Sao Chổi Ghé Thăm
Chương 64: Ngoại Truyện 13-Gia đình ba người (1)
Lương Bảo Ý định dẫn Náo Náo ăn tiệc cưới.
Thế này khác gì việc thả Tôn Ngộ Kh dẫn Na Tra hội bàn đào đâu.
Hôm nay Chu Gia Thuật hơi sốt, lại kh thân quen với đôi vợ chồng mới cưới, thực sự kh còn sức để cùng.
Sáng sớm lúc tiễn hai mẹ con ra khỏi cửa, hỏi lần thứ n: “Hay là em một , với Náo Náo ở nhà, hoặc là đưa Náo Náo sang nhà bà nội ở một ngày.”
“Em kh thể bỏ rơi Náo Náo được!” Vẻ mặt Bảo Ý nghiêm túc kiên quyết: “ em thể ra ngoài vui chơi một được chứ.”
Từ khi Náo Náo ra đời, mọi việc trong cuộc sống đều do Chu Gia Thuật lo liệu. Cô tự định vị cho là bạn của con, coi việc chơi cùng Náo Náo là mệnh lệnh cao nhất. Việc thể đưa Náo Náo chơi cùng nhưng lại kh làm thế với cô nghĩa là phản bội và thiếu trách nhiệm.
Chu Gia Thuật: “…”
Náo Náo lẽ cũng kh muốn … nhưng th mẹ tràn ngập tình mẫu tử, thực sự kh nỡ dội cho mẹ gáo nước lạnh.
Trước khi , Chu Gia Thuật xoa đầu Náo Náo: “Chăm sóc mẹ nhé. Đừng để mẹ uống rượu, cũng đừng để mẹ chạy lung tung. Con nhớ đeo đồng hồ ện thoại cẩn thận. chuyện gì thì gọi cho bố, nhưng kh được bắt nạt mẹ.”
So với Lương Bảo Ý, Náo Náo mưu mẹo hơn nhiều, và cực kỳ giỏi ngụy trang. Nếu thật sự muốn giăng bẫy Lương Bảo Ý, một mềm lòng như cô, căn bản kh thể chống đỡ nổi.
Náo Náo gật đầu thật mạnh, thành thạo đáp một tiếng “Dạ”.
nói với bố: “Bố cũng nghỉ ngơi cho khoẻ nhé.”
Chu Gia Thuật “ừm” một tiếng, kéo sợi dây buộc tóc hơi lỏng của con gái ra, tìm một sợi mới buộc lại cho bé, lại chỉnh sửa lại lần nữa một chút.
Tóc của Náo Náo được tết tỉ mỉ. Khi học mẫu giáo, cô giáo luôn khen mẹ bé thật khéo tay, bé đều lớn tiếng trả lời, là bố tết ạ.
Lần nào cũng là bà ngoại, ngoại, nội, bà nội hoặc bố mẹ ai rảnh thì đó đưa đón bé học, về nhà. Phần lớn thời gian là bà ngoại và ngoại đón, vì thời gian tan làm của họ ổn định nhất. Thỉnh thoảng là nội, mỗi lần trực đêm xong, sẽ nghỉ ngơi một thời gian.
Bà nội thường sẽ đưa bé học, nhưng ít khi đón bé về, vì giờ làm của bà cố định, nhưng giờ tan làm lại kh cố định, thường xuyên tăng ca.
Tiếp theo là bố, cuối cùng mới là mẹ.
Vì ngày nào bố và mẹ cũng cùng làm và tan làm, nếu họ thời gian rảnh, thì cũng là cùng rảnh, thì bố sẽ kh muốn để vợ làm còn thì rảnh, trừ khi bố việc khẩn cấp khác, cũng ít khi những lúc như vậy.
Náo Náo nhớ, khi sắp tốt nghiệp mẫu giáo, lần mẹ đến đón bé, cô giáo rõ ràng ngẩn ra mất một lúc, mới mỉm cười khen mẹ Náo Náo thật xinh đẹp.
