Sao Chổi Nông Gia: Mang Không Gian Đi Làm Giàu
Chương 106:
Lục Đào An th con gà kia của sắp bị gặm hết, chỉ còn lại cái khung xương, hơn nữa cổ của Tiêu Vân Mặc đúng là do giải, cũng coi như đã giúp nàng một việc lớn,
Chỉ đành nói: “Được được được, ngươi ăn , m ngày nữa nhà ta mở tiệc mừng, ngươi đến nhà ta ăn, ăn cho thỏa thích.”
Tề Nhược vừa nghe nói đồ ăn ngon, lập tức gật đầu, cắn một miếng lớn thịt gà, hàm hồ hỏi:
“Nhà ngươi ở đâu?”
“Ngay tại thôn Đào Gia, đến lúc đó ngươi cứ cùng Tư Oánh tỷ tỷ là được.”
Tề Nhược “Ồ” một tiếng, ba chân bốn cẳng liền gặm sạch nguyên con gà. Nhạc Tư Oánh th Đ gia mãi chưa ra, liền tới, thì th Tề Nhược đã ăn hết con gà mà nàng vừa hầm xong, tức giận xắn tay áo vớ l cây chổi cạnh cửa liền x tới đánh Tề Nhược.
Tề Nhược th vậy giật , xách con gà lên mà chạy.
“Ngươi cái tên trộm gà kia, đứng lại! Đó là đồ khách đã đặt đ!”
Hai một trước một sau chạy vòng qu sân đuổi bắt.
Tề Nhược sợ đến mức la oai oái, “Đừng đuổi nữa đừng đuổi nữa, tiểu gia ta chạy đến tụt cả quần , với lại, Lục Đào An đã đồng ý ! Lục Đào An ngươi mau giúp ta nói một câu !”
“Ta đánh c.h.ế.t ngươi!” Nhạc Tư Oánh mặc kệ tất cả, tóm được là nhắm vào đầu mà đánh, Tề Nhược né trái tránh , vẫn kh quên ăn nốt cái đùi gà cuối cùng.
Lục Đào An cười kho tay, “Ta thì đồng ý , nhưng Tư Oánh tỷ tỷ chưa đồng ý đó nha, ngươi đã ăn trộm gà của nàng, nàng đánh ngươi là ngươi đáng đời!”
Giữa lúc sân viện náo loạn, bỗng nhiên hai tìm đến, nói là đưa đồ cho Tề Nhược, hai trong sân mới ngừng lại.
Chỉ th hai vận thường phục, bước vào trong, “Ai là Tề Nhược?”
Tề Nhược nghi hoặc bước tới, họ đưa chiếc hộp cho Tề Nhược, “Đây là vật Nguyên Khải phái chúng ta giao cho ngươi.”
Tề Nhược nghi hoặc mở hộp, chỉ th bên trong toàn là các loại vàng bạc châu báu.
Tề Nhược đến hai mắt sáng rực, “Ha ha, kh ngờ này lại giữ chữ tín như vậy, quả nhiên đã phái mang tới .”
Lục Đào An đứng bên cạnh kinh ngạc hỏi: “Chắc c là giao cho ?”
Giữa việc này liệu hiểu lầm gì chăng? Trong nguyên tác, Chiến Vương đã tặng nữ chính một rương vàng bạc châu báu để báo đáp ân cứu mạng, cớ đến lượt nàng lại biến thành tặng cho Tề Nhược? Chẳng lẽ kh tặng cho nàng ?
Hai kia cung kính đáp: “Thiên chân vạn xác, vật phẩm đã đưa tới, chúng ta xin cáo từ!” Dứt lời, hai liền rời .
“Ha ha ha!” Tề Nhược bật cười lớn, nắm một nắm châu báu giao vào tay Nhạc Tư Oánh đang kinh ngạc kh kém, “Này, đền gà của ngươi đây. Từ giờ ta muốn ăn gì cũng được kh?”
