Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Chổi Nông Gia: Mang Không Gian Đi Làm Giàu

Chương 104:

Chương trước Chương sau

Lục Đào An vội vàng lắc đầu từ chối: “Ngươi cũng trở về , ta thể tự bảo vệ .”

Trong nguyên tác, Chiến Vương sau khi giải cổ cũng kh để Nguyên Bảo lại cho nữ chủ.

Th Lục Đào An từ chối, Nguyên Bảo phịch một tiếng quỳ xuống, chắp tay vái chào nói:

“Cầu cô nương cho ta ở lại, mạng của Nguyên Bảo là cô nương cứu về, Nguyên Bảo vô cùng cảm kích cô nương, bất kể giữa cô nương và chủ tử đã xảy ra chuyện gì, từ nay về sau Nguyên Bảo chỉ nghe theo lệnh của một cô nương!”

Lục Đào An muốn đỡ y dậy, Nguyên Bảo kiên quyết kh chịu: “Trừ phi cô nương đồng ý, cho Nguyên Bảo thề c.h.ế.t theo.”

Th y cố chấp như vậy, Lục Đào An đành thuận theo y.

Đột nhiên nàng nhớ ra, mắt của Tiêu Vân Mặc vẫn chưa hoàn toàn khỏi, nàng còn chưa đưa hết số linh thủy trong kh gian cho .

Trở về sau, nàng thu dọn y phục mà Tiêu Vân Mặc để lại cùng chiếc bình nước mà dùng trước đó.

Lục Đào An đổ hết linh thủy vào, được chừng gần nửa bát, lại cho thêm nước ấm vào cho đầy, sau khi gói ghém tất cả những thứ này lại, nàng đưa cho Nguyên Bảo.

“Ngươi mang những thứ này đưa cho trước.”

“Đặc biệt là chiếc bình nước này, bên trong thêm thuốc chữa mắt cho , ngươi nhớ nhất định bảo uống hết.”

Lại sợ Tiêu Vân Mặc hiểu lầm nàng còn nhớ tới , nàng bổ sung: “Ngươi cứ nói đây là bình nước để quên trước đó, bên trong chỗ thuốc chưa dùng hết là được.”

Nguyên Bảo gật đầu nói: “Ta sẽ đuổi theo bọn họ ngay, đảm bảo sẽ tự tay giao những thứ này cho chủ tử.”

Trường Lĩnh cách đây kh xa, cưỡi ngựa chỉ mất nửa ngày đường, đoán chừng chủ tử lúc này đã sắp đến Trường Lĩnh , y cứ đến Trường Lĩnh là được.

“Kh vội, bây giờ trời đã tối , đợi sáng mai ngươi hãy đưa , trước hết cứ trở về nghỉ ngơi .”

“Vâng, cô nương.” Nguyên Bảo đành đồng ý.

Sáng sớm ngày hôm sau, vừa hửng đ, Nguyên Bảo đã thu dọn xong đồ đạc chuẩn bị lên đường, Lục Đào An lại chuẩn bị thêm cho y một ít lương khô và nước, dặn dò một phen, sau đó mới để Nguyên Bảo vác gói đồ lên lưng, cưỡi ngựa rời .

Tiêu Vân Mặc trở về, việc đầu tiên là tìm Tiêu phụ báo bình an, sau đó xử lý hết những c việc đã trì hoãn suốt thời gian qua, một đêm kh ngủ, sáng hôm sau lại dẫn binh lính luyện tập vài lượt, mới trở về trướng của chủ tướng để nghỉ ngơi.

Nguyên Khải tìm đến, vừa hay th một binh sĩ bưng cơm ra, Nguyên Khải liếc mắt , th món cơm đó chưa động đũa m, liền cau mày:

mới ăn vài miếng đã dọn ?”

Binh sĩ đáp: “Tướng quân nói kh khẩu vị, bảo tiểu nhân dọn .”

Nguyên Khải phất tay bảo lui xuống, thở dài một hơi, xem ra chủ tử vẫn chưa quên được.

Nhưng chuyện này đổi lại là ai cũng khó mà quên được, dù cô nương kia cũng là ân nhân cứu mạng của chủ tử, nếu là y, y cũng kh thể nhẫn tâm đoạn tuyệt hoàn toàn.

Đợi y vào, chỉ th Tiêu Vân Mặc đang chống đầu nhắm mắt dưỡng thần, y cung kính chắp tay nói: “Chủ tử.”

Tiêu Vân Mặc mở mắt, đôi mắt đầy vẻ mệt mỏi mơ màng, Nguyên Khải cung kính nói:

“Đại tướng quân nói, chủ tử đêm qua đã trở về, lại liên tục xử lý c việc suốt đêm, hầu như kh ngủ, bảo thuộc hạ đến báo với chủ tử, buổi chiều hãy ngủ bù cho ngon, đừng ra thao luyện trường nữa.”

Tiêu Vân Mặc phất tay: “Vô phương.”

Nguyên Khải còn muốn nói gì đó, thì nghe th một tiếng th báo, tiếp theo là Nguyên Bảo sải bước vào, quỳ một gối xuống đất.

Tiêu Vân Mặc cau mày: “Chẳng ta đã dặn ngươi theo nàng , lại trở về ?”

Nguyên Bảo tháo gói đồ trên xuống đưa cho : “Đây là cô nương sai ta mang đến.”

Tiêu Vân Mặc mở ra, liền phát hiện tất cả y phục ở đây đều là những thứ nàng đã mua cho trước kia, giờ đây th, đột nhiên cảm th khó chịu vô cùng.