Lương Bảo Ý vui vẻ cảm ơn, đưa ngón út ra cho con gái nắm, khí chất trên mặt tr còn non nớt hơn cả các bạn nhỏ mẫu giáo. Thế là Náo Náo trầm ngâm khẽ thở dài trong lòng, sau đó nắm tay mẹ, quay khẽ cúi chào: “Tạm biệt cô ạ!”
Đến khi trèo lên xe, cô bé mới nói với mẹ: “Cô giáo kh nhận ra mẹ, hình như cô hiểu lầm con là gia đình đơn thân.”
Lương Bảo Ý vô cùng ngạc nhiên: “ thể! Lần trước mẹ còn tham gia hoạt động cuối tuần vui nhộn, chúng ta còn giành giải nhất trong cuộc thi mà.”
Cô kiêu ngạo đến mức còn trẻ con hơn cả Náo Náo, ngay cả Náo Náo cũng kh nhịn được cười: “Đó là năm ngoái , cô giáo Tiểu đã nghỉ việc, cô giáo mới đến chưa gặp mẹ bao giờ. Nhưng cô giáo thường xuyên th bố và bà ngoại đến đón con.”
Thực ra, nguyên nhân phần lớn lẽ là do Náo Náo thường xuyên kể với cô giáo rằng bố là giúp bé tết tóc, bố là chọn quần áo phù hợp cho bé dựa trên chương trình học, thời tiết và hoạt động.
Hơn nữa, b.í.m tóc bố tết đẹp, quần áo bố chọn cũng đẹp.
Đối với nhiều bạn nhỏ, đây là việc mà mẹ mới làm thành thạo được, nên cô giáo đã hiểu lầm.
Nhưng Náo Náo kh nói với mẹ, dù mẹ cũng sẽ nh chóng quên thôi.
Đây cũng kh vấn đề của mẹ, mà là định kiến của mọi .
Vả lại mặc dù Náo Náo ít nói, nhưng bé thích mẹ.
Thích khuôn mặt luôn tươi cười rạng rỡ của mẹ, thích mẹ thể ung dung tự tại trong mọi hoàn cảnh, thích mẹ thể dễ dàng chọc cười tất cả mọi , thích mẹ làm việc luôn tập trung, nghiêm túc, tỉ mỉ, thích sự kiêu ngạo và tươi sáng của mẹ, thích sự tốt bụng và dịu dàng của mẹ…
thích.
Thích hơn cả bố nữa.
… Ừm, nhưng bố chắc c sẽ kh thừa nhận đâu.
“Thế nên mẹ vui.” Náo Náo thường kể với bố: “Mẹ chẳng bao giờ để những chuyện kh vui trong lòng.”
“Đ là thiên phú.” Bố nói: “Nhưng cũng là kết quả của quá trình luyện tập kh ngừng nghỉ của mẹ sau này. Cuộc sống muôn hình vạn trạng, con chọn tin vào ều gì, con sẽ th ều đó. Thực ra mẹ con hồi nhỏ cũng hay mít ướt.”
“Thật ạ?” Náo Náo kh tin.
Thực tế, ngay cả Chu Gia Thuật cũng hơi quên mất , nhưng lẽ quá trình nuôi con đã gợi lại nhiều ký ức cho .
Bảo Ý sinh ra đã thích cười, hồi còn mặc tã lót đã là một đứa trẻ dễ bị chọc cười, luôn nở nụ cười rạng rỡ, tay chân múa may.
Nhưng cô cũng nhu cầu tình cảm cao, cần khác luôn chú ý đến , cần nhiều sự chú ý, yêu mến, tương tác, nên chăm sóc cô là một việc mệt mỏi.
Sau này lớn lên, bố mẹ từng nói rằng, những năm đó lại là những năm Thân Hủy và Lương Văn Sơn kh m như ý, c việc kh thuận lợi, thu nhập kinh tế gia đình liên tục giảm sút, áp lực của bố mẹ ít nhiều cũng truyền sang con cái.
Đây cũng là lý do Lương Bảo Ý thích dính l Chu Gia Thuật. Cô thực sự hoạt bát, nhưng cũng nhạy cảm. Cô biết bố mẹ đang cố gắng ứng phó với sự hoạt bát, tò mò của .