Nhạc Tư Oánh nào đã từng th nhiều châu báu đến vậy, vội vàng cất hết những thứ đó , “Được, đương nhiên là được! Ngươi còn muốn ăn gì, ta lập tức làm ngay.”
Tề Nhược được đà lấn tới, gọi một đống món, Nhạc Tư Oánh cười hì hì cất châu báu vội vàng nấu cơm.
Lục Đào An bĩu môi, đoạn lại nghĩ, nàng đã làm Chiến Vương tổn thương lòng, chỉ cần kh phái tới gây rắc rối cho nàng là được .
Hôm nay, nàng còn đến nhà đại tỷ chào hỏi, bảo đại tỷ cuối tháng về nhà một chuyến tham dự hỷ yến, đoạn giao thiệp hỷ cho Nhạc Tư Oánh, đợi Nguyên Bảo trở về sẽ cùng Đào Xuân Hoa đến Phùng gia thôn.
Nhị tỷ trước đó cũng vì bị khói đặc sặc mà ở lại nhà nghỉ ngơi.
Ba ngồi xe ngựa một đường chạy đến Phùng gia thôn, Phùng gia thôn cách Đào gia thôn chỉ vài thôn, tầm hơn hai mươi dặm đường. Đại tỷ kh thường xuyên về thăm nhà, gia đình chồng thế lực là một phần nguyên nhân, cộng thêm con của đại tỷ mới tám chín tháng tuổi, lại một chuyến cũng kh dễ dàng.
Lục Đào An biết đại tỷ sống cũng kh m tốt đẹp. Nay nàng đã khả năng, nếu đại tỷ bằng lòng, nàng sẽ để đại tỷ cùng nàng kinh do quán ăn. Vừa đúng lúc quán ăn đang mở rộng, lại thêm Đào Lượng đã học, nên kh thể xoay xở kịp.
Phùng gia thôn.
Lục Đào Ninh thu dọn vài món đồ bỏ vào bọc, chợt nhớ ra ều gì, lại vào bếp l m cân bột mì trắng cùng vài quả trứng gà bỏ vào bọc. Vừa ôm Song Nhi chuẩn bị ra ngoài thì Phùng thị xuất hiện với vẻ mặt âm trầm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nương chồng.” Lục Đào Ninh khẽ gọi, ánh mắt chút né tránh.
Phùng thị lạnh giọng nói: “Bên ngoài trời giá rét như vậy, ngươi ôm Song Nhi định đâu?”
Lục Đào Ninh cắn môi, “ đã m tháng chưa về nhà Nương đẻ, muốn về thăm các nàng.”
Phùng thị nghe xong nhíu mày, “Trong nhà bao nhiêu việc, ngươi về đó làm gì? Kh muốn hầu hạ phu quân của ngươi nữa ?”
Cứ nhắc đến chuyện về nhà Nương đẻ là Phùng thị lại kh vui nhất, những thân nghèo khó như vậy bà ta lười để mắt tới.
“Ta kh đã nói với ngươi , phu quân của ngươi đọc sách mệt mỏi, ngươi đứng bên cạnh hầu hạ . khát thì ngươi rót trà, đói thì ngươi nấu gì đó cho ăn.”
Phùng thị nói xong, một tay giật l Song Nhi, th Lục Đào Ninh vẫn đứng yên kh nhúc nhích, sắc mặt càng thêm khó coi, “Đi , ngươi còn đứng sững ở đây làm gì? Kh hiểu những lời ta vừa nói ?”
“Nhưng Song Nhi còn nhỏ, con bé cần hơn.”
Phùng thị nói: “Song Nhi ta , ngươi cứ hầu hạ Tuấn Sinh là được, ngàn vạn lần đừng để khát hay đói.”
Th Song Nhi bị ôm , Lục Đào Ninh kh còn cách nào, chỉ đành quay đầu đến chỗ Phùng Tuấn Sinh.
