Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Chổi Ghé Thăm

Chương 59: Ngoại Truyện 8-Đính hôn

Chương trước Chương sau

Kỳ nghỉ đ.

Bảo Ý ngồi xổm trong góc ăn khoai tây chiên, tiện thể kéo chặt Chu Gia Thuật, sâu sắc phản đối, từ chối để đồng lõa với bố mẹ, kh cho về phía đám đ.

Trong phòng khách đ nghịt , từng nhóm tốp năm tốp ba hoặc ngồi hoặc đứng, cười nói vui vẻ, thỉnh thoảng lại cười phá lên một trận.

Bảo Ý đứng ngoài đám đ thì nhăn nhó mặt mày, chán đời, ều duy nhất cô thể làm là giữa khư khư Chu Gia Thuật bên cạnh , tránh để trở thành một phần của họ.

Thân Hủy l ra một tập ảnh: “Hồi nhỏ dắt con bé tiêm phòng, mười m đứa trẻ đang xếp hàng, con bé khóc đến kinh thiên động địa, làm những đứa trẻ khác sợ đến nỗi kh dám tiêm nữa. Bác sĩ khen con bé khỏe thật, khóc ba phút kh ngừng nghỉ.”

Dì út nói: “Từ nhỏ đến lớn kh m khi khóc, chỉ lúc tiêm là khóc ghê nhất.”

Đồ Tĩnh do dự một lát, cuối cùng vẫn cười, nói: “Kể ra mới th, lần nào tiêm cũng chỉ Tiểu Thuật dỗ được con bé thôi. Em nhớ hồi sáu bảy tuổi, tiêm vào m, con bé còn nằm sấp trong lòng Tiểu Thuật. Y tá th nó căng thẳng quá, kh thả lỏng, liền bảo Tiểu Thuật dỗ con bé một chút. Nó biết an ủi khác đâu, rặn nửa ngày mới ra một câu “M trắng thật đ”. Bảo Bảo bị doạ cho ngây thật, kh khóc nữa, quay đầu lại m.ô.n.g , đúng lúc th y tá đ.â.m mũi kim vào, trời ơi… khóc ròng rã nửa tiếng, Chu Gia Thuật thì lau nước mắt cho con bé nửa tiếng, nói xin lỗi nửa tiếng.”

Cả nhóm lại cười ồ lên, như thể ai cũng từng chứng kiến cảnh cô khóc nức nở vì tiêm đau.

Họ đang sắp xếp ảnh, video, và một số vật dụng vụn vặt của Bảo Ý từ nhỏ đến lớn.

Chu Gia Thuật bị tóm chặt bên cạnh cô, nhưng chuyện này kh hề ảnh hưởng đến việc một lòng hai việc dỏng tai lên nghe cuộc trò chuyện bên đó, cảm th mỗi một câu chuyện được chia sẻ đều thú vị.

th hứng thú với tất cả câu chuyện của cô.

Lúc này khẽ cười: “Em còn biết xấu hổ à?”

Bảo Ý từ nhỏ đã là một đứa trẻ thể ca hát nhảy múa giữa đám đ, nói nhiều, nhiệt tình, hiếm khi cảm xúc ngại ngùng thế này.

Hai ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, như hai học sinh tiểu học.

Bảo Ý cọ cọ về phía , rầu rĩ nói: “Đâu , em chỉ kh muốn xem thôi.”

Ai lại muốn thích nghe những chuyện xấu hổ thời thơ ấu của chứ.

Nụ cười của Chu Gia Thuật càng tươi hơn: “ gì của em mà chưa th đâu chứ?”

liếc cô: “Cái trái tim nhỏ của em, sáu tuổi đã th .”

kh chỉ là yêu của cô, mà còn là chứng kiến thời thơ ấu, thiếu niên, th thiếu niên của cô.

Môi Bảo Ý lập tức xịu xuống.

lẽ vì hồi nhỏ cô quá hoạt bát, tràn đầy năng lượng, tuổi thơ quá phong phú, nên ký ức về thời thơ ấu của cô mờ nhạt. Thậm chí cô còn kh nhớ chuyện hồi nhỏ đuổi theo Chu Gia Thuật đòi hôn nữa.

Thế nên khi th 12345678 tấm ảnh và video cô đuổi theo hôn Chu Gia Thuật, cô chỉ cảm th kh thể tin nổi.

Hơn nữa, cả ảnh và video làm bằng chứng, cô muốn chối cũng kh được.