Mặc dù Chu Gia Thuật cũng kh thể hiện rằng thích cô là bao, nhưng cô cảm th yên tâm, vì Chu Gia Thuật chưa từng ép buộc bản thân ứng phó với sự hoạt bát và ồn ào của cô. Vì vậy, thỉnh thoảng mắng cô im miệng, cô cũng chẳng để tâm chút nào, thậm chí còn vui vẻ nói, vậy thì lát nữa tớ lại đến, vì cô biết, chỉ kh muốn để ý đến cô lúc đó thôi.
Ngay từ nhỏ cô đã biết, Chu Gia Thuật thích .
Kh biết tại , nhưng cô cứ biết thế.
Cũng chính vì cô hoạt bát và náo nhiệt, dường như luôn tự tìm th niềm vui, nên lớn thường vô thức phớt lờ cô. lẽ họ nghĩ rằng một cô cũng thể chơi vui vẻ, thể tự tiêu hóa cảm xúc, nên kh cần tốn c dỗ dành.
Nhưng kh vậy, dù một dễ dàng cảm th vui vẻ đến đâu, vui vẻ cũng kh tự nhiên mà . Bảo Ý còn nhỏ như vậy, phần lớn thời gian hằng ngày đều ở bên bố mẹ, nếu kh thể nhận được niềm vui và hạnh phúc từ tình yêu thương của bố mẹ, niềm vui mà cô tự học được nhỏ nhoi.
Thế nhưng cô vẫn lớn lên một cách vui vẻ, mặc dù cô sợ bóng tối, sợ ma, sợ cả cô đơn nữa, nên hồi đó thường hay mít ướt, nhưng lần nào cũng là ở trước mặt Chu Gia Thuật, thậm chí bố mẹ cô cũng kh biết.
Sau này nghĩ, lẽ là vì và cô bình đẳng, ều cô cần chỉ là sự bầu bạn, chứ kh sự quan tâm tràn đầy của bố mẹ.
lẽ cũng bởi vì, tình yêu của bố mẹ luôn pha tạp quá nhiều trách nhiệm và nghĩa vụ, mà tình yêu của Chu Gia Thuật tuy kh nồng nhiệt đến vậy, nhưng lại thuần khiết và nhẹ nhõm.
Tình yêu quá nồng nhiệt là g xiềng và lồng giam, khiến ta cảm th hạnh phúc, an toàn, đồng thời cũng cảm th ngột ngạt và ràng buộc. Đối với một đứa trẻ nhạy cảm nhưng dễ cảm th hạnh phúc, đó còn là một vũ khí c.h.ế.t , bởi vì từ đó về sau, khi bên mạnh hơn là ban phát tình yêu mà sống kh hạnh phúc, thì bên nhận l tình yêu sẽ mất quyền được hạnh phúc, hạnh phúc sẽ trở thành cảm giác tội lỗi.
Vì vậy cô giỏi, là một đứa trẻ thiên phú đ chứ.
Náo Náo kh đồng tình lắm, bé nghĩ: “Bố hơi quá quan tâm đến mẹ quá đ. lẽ mẹ cũng chẳng còn nhớ hồi nhỏ mẹ hay mít ướt đâu, nhưng giờ bố nhắc đến vẫn đầy xót xa. thực sự kh thể quên được chính là bố.”
Chu Gia Thuật ngẩn , kh nhịn được bật cười.
lẽ vậy, hy vọng mọi thứ của Lương Bảo Ý đều tốt đẹp, kh chỗ nào là kh tốt.
Mong rằng ánh nắng sẽ chiếu rọi khắp nơi, nhưng hơn cả là mong cô chính là ánh nắng .
Tình yêu quá nồng nhiệt cũng thể kh là g xiềng, Náo Náo thỉnh thoảng lại cảm th như vậy.
Vì mẹ tự do, tự do và nhẹ nhàng như một tiểu tinh linh vậy.
Thực ra đúng là bé kh thích tham gia đám cưới lắm, đa phần tính cách của bé giống bố hơn, thích tránh đám đ, chỉ thể dành sự nhiệt tình cho một số ít và việc.
Nhưng bé thích ở bên mẹ, nên bé vẫn vui vẻ ra ngoài.