Phùng thị ôm Song Nhi , đến tẩm thất liền đặt Song Nhi lên giường, bản thân quay làm việc khác, lục tìm đậu phộng trong nhà ra, bắt đầu ngồi đó bóc. Song Nhi khóc bà ta cũng chẳng màng, cứ thế tự bận rộn với c việc trên tay.
Lục Đào Ninh một mặt trong lòng bận lòng Song Nhi, một mặt cẩn thận hầu hạ Phùng Tuấn Sinh.
Phùng Tuấn Sinh đọc sách một lúc mệt mỏi, bảo nàng xoa bóp lưng. Một lát sau lại muốn viết vài chữ để khoe tài thư pháp của , vừa cầm bút l lên, liền phát hiện Lục Đào Ninh còn chưa mài mực.
Th Lục Đào Ninh chưa nhận ra, nhíu chặt mày thúc giục: “Kh th phu quân của ngươi muốn viết chữ , còn đứng sững đó làm gì, kh mau mau mài mực giúp ta!”
Lục Đào Ninh nghe tiếng khóc của Song Nhi truyền đến càng thêm lo lắng, cầu khẩn: “Phu quân, Song Nhi hình như vẫn đang khóc, xem chuyện gì.”
Phùng Tuấn Sinh giơ bút l đã lâu, sớm đã đợi đến mức kh kiên nhẫn, “Ta bảo ngươi mau mau mài mực cho ta, bớt lề mề ,”
“Song Nhi bên đó Nương ta chăm sóc , ngươi sợ gì chứ, lẽ nào Nương ta còn thể ăn thịt Song Nhi ?”
“Mau lên, nếu là Nương ta đến, sớm đã mài mực xong , còn đến lượt ta thúc giục ? Chẳng hay Phùng gia ta cưới ngươi về để làm gì kh biết.”
Lục Đào Ninh th Phùng Tuấn Sinh nổi giận, đành nén uất ức trong lòng, cố kìm nước mắt, mài mực cho .
Phùng Tuấn Sinh tiêu sái vung bút, viết xuống m chữ lớn, cầm gi lên thổi nhẹ, càng lúc càng th viết đẹp hơn.
“Đi, đem cái này đóng khung lại, treo lên.”
Lục Đào Ninh vừa nghĩ đến Song Nhi, đành nh chóng đóng khung chữ, chăm sóc Song Nhi.
Sau khi đóng khung chữ xong, theo yêu cầu của Phùng Tuấn Sinh, nàng đứng trên ghế đặt chữ lên treo.
Phùng Tuấn Sinh đứng từ xa , th nàng treo lệch, liền vội vàng chỉ ểm: “Dịch sang trái một chút nữa, dịch sang trái một chút nữa, ai, ta nói m bận , rốt cuộc ngươi biết làm kh đó?”
Lục Đào Ninh căng thẳng dịch sang trái ghế thêm một chút, kh ngờ Phùng Tuấn Sinh vẫn nói chưa đủ, bảo nàng dịch sang trái thêm một chút nữa.
Th đã sắp đứng đến mép ghế, Lục Đào Ninh thực sự kh thể với tới, “Phu quân, treo ở đây hẳn là được chứ.”
Phùng Tuấn Sinh lại, Lục Đào Ninh kiễng chân, càng lúc càng th mắt cá chân mỏi nhừ, ngay lúc nàng kh thể trụ vững được nữa, Phùng Tuấn Sinh mới miễn cưỡng hài lòng gật đầu,
“Thôi được , cứ treo ở đây .”
Lục Đào Ninh vâng lời định treo chữ cho ngay ngắn, nào ngờ bất chợt chiếc ghế nghiêng về bên trái, thân hình mất trọng tâm cũng theo đó mà ngã đổ.
Lục Đào Ninh sợ hãi kêu lên một tiếng, th nàng sắp ngã xuống đất, Phùng Tuấn Sinh liền ngẩn ra, trong lòng giật thót.
Chưa có bình luận nào cho chương này.