Mặc dù đều là những việc cô tự làm, nhưng cô kh dũng khí để xem lại.

Bảo Ý trao cho một ánh mắt chán đời, vô cùng khó hiểu nói: “Vậy lại thích em vậy nhỉ.”

Ngay cả bản thân cô cũng kh thể đồng cảm với chính của thời niên thiếu.

Ồn ào thật đ Lương Bảo Ý à, năng lượng quá dồi dào, gây họa cho tất cả mọi xung qu một cách c bằng, đặc biệt là Chu Gia Thuật.

Chu Gia Thuật dựa vào lưng ghế, khẽ nghiêng đầu quan sát cô.

Cô bây giờ và hồi nhỏ khác nhiều. Hồi nhỏ mặt cô nhỏ, chút bầu bĩnh, khiến cho đôi mắt cô tr đặc biệt to, khi khác luôn chăm chú, tr vô cùng chân thành. Đến nỗi Chu Gia Thuật dù biết rõ cô vô tư, kh biết xấu hổ, vẫn nhiều lần bị lừa.

Tính cách của vốn hơi lạnh lùng, kh thích ồn ào, nhưng dường như chưa bao giờ th cô ồn ào cả. Cô nhiều đặc ểm mà kh thích, nhưng khi đặt lên cô lại chẳng đáng ghét chút nào cả.

Cô là ngoại lệ tuyệt đối.

“Hồi nhỏ em đáng yêu lắm.” Chu Gia Thuật nhận xét.

Bảo Ý sợ hãi bịt miệng lại: “ dám nói em cũng kh dám nghe.”

Năng lượng dồi dào đến mức bị bố mẹ đưa kiểm tra xem bị tăng động hay kh. Nói nhiều đến mức hầu như những dân thường trú trong khu phố kh m ai biết Thân Hủy và Lương Văn Sơn, nhưng hơn một nửa đều biết cô. Mỗi lần Thân Hủy ra ngoài một thì khác đều kh nhận ra mặt, nhưng chỉ cần Bảo Ý cùng, mọi sẽ biết, đây là mẹ của Bảo Ý.

Từ nhỏ vì quá quấn quýt với Chu Gia Thuật, tất cả họ hàng nhà họ Chu kh ai là chưa từng gặp cô. Cô đều chủ động chào hỏi, nhiệt tình đến nỗi nhiều họ hàng nhà họ Chu kh thân thiết lắm thậm chí còn kh nhớ rõ tên đầy đủ của Chu Gia Thuật nhưng lại biết Lương Bảo Ý. Thậm chí còn cho rằng Bảo Ý là em gái ruột của Chu Gia Thuật…

Vô số chuyện như vậy, kể mãi kh hết.

Hôm nay sở dĩ mọi tụ tập ở đây, là vì một dì họ nói trong nhóm gia đình rằng đang dọn dẹp album ảnh, phát hiện Lương Bảo Ý chiếm một phần ba album ảnh của nhà ta. Đưa album cho con dâu mới xem, con dâu còn tưởng Lương Bảo Ý là con cháu trong nhà.

Sau đó mọi đua nhau phụ họa, nói Lương Bảo Ý từ nhỏ đã là một thích hóng hớt, nhà họ hàng nào cũng vài tấm ảnh, vài đoạn video của Lương Bảo Ý.

Đột nhiên thảo luận về chủ đề này, ai n đều gửi ảnh nhà , ghép lại thành một chuỗi trưởng thành hoàn chỉnh của Lương Bảo Ý. Tổng số ảnh bên ngoài cộng lại còn nhiều hơn ảnh và video ở nhà.

Thân Hủy cười kh thôi, thế là bà mời mọi đến nhà chơi, tiện thể chép một bản cho cô, để cô làm một bộ phim tài liệu về quá trình trưởng thành làm kỷ niệm.

Năm nay Chu Gia Thuật và Lương Bảo Ý sẽ tốt nghiệp. Hai định sẽ nhận bằng tốt nghiệp và gi kết hôn cùng lúc, tổ chức chuyến du lịch tốt nghiệp và tuần trăng mật cùng nhau.

Bố mẹ hai bên liền quyết định tổ chức một bữa tiệc đính hôn chính thức cho họ vào kỳ nghỉ đ này.

nhà hai bên gia đình đều khá đ, sợ đến lúc đó kh th báo kịp, tổ chức một bữa tiệc đính hôn sớm cũng là một bước chuyển tiếp, coi như th báo trước.