Nàng ghét bỏ , ngay cả đồ vật của cũng kh muốn th.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-choi-nong-gia-mang-khong-gian-di-lam-giau/chuong-104.html.]

Nghĩ đến đây, chỉ cảm th n.g.ự.c đau nhói, cau chặt mày, vô cùng khó hiểu.

Rõ ràng bây giờ cổ trùng của cũng đã giải, trong lòng đã kh còn tình yêu nồng đậm đó nữa, nhưng những nỗi đau đã trải qua, cảnh tượng nàng bị nam tử khác ôm vào lòng, cùng với sự thất vọng khi chờ đợi nàng cả một đêm mà kh th nàng trở về, nỗi hoang mang luôn giày vò từng giây từng phút.

Trán Tiêu Vân Mặc gân x nổi lên, cả đều bứt rứt kh yên, bàn tay nắm chặt y phục.

Tiêu Vân Mặc ngày càng hung ác, Nguyên Khải vội vàng nói: “Xin chủ tử bớt giận!”

Tiêu Vân Mặc tự cảm th vừa chút thất thố, y hít một hơi thật sâu để bình phục tâm tình, đoạn hỏi:

“Nàng còn nói gì nữa kh?”

Nguyên Bảo kh hiểu tại , chẳng lẽ cô nương đặc biệt dặn dò đưa đồ cho chủ tử, mà chủ tử lại kh vui?

Ngay lập tức, nghĩ thầm, lẽ chủ tử th cô nương thân mật với nam nhân khác nên trong lòng kh thoải mái.

“Bẩm chủ tử, trong ấm nước vẫn còn ít thuốc chưa uống hết, mắt chủ tử vẫn chưa khỏi, xin hãy nhớ nhất định uống cạn.

Nếu chủ tử kh còn việc gì khác, thuộc hạ xin cáo lui trước.”

Tiêu Vân Mặc nghe xong, trong lòng kh hiểu lại chút thất vọng.

Y liền cau mày nghĩ ngợi, y chỉ là bị cổ trùng ảnh hưởng nên mới chút tình cảm với nàng, giờ cổ trùng đã được hóa giải, y biết trong lòng kh còn cảm giác như trước nữa, nhưng vì lại vẫn cảm th thất vọng?

Y giờ thật sự chán ghét cái cảm giác nửa sống nửa c.h.ế.t này, chỉ cảm th những hành động trước đây làm đều vô cùng nực cười.

Y phất tay ra hiệu cho Nguyên Bảo quay về.

“Chủ tử chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn, thuộc hạ cũng xin cáo lui trước.”

Nguyên Khải nói xong, vừa định quay ra cửa thì nghe th giọng của Tiêu Vân Mặc từ phía sau truyền đến:

“Ta muốn phát tiết!”

Nguyên Khải khựng lại, chút khó hiểu, chẳng chủ tử vẫn luôn kh gần nữ sắc , vừa trở về lại đột nhiên muốn tìm nữ nhân?

Ngay lập tức, liền hiểu ra, lẽ chủ tử đã trải qua một đoạn tình cảm nam nữ, giờ đã khai khiếu, biết tìm nữ nhân .

liền cung kính nói: “Thuộc hạ sẽ tìm vài nữ nhân về ngay. Chủ tử cứ yên tâm, thuộc hạ làm việc tuyệt đối sẽ kh để thứ hai biết, đặc biệt là kh để đại tiểu thư biết.”

Tiêu Vân Mặc ngẩng mắt , trầm giọng nói:

“Ta là muốn g.i.ế.c !”

“Ngươi kiếm m nữ nhân vào làm gì? Ta đâu g.i.ế.c nữ nhân.”

“Mau ều tra xem gần đây ổ thổ phỉ, phản tặc hay bang phái nào kh, ều tra được lập tức báo lại cho ta!”

Nguyên Khải biết đã hiểu lầm ý của y, kh tự nhiên mà dùng ngón tay chạm vào mũi,

“Bẩm chủ tử, các thế lực hắc ám gần đây đều đã bị diệt trừ từ sớm .”

“Vậy thì tìm ở nơi xa hơn một chút.”

“Vâng, chủ tử.”

Nguyên Khải lui ra ngoài, liền bắt gặp một binh sĩ chạy tới. Binh sĩ kia nước da trắng nõn hơn hẳn thường, gương mặt nhỏ n kiều diễm, trước n.g.ự.c lại đầy đặn. Nguyên Khải bất đắc dĩ đưa tay chặn lại.

Binh sĩ kia vốn định cúi đầu lén lút qua, nhưng bị Nguyên Khải chặn lại, chỉ đành phồng má trợn mắt trừng , hung dữ nói:

“Hừ, lại bị ngươi phát hiện , sớm biết bị ngươi phát hiện, ta thà kh cần thay bộ quần áo vừa nặng vừa dày này.”

Nguyên Khải chắp tay nói: “Đại tiểu thư, chủ tử vừa mới về, suốt đêm kh ngủ, đợi y nghỉ ngơi tử tế một giấc hãy đến.”

“Còn nữa, đại tướng quân đã dặn dò từ lâu, kh cho phép đại tiểu thư đến do trại, đại tiểu thư kh nghe lời tướng quân lại chạy tới đây. Nơi này của chúng ta toàn là nam nhân, vạn nhất ai phát hiện nữ nhân giả mạo trà trộn vào, mạo phạm đại tiểu thư thì làm ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...