Mẹ lái xe, bé ngồi ở ghế sau. Suốt dọc đường, mẹ cứ ngân nga hát, kh ngừng kể lể tuần trước ngày nào bố cũng dẫn mẹ ăn những món dở.
Tuần trước bận, hai liên tục tăng ca. Trước đây buổi trưa đều ăn ở căng tin, họ chợt nảy ra ý định tìm đồ ăn ở gần đó, kết quả là lần nào cũng chọn trúng những quán dở tệ.
Náo Náo kh nhịn được mỉm cười, khẽ nói: “ thể là bố cố ý đ ạ, như vậy ngày nào về nhà bố cũng nấu bữa đêm cho mẹ, mẹ sẽ yêu bố hơn.”
Bảo Ý im lặng con gái qua gương chiếu hậu, một lát sau mới bình luận một câu: “Quỷ kế thâm hiểm thật!”
cả hai mẹ con đều bất giác bật cười.
Náo Náo kh biết, nhưng Náo Náo cảm th, bất kể sự thật là gì, bố bé cũng là một đàn thể dùng mọi thủ đoạn để mẹ dính l bố, yêu bố và ánh mắt của mẹ chỉ hướng về bố.
Quãng đường kéo dài nửa tiếng, mới mười lăm phút trôi qua, Chu Gia Thuật đã kh nhịn được gửi tin n vào đồng hồ ện thoại của Náo Náo: [Đến đâu con?]
Náo Náo quay đầu đường phố ngoài cửa sổ xe, trả lời: [Bên ngoài nhiều tiệm bánh ngọt, là m tiệm mà mẹ thường ăn đó ạ.]
Chu Gia Thuật: [Bố biết .]
Đúng vậy, vì một mẹ thích ăn đồ ngọt, nên bé một bố biết hầu hết các tiệm bánh ngọt và bản đồ phân bố các tiệm bánh ngọt ở Nghi Ninh.
Một lát sau, Chu Gia Thuật lại nói: [Đừng để mẹ xuống xe mua đồ nhé.]
Sợ cô kh nhịn được mà ăn đồ ngọt.
Tuần trước cô vừa nhổ một cái răng sâu, gia đình ba họ cùng . Khi l số, mẹ ôm bé, hỏi y tá ở quầy lễ tân là sâu răng khám khoa nào. Y tá ngẩng đầu một cái, nói: “Cháu bé khám khoa răng trẻ em.”
Lương Bảo Ý im lặng một lúc: “… Là .”
Bất kể là lớn hay trẻ nhỏ đều dễ mắc các bệnh về răng, nhưng lẽ việc mẹ ôm con đến, nhưng lại là để khám răng sâu cho chút hài hước, những đang chờ l số bên cạnh đều bật cười.
Hơn nữa, Náo Náo quả thực kh sâu răng, vì bé là một đứa trẻ kh thích ăn đồ ngọt.
Náo Náo hứa với bố: [Con biết ạ.]
lại kh kìm được nói: [Thực ra chỉ là bố nhớ mẹ thôi đúng kh ạ?]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đôi khi Thân Hủy cũng kh kìm được nói với Chu Gia Thuật: “ con còn lo lắng hơn cả bố nó vậy?”
Lần nào Chu Gia Thuật cũng chỉ cười, Đồ Tĩnh sẽ biện hộ cho con trai một câu: “Tính cách thằng bé nó vậy mà.”
Đôi khi Náo Náo cũng trêu chọc bố, nhưng lẽ là thần giao cách cảm với bố, hoặc là tính tình quá giống nhau nên sự đồng cảm sâu sắc.
Sự quan tâm thái quá này, thực ra chỉ là… nhớ nhung.
Mặc dù họ mới xa nhau chưa đến hai mươi phút.
Nhưng trên đời này luôn vài , là mà bạn kh muốn rời xa dù chỉ một giây nào.
Thế là Náo Náo giơ đồng hồ ện thoại lên chụp một bức ảnh mẹ: [Đây, giúp bố giải nỗi nhớ nhung nhé, kh cần cảm ơn ạ. Con đúng là một cô con gái ngoan.]
Chu Gia Thuật: [Càng ngày càng giống mẹ con đó.]