Chỉ là Bảo Ý thực sự kh ngờ trước buổi tiệc đính hôn lại là buổi họp c bố những khoảnh khắc xấu hổ của .

“Em nghi gu khác thường lắm.” Ở cái tuổi mà ai cũng ghét bỏ, Bảo Ý lại là đặc biệt kh khiến khác lo lắng. Vẻ mặt Chu Gia Thuật lúc khen cô đáng yêu chẳng hề giả tạo chút nào, như vậy chỉ thể chứng minh gu của kh bình thường.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chu Gia Thuật nghiêng đầu cười: “Tiếc là kh thể cho em mượn đôi mắt của hồi nhỏ, nếu kh em sẽ biết em đáng yêu đến mức nào.”

Cô khá ồn ào, nhưng miệng lại ngọt, nói ba câu thì thể khen ta mất hai câu rưỡi, mà lại chân thành, kh chút giả dối. Cô là giỏi phát hiện ra ưu ểm của khác, nên ai đã từng nói chuyện với cô đều kh khỏi mỉm cười.

Tr thì ồn ào, nhưng thực ra lại vô cùng chừng mực.

Chu Gia Thuật nhớ từ nhỏ đã ngủ kh được sâu giấc, luôn kh ngủ đủ giấc đêm, nên buổi trưa sẽ ngủ trưa một lát, nếu kh cả ngày sẽ kh tinh thần. Cô là hoạt bát như vậy, mỗi lần ngủ, cô đều thể kh gây ra một tiếng động nhỏ nào. Dù chơi vui đến m, lúc vui vẻ biết bao muốn chia sẻ, chỉ cần nói muốn ngủ, cô sẽ tự giác ra ngoài tìm niềm vui khác, sau đó c đúng lúc thức dậy để quay về, kể cho biết đã làm gì.

Nhiều chuyện khá bình thường, nhưng cô luôn thể kể lại một cách sinh động, bởi vì bản thân cô là một giỏi phát hiện ra những ều tốt đẹp nhỏ nhặt trong cuộc sống.

Thỉnh thoảng cô sẽ ngồi trong phòng đợi thức dậy, đến tiếng lật sách cũng nhẹ nhàng. Một thường bị trêu là tăng động, thậm chí thể ngồi yên kh nhúc nhích trong bốn mươi phút.

Cảm xúc của nhạt nhẽo, hiếm khi những niềm vui hay nỗi buồn mãnh liệt, dù chuyện gì xảy ra thì biểu cảm cũng thản nhiên. Đôi khi ngay cả bố mẹ cũng khó mà nhận ra vui hay kh vui, chỉ Bảo Ý mới thể phân biệt được cảm xúc hiện tại của từ mỗi sự thay đổi cảm xúc nhỏ bé, và luôn thể giúp giải tỏa trước ngay lập tức.

Cô cũng kh hoàn hảo, nhưng lại giống như một b hoa tươi đang nở rộ, sức sống mãnh liệt đó đủ để khiến ta bỏ qua mọi khuyết ểm, và bị rung động sâu sắc.

Tình cảm của trẻ con thuần khiết.

Yêu và ghét đều rõ ràng, lúc đó kh hiểu những phẩm chất này của cô đáng quý đến mức nào, tất cả đều theo bản năng.

Trái tim mách bảo , ở bên cô là một chuyện khiến ta vui vẻ.

Bảo Ý là quá yêu bản thân, vừa còn kh thể đồng cảm chút nào với chính của thời niên thiếu, giờ mới chỉ được khen m câu thôi, đã lập tức kh nhịn được mà nhướng mày, cười nói: “Thật ?”

Chu Gia Thuật gật đầu: “Thật.”

Bảo Ý nhét miếng khoai tây chiên cuối cùng vào miệng, đưa tay ra nắm l tay , lẩm bẩm nói: “Vậy đây lẽ chính là trời sinh một cặp nhỉ.”

Chu Gia Thuật mỉm cười “ừm” một tiếng: “Vậy kh tốt ?”

Bảo Ý trầm ngâm, gật đầu.

bệnh, em thuốc, lại kh tính là trời sinh một cặp, kh em thì kh được chứ.

