gia Thuật cười, kéo cô .
Ra khỏi kh gian kín đáo và mờ tối, sự mờ ám dần tan biến, mọi thứ xảy ra tối qua lại như một giấc mơ.
Đây là lần đầu tiên Bảo Ý ra nước ngoài, cô kh khỏi lại phấn khích, nắm l hỏi đ hỏi tây, hoàn toàn quên mất vừa nãy đã ăn nói ng cuồng như thế nào, giống hệt một học sinh tiểu học sắp dã ngoại.
Xe taxi đã đợi dưới lầu, Chu Gia Thuật mở cửa xe cho cô lên. Bảo Ý vừa đọc tên khu chung cư, vừa dịch vào trong, đợi Chu Gia Thuật ngồi vào lại tự nhiên dựa vào , khoác cánh tay hỏi: “ nói xem em theo liệu kh ổn lắm kh. Chắc dì Tĩnh sẽ mệt lắm, dì vừa lo cho , lại vừa lo cho em.”
Chu Gia Thuật lắc đầu, ra hiệu: Bà sẽ vui. Mỗi lần đưa khám bệnh, tâm trạng của bà đều kém. Bà thích em, em ở đó thì tâm trạng của bà sẽ khá hơn.
Bảo Ý gật đầu, lại hỏi: “Thế còn ? Cũng sẽ vui hơn một chút chứ?”
Chu Gia Thuật im lặng một lát, bật cười, gật đầu.
Hình như kh ai là kh thích cô.
Bảo Ý cười rộ lên: “Chỉ vui hơn một chút thôi ?”
Cô ghé sát vào .
Chu Gia Thuật liếc cô một cái, kh thèm để ý.
Bảo Ý gãi lòng bàn tay , l ện thoại ra gõ chữ cho xem: [ kéo quần lên là trở mặt luôn ha.]
Chu Gia Thuật: “…”
đưa tay thu ện thoại của cô.
Bảo Ý giằng lại, tiếp tục: [Đừng rụt rè thế, mau nói thích em muốn c.h.ế.t được .]
Chu Gia Thuật: “…”
Bảo Ý trêu chọc xong, tự cười trước, cất ện thoại: “Thôi được , dù em cũng là bé đáng thương kh ai thích mà.”
Chu Gia Thuật nghiêng đầu cô một lát, dùng thủ ngữ: Ừm, thích em muốn c.h.ế.t được, nếu kh tối qua em quậy phá như thế, đã trói em lại ném xuống gầm giường từ lâu . vất vả phục vụ em hơn nửa đêm, rảnh rỗi lắm.”
Bảo Ý cũng kh dám hết, trực tiếp nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Được… được được, em biết em biết , im . Em sai , em kh nói linh tinh nữa, đừng nói nữa.”
Chu Gia Thuật phát ra một tiếng khịt từ mũi.
–
Nước ngoài chẳng gì vui cả. Vì là khám bệnh nên lịch trình gấp rút, cũng kh tâm trạng để chơi.
Khi ra nước ngoài, bố mẹ đến sân bay tiễn. Khi về nước, bố mẹ đến sân bay đón. M mệt mỏi vất vả, đặt chân lên đất nước mới chút cảm giác thực tế.
Vừa hạ cánh là ăn ngay. Dạ dày Bảo Ý chỉ quen đồ Trung cuối cùng cũng được ăn một bữa ngon lành. Cô lắng nghe lớn trò chuyện, thỉnh thoảng ngẩng đầu Chu Gia Thuật im lặng nãy giờ.
Lần này kh m suôn sẻ. Ban đầu đã hẹn bác sĩ nhưng kh gặp được, sau một tuần chờ đợi vô ích, họ gặp một bác sĩ mới, nhưng kh phát hiện nào mới. Kết quả kiểm tra và ý kiến đưa ra kh khác gì trước đây. Sau đó, họ lại đổi bác sĩ khác, vẫn kh phát hiện mới nào. Hơn nữa, vị bác sĩ cuối cùng sau khi biết Chu Gia Thuật từ năm tám tuổi đến giờ vẫn kh tiến triển, cho rằng tiếng “á” ngẫu nhiên đó cũng kh thể coi là tín hiệu hồi phục, hy vọng gia đình chuẩn bị tinh thần rằng sẽ mất khả năng nói vĩnh viễn.
Lúc đó Dì Tĩnh im lặng đến nửa phút, mới cố tỏ ra bình tĩnh mà gật đầu, nhưng Bảo Ý cảm th dì Tĩnh tr như sắp vỡ vụn. Chu Gia Thuật bên cạnh khẽ nhíu mày, bầu kh khí nặng nề tột độ.