Náo Náo mỉm cười: [Con ruột mà.]
Thực ra chung thì mẹ vẫn đáng tin cậy, chỉ là quá trình thể chút… thăng trầm, hồi hộp và kịch tính. Vì vậy, Náo Náo đã quen với việc chịu trách nhiệm tr chừng mẹ, kh cho mẹ nảy ra những ý tưởng bất chợt khi bố kh ở nhà.
Địa ểm tổ chức đám cưới được trang trí lộng lẫy và trang nhã, cô dâu chú rể quả là một đôi trai tài gái sắc.
Lương Bảo Ý thì đang nhiệt tình trò chuyện với những bạn quen lẫn kh quen, đột nhiên quay đầu lại, rụt vai xuống nói với Náo Náo: “Mẹ nhớ bố con quá.”
Náo Náo bịt miệng mẹ: “Bố con nói, ít nhất mẹ đợi ăn xong mới được về.”
Bảo Ý nghi ngờ: “Thật kh vậy?”
Nghi ngờ Náo Náo cố ý bịa chuyện để dỗ dành cô.
Náo Náo thở dài, tháo đồng hồ ện thoại ra cho cô xem.
Lương Bảo Ý lật qua lật lại lâu mới xem xong, bĩu môi: “Trong mắt bố con, mẹ là học sinh tiểu học à?”
Náo Náo nhíu mày, thầm nghĩ tất nhiên , nhưng Náo Náo kinh nghiệm dỗ học sinh tiểu học lại nói một câu: “Bố cũng nhớ mẹ, nên kiếm chuyện để nói thôi.”
Thế là Lương Bảo Ý bắt đầu qu rối Chu Gia Thuật qua WeChat.
Náo Náo buồn chán dùng đồng hồ ện thoại chụp ảnh, bức nào cũng là mẹ của bé, chọn lọc kỹ càng một vài bức gửi cho những khác nhau, nhận được n câu trả lời hoàn toàn khác nhau.
út Thân Tuấn: [Xấu.]
Bà ngoại: [Đồ ngốc.]
Ông ngoại: [Tr kh được th minh lắm.]
Ông nội: [Xinh đẹp như Náo Náo vậy.]
Bà nội: [Chăm sóc mẹ cẩn thận nhé.]
Bố: [Quay thêm video .]
Náo Náo cười, chỉ trả lời bố: [Kh bố đang nói chuyện với mẹ , bảo mẹ tự quay .]
Chu Gia Thuật nh chóng trả lời: [Bố tuy hơi nhớ mẹ con, nhưng chưa nhớ đến mức muốn xem mẹ gửi video tự sướng đa góc độ dài năm phút đâu.]
Náo Náo: […]
Lý do chính đáng.
Tuy nhiên, dù đồng hồ của Náo Náo chức năng quay video, nhưng bộ nhớ nhỏ, nên cô bé chỉ quay được ba cái.
Mỗi cái trung bình mười giây.
Một cái là Lương Bảo Ý ôm chào hỏi một lai đẹp trai.
Một cái là Lương Bảo Ý trò chuyện vui vẻ với phù rể tại đám cưới.
Một cái là Lương Bảo Ý quay đầu lại nói với Náo Náo lần thứ tám trăm: “Mẹ nhớ bố con quá.”
Chu Gia Thuật dừng lại vài phút mới nói: [Lần sau gửi cái cuối cùng là đủ .]
Náo Náo trêu chọc bố: [Con th bố sẽ xem mười m lần chứ.]
Chu Gia Thuật: [Kh , thể chứ.]
Náo Náo: [Mạnh miệng. Bố xem, mẹ thẳng t hơn nhiều. Con đề nghị bố xem lại m lần , vì mẹ đã lặp lại với con tám mươi lần . Con kh muốn quay quay lại đâu, bố chịu khó xem nhiều lần nhé.]
Chu Gia Thuật: […Được .]
Náo Náo: [Bố kh tò mò về chú phù rể đó ? Đẹp trai lắm, độc thân, cao mét tám, còn cơ bụng nữa.]
Chu Gia Thuật: [Mẹ con vén áo ta lên hả?]