Đến nỗi trong lễ đính hôn, khi Bảo Ý cầm micro chia sẻ những gì và Chu Gia Thuật đã trải qua khi ở bên nhau, rõ ràng đã chuẩn bị sẵn kịch bản, định gây cảm động chút, cuối cùng cô vẫn kh kìm được mà cười, nói: “ luôn nghĩ là quá thích , theo đuổi dồn dập quá, vì kh muốn phá hoại tình bạn cách mạng của chúng nên buộc đồng ý. Nhưng m hôm trước xem video hồi nhỏ, cứ đuổi theo hỏi thể hôn một cái kh, th hai chúng đúng là duyên số ở bên nhau. Kh ở bên nhau tuổi mười tám thì sẽ ở bên nhau tuổi tám mươi.”

Đến lượt Chu Gia Thuật, chỉ gật đầu: “ th Bảo Ý nói đúng.”

Dưới khán đài, họ “chậc” một tiếng: “Thôi , chú lại vô dụng y hệt rể vậy.”

Vợ nói gì thì là n.

Mọi xung qu đều bật cười.

Bảo Ý cảm th dễ gây cười. Cuối buổi lễ đính hôn cắt bánh kem, chiếc bánh kem sáu tầng, cô và Chu Gia Thuật chỉ cần cắt tượng trưng một nhát là được, sau đó để nhân viên phục vụ cắt ra chia.

Trên tháp bánh hai hình fondant phiên bản chibi của hai . Bảo Ý th nó quá giống thật, cứ băn khoăn kh biết thể mang về cất giữ kh, hoặc hỏi xem thợ nào làm để nhờ họ làm thêm hai cái nữa.

Khi Chu Gia Thuật nắm tay cô cắt bánh, cô đột nhiên nghiêng đầu muốn hỏi chiếc bánh này đặt ở đâu, nhưng hai đứng quá gần, cô bất ngờ quay đầu, vừa vặn chạm môi Chu Gia Thuật.

Thời gian dường như ngưng đọng lại, Chu Gia Thuật rõ ràng cũng kh ngờ tới, cho là cô cố ý, nên cũng kh tránh.

Bảo Ý đờ ra, kh phản ứng, cô cũng kh phản ứng.

Cho đến khi đột nhiên nói: “Hai đứa này đúng là kh thèm kiêng nể ai kh? Đừng hôn nữa Bảo Ý, sau này còn nhiều thời gian để hôn lắm, cắt bánh trước , muốn ăn.”

Bảo Ý lẽ ra nên thuận thế quay đầu , kết thúc sự ngượng ngùng đáng sợ này.

Nhưng cô chỉ khẽ lùi lại một chút, mím môi, đột nhiên l trí nói một câu: “Kh thể trách em hồi nhỏ cứ hay hôn được, chẳng chút phòng bị nào cả, em muốn hôn là hôn được, thậm chí kh muốn hôn cũng thể hôn được.”

Chu Gia Thuật: “…”

Được lắm, lý do này quá thuyết phục.

Giây tiếp theo cô bị Thân Hủy xuyên qua đám đ vỗ một cái vào mặt: “Lương Bảo Ý, con biết xấu hổ chút .”

Cảnh tượng lập tức hỗn loạn, buổi lễ đính hôn của hai tràn ngập tiếng cười.

Mãi mới kết thúc, Bảo Ý mệt đến nỗi não bộ đơ ra, cảm giác như thể đây chính là lễ cưới, cô đột nhiên mơ màng hỏi: “Vậy tối nay em thể sang nhà ngủ được chưa?”

Chu Gia Thuật kh biết mạch suy nghĩ lúc này của cô, chỉ đơn thuần hơi ngạc nhiên khẽ nói: “Kh tiện lắm đâu!”

Bảo Ý thất vọng “á” một tiếng.

Thân Hủy theo phía sau lại đánh cô cái nữa: “Lương Bảo Ý, con nghiêm túc chút . Con còn chút thể diện nào kh vậy?

Não Bảo Ý lập tức tỉnh hẳn, bản thân cô cũng bật cười.

Cô nhân cơ hội lại hôn Chu Gia Thuật một cái nhỏ giọng nói: “Dù hình tượng cũng đã hỏng hết , kh hôn thì phí.”

Thuật: được một Lương Bảo Ý, cuộc sống sẽ kh bao giờ nhàm chán đâu~~

Đến đây~ Đã tưởng tượng ra cảnh Bảo Ý và em bé ở cạnh nhau .

Bảo Ý: XX dậy chơi , con lại mệt !

Em bé: (Thở dài) Mẹ con siêu khỏe luôn, dỗ mẹ mệt quá… Bố, bố ơi, mau đến cứu con với, bố đưa vợ bố


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...