Thậm chí ngay cả Bảo Ý cũng chút bị thuyết phục. Chu Gia Thuật đã qua mười chín cái sinh nhật , đã gần mười hai năm kể từ khi xảy ra chuyện đó .
Vì vậy, sau đó Đồ Tĩnh muốn đưa hai chơi, Bảo Ý cũng chẳng hứng thú gì, chỉ lo qu gần đó một chút, sau đó liền lên máy bay trở về.
Mãi cho đến lúc này, khi th khung cảnh quen thuộc, ăn món Trung Quốc quen thuộc, xung qu cũng đều là giọng nói quê hương quen thuộc, trái tim nặng trĩu của Bảo Ý mới nhẹ nhõm hơn một chút.
Ban đầu cứ nghĩ theo thể ều tiết bầu kh khí, kh ngờ khó chịu nhất lại là cô. Cuối cùng cô cũng đã hiểu mỗi ngày dì Tĩnh cảm th thế nào, Bảo Ý chỉ mới trải qua cảm giác vô vọng đó một lần cũng đã th ngột ngạt đến nghẹt thở, nhưng dì Tĩnh đã trải qua kh biết bao nhiêu lần .
lẽ chấp nhận số phận thì thể giải quyết được, nhưng với tư cách là một mẹ, làm thể cam tâm chấp nhận số phận, dù chỉ còn một tia hy vọng nhỏ nhoi, bà cũng muốn kiên trì thêm một chút.
Lúc hạ cánh là bốn giờ chiều, ăn cơm xong vẫn chưa đến sáu giờ tối. Về nhà ều chỉnh múi giờ, mệt, nhưng lại kh ngủ được.
Vì lịch trình bị trì hoãn, hôm nay đã là ngày 2 tháng 9. Thời gian làm thủ tục nhập học của Đại học Nghi là ngày 2 và 3, đã bỏ lỡ một ngày, ngày mai nhất định .
Vì vậy, Bảo Ý vừa buồn ngủ c.h.ế.t được vừa mệt mỏi rã rời vừa ngột ngạt khó chịu lại vừa mong chờ phấn khích, những cảm xúc hỗn tạp đó cùng lúc ập đến, cô cảm th như một quả bóng sắp nổ, bên trong sắp nổ tung .
Bảo Ý kh ngủ được bèn qu rầy Chu Gia Thuật.
[Ý trung nhân]: [Em muốn ngủ cùng , để ôm em, vì bây giờ em khó chịu lắm, em sắp vò nát con gấu b ngủ cùng , mà vẫn khó chịu, trong đầu toàn là , nhưng em tưởng tượng con gấu này là , em vặn nó thành bánh quẩy xoắn mà vẫn th kh đúng.]
[ trần Thuật]: …
[ trần Thuật]: [Em muốn làm với .]
đã chắt lọc được ý chính từ những cảm xúc trừu tượng và hỗn loạn của cô.
Khi cô đặc biệt căng thẳng và hoảng loạn, ham muốn sẽ đặc biệt mãnh liệt, nụ hôn cũng sẽ hung dữ và mạnh bạo. Nụ hôn mang tính tàn phá đó mang lại cho ta cảm giác cô đang tức giận, nhưng thực ra kh , mà chỉ là cô vẫn chưa thực sự trải nghiệm, nên kh thể phân biệt được loại cảm xúc này.
Cảm xúc vô cùng nóng ruột và đè nén của Bảo Ý bị một câu nói của làm cho choáng váng đến trong cháy ngoài mềm, cả đơ ra. Nhưng một số suy nghĩ mơ hồ hiện lên, cô lại hoảng hốt cảm th nói đúng.
“Vậy làm …” Bảo Ý gửi tin n thoại cho .
Giọng nói mơ màng, yếu ớt, khàn khàn.
Chu Gia Thuật: “…”
Còn làm nữa, em ở nhà em ở nhà , còn thể làm .
Tuy nhiên… Chu Gia Thuật trêu cô: [Bố mẹ đều kh ở nhà, hay là em lẻn sang đây !]
Năm phút sau, lúc Bảo Ý lén lút trốn ra khỏi nhà, mở cửa nhà bên cạnh và rón rén chui vào phòng ngủ của Chu Gia Thuật, Chu Gia Thuật chỉ muốn báo cảnh sát.
giật bật dậy: Em ên à?
Bảo Ý ôm con thỏ b của , mơ màng hỏi: “Kh bảo em sang đây à?”
Khó lắm cô mới lén lút trốn ra được mà kh đánh thức bố mẹ đ.
Thuật: Bận tâm đến sự sống c.h.ế.t của một chút được kh!
Chưa có bình luận nào cho chương này.