Náo Náo: [Ơ… chắc mẹ chưa đến mức kh biết xấu hổ như vậy đâu. Là chú kết bạn WeChat với mẹ con, mẹ con xem vòng bạn bè của chú th.]
Náo Náo: [Con cũng th .]
Cũng kh biết mẹ đã làm gì mà lại khiến bố liên tưởng đến cảnh tượng hoang đường như vậy.
Chu Gia Thuật: [Lén xóa , nói con trượt tay.]
Náo Náo: […]
Náo Náo: [Bố ghen tu quá, bố ơi.]
Bố kh trả lời nữa, Náo Náo nghĩ lẽ bố thật sự đang lén xem video mẹ nói nhớ bố .
Thật tội nghiệp cho đàn ở nhà tr nhà.
Kh biết qua bao lâu, Náo Náo đã bắt đầu ăn tiệc, lại th bố gửi một tin n đến: [Mẹ con thật quá đáng, vừa nói nhớ bố, vừa xem vòng bạn bè của khác.]
Vẫn còn để bụng.
Hơn nữa, Náo Náo lờ mờ cảm th câu này mang ý nghĩa tình cảm nam nữ sâu xa hơn mà bé vẫn chưa hiểu, nên kh biết trả lời thế nào. Thế là bé đưa cho mẹ xem.
Lương Bảo Ý cười, cầm đồng hồ ện thoại của Náo Náo tự chụp một tấm gửi cho .
Một lát sau Chu Gia Thuật trả lời: [Xấu thế này, là biết mẹ con tự chụp .]
Tr trán mẹ đầy vạch đen rõ ràng, Náo Náo kịp thời thu ện thoại lại, giả vờ tức giận: “Đồ đàn kh gu.”
Lương Bảo Ý phụ họa: “Đúng.”
“Chúng ta ăn cơm trước , về nhà mắng bố sau.” Náo Náo kịp thời lái sang chuyện khác, tránh được một cuộc chiến.
Món mới được dọn lên, là món mẹ thích ăn. Khi xoay mâm, Náo Náo gắp một ít cho mẹ: “Mẹ ăn nhiều chút, bố nói mẹ gầy .”
Lương Bảo Ý bĩu môi: “Bố con nói bậy nói bạ, gầy một cân cũng tính là gầy ? Mẹ ăn một bữa thôi là thể lên lại.”
Thật là giỏi quá . Nhưng một cân thì tính là gì, bố còn là một thám tử thể phán đoán mẹ đã lén ăn gì, ở đâu, vào lúc nào qua việc xử lý rác thải thực phẩm bất thường trong bếp mà.
Nói tóm lại là, bố quá rảnh.
Hơn nữa kh ai quan tâm mẹ hơn bố.
Nhưng Náo Náo kh vạch trần bố, chỉ phụ họa: “Bố yêu mẹ đến mức đầu óc mê .”
Nói xong, bé ăn một miếng rau lớn, âm thầm giấu c giấu tên.
Nhưng Náo Náo bé nhỏ vẫn chưa thể hiểu được ý nghĩa sâu xa hơn, ví dụ như bố thể ước lượng số đo ba vòng của mẹ, bố là độ nhạy bén bất thường với con số, còn sờ nắn mỗi ngày nữa. Bố nói gầy thì chắc c là gầy .
Lương Bảo Ý mãi sau mới nhận ra ều này, thế là đang ăn chẳng hiểu cô lại gửi một tin n cho Chu Gia Thuật: [Vô liêm sỉ!]
Chu Gia Thuật trả lời cô một dấu ngã: [~]
Bảo Ý: […]
Càng vô liêm sỉ hơn.
Cô nói: [ thay đổi .]
Chu Gia Thuật đồng tình: [Gần mực thì đen.]
Lương Bảo Ý quay đầu nói với Náo Náo: “Mẹ sẽ nghỉ chơi với bố con.”
Náo Náo vừa ăn cơm vừa gật đầu l lệ.
Dù lát nữa mẹ cũng sẽ quên thôi.
Mỗi khi như vậy, bé đều cảm th là trưởng thành nhất trong nhà.
Náo Náo: Đưa con nít ăn cưới~~
Chưa có bình luận nào cho chương này.