Sao Chổi Nông Gia: Mang Không Gian Đi Làm Giàu
Chương 148:
Kh ngờ nàng lại viết ra từng câu đối dưới mà vừa các nàng kh đối được.
Lục Đào An viết xong liền đặt bút xuống, ra hiệu cho các nàng đọc ra.
Vị tiểu thư vừa mắng đối diện là nam nhân hôi hám, th bài thơ Lục Đào An làm ra, liên tục vỗ tay tán thưởng kh ngớt, vội vàng đọc từng câu thơ nàng viết ra.
Những câu thơ này đối còn hay hơn cả những câu mà các thư sinh ra. Sau khi nàng đọc xong, cả trường lập tức im phăng phắc.
Chỉ th Quý phu nhân cũng sững sờ, vội vàng tới xem xét.
Lục Đào An này lại tài làm thơ đến vậy ? Chẳng lẽ là nàng đã lầm ?
Nhưng một nha đầu từ thôn quê đến lại thể làm thơ được?
kỹ lại những câu thơ này, quả thật còn hơn cả những tiểu thư quyền quý từ kinh thành mà nàng từng gặp.
th vẻ kinh ngạc của mọi , Lục Đào An thầm cười. Đây chính là trí tuệ được đúc kết từ hàng nghìn năm, nàng thuộc lòng ra, đương nhiên kh ai thể sánh bằng.
thư sinh chợt hoàn hồn, lập tức phẫn nộ nói: "Kh thể nào! Các vị thể đối ra những câu thơ hay đến vậy, rõ ràng vừa căn bản kh đối được."
"Đúng vậy, các vị đã lén phái mời vị phu tử hay đại nho nào đến giúp kh?"
thư sinh kh tin, mạnh tay kéo tấm màn lụa xuống. Họ nghi ngờ đối diện nhất định đã trà trộn vào một nam tử học vấn cao thâm, bằng kh dù cho các nàng thêm mười cái đầu, các nàng cũng kh thể nghĩ ra những câu thơ hay đến vậy.
Các tiểu thư th họ lại kéo tấm màn lụa xuống, bực bội nói:
" vậy, bây giờ chúng ta đối được , các ngươi lại kh tin ?"
Tấm màn lụa vừa rơi xuống, các thư sinh liếc mắt một cái, liền phát hiện đối diện toàn là nữ tử, nào nam tử nào.
Dù thì tấm màn lụa này treo lên vốn dĩ cũng chỉ để làm màu, ở đây đ như vậy, cũng kh sợ truyền ra lời ra tiếng vào gì kh hay, cho nên các phu nhân cũng kh m bận tâm.
nhiều thư sinh là vì thơ mà đến, tới bên bàn, cầm l tờ gi tuyên thành trên bàn, đọc đọc lại m lượt mà vẫn chưa thỏa mãn.
"Tuyệt diệu, quả thật tuyệt diệu!"
"Thơ hay, thơ hay!"
Cũng kh ít thư sinh, căn bản sẽ kh để ý đến tg thua khi so thơ với các tiểu thư, ánh mắt của họ đều đổ dồn vào những giai nhân này. Bình thường họ nào cơ hội nào quang minh chính đại ngắm những tiểu thư đang ăn diện lộng lẫy như thế này, vừa cách tấm màn lụa, đã đến tâm viên ý mã, giờ đây kh còn tấm màn che c, càng đến ngây .
Các tiểu thư th vẻ ngây ngô của họ, kh nhịn được bật cười, vừa cười vừa mắng một câu, "Một đám ngốc nghếch!"
Các thư sinh lúc này mới hoàn hồn, kh tự nhiên sờ sờ mũi, những thư sinh lễ phép thì chắp tay với đám tiểu thư:
"Vừa đa mạo phạm, xin lỗi!"
Những thư sinh đang xem thơ lập tức hỏi những câu thơ này là ai viết ra, các tiểu thư đều chỉ về phía Lục Đào An.
Các thư sinh dời ánh mắt sang Lục Đào An, thầm nghĩ quả là một giai nhân tuyệt sắc, hệt như mỹ nhân bước ra từ trong tr vậy.
Lục Đào An thì kh để ý đến những ều này, nàng lại quay về ngồi xuống chiếc bàn thấp của , thong thả uống trà.
Tấm rèm voan vừa hạ xuống, Lục Quân Tề trong đám đ thoáng đã nhận ra Lục Đào An, y thật kh ngờ những câu thơ tuyệt mỹ đến vậy lại do vị đường vốn tầm thường chẳng m ai để ý của nghĩ ra.
Lục Đào Hỉ càng căm hận siết chặt ngón tay, kh ngờ lần này nổi bật lại là nàng, rõ ràng vừa nãy mọi bị nàng ta dùng vài lời lẽ khiêu khích mà kh muốn để ý tới nàng, giờ lại xúm lại vây qu nàng .
sang Quý phu nhân cũng vậy, ánh mắt hoàn toàn khác với vừa nãy, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc lẫn thích thú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-choi-nong-gia-mang-khong-gian-di-lam-giau/chuong-148.html.]
Cố Dao Dao vẫn giả vờ như kh chuyện gì trên mặt, thực ra thì trong lòng đã âm thầm vò nát chiếc khăn tay, th Quý Liên đang ngồi đối diện mà Lục Đào An, lòng nàng ta càng thêm ghen ghét.
Lục Hữu Lương th là con gái , kh ngờ con gái cũng đến, liền vội vàng bước tới chào Lục Đào An và Lục Đào Tĩnh.
“Con gái, con gái! Cha ở đây!”
Hai tỷ vừa th là Lục Hữu Lương, trong lòng liền mừng rỡ, bèn bước tới đón.
“Cha, kh ngờ cũng đến.”
Lục Hữu Lương xúc động gật đầu, hai cô con gái xinh đẹp như hoa, trong lòng tràn đầy niềm tự hào, “Kh ngờ mới vài ngày kh gặp, con gái của ta lại càng xinh đẹp hơn.”
“Cha, lại trêu chọc chúng con !” Lục Đào Tĩnh nói.
Lục Hữu Lương liếc nàng một cái, “Cha nói thật đ, con gái của ta chính là đẹp hơn các cô nương nhà khác! Ít nhất trong lòng cha, các con là đẹp nhất!”
Lúc ba cha con đang vui vầy, bỗng nghe th một giọng nói quen thuộc vọng tới.
“Đào Tĩnh?”
Dư Hàng thất thần tới, y kh ngờ, một thời gian kh gặp, Lục Đào Tĩnh đã thay đổi đến mức khiến y suýt kh nhận ra.
Da dẻ trở nên trắng trẻo, trên mặc lụa là gấm vóc, trên búi tóc cài chiếc trâm tinh xảo, hệt như một tiểu thư nhà giàu quyền quý, thần thái trang nhã, hoàn toàn khác hẳn trước đây.
“Nhiều ngày kh gặp, nàng đã thay đổi, lại trở nên xinh đẹp đến vậy.” Dư Hàng kh nhịn được khen ngợi.
Lục Đào Tĩnh th là y, chẳng thèm cho y sắc mặt tốt, “Vị c tử này, chúng ta kh quen.” Nói xong liền chẳng thèm để ý đến y, tự quay về ngồi xuống cạnh bàn thấp, Dư Hàng lập tức vội vã theo.
“Đào Tĩnh, nàng đừng kh để ý đến ta, trước đây là ta ngu xuẩn, ta khờ dại, bỏ mặc một tốt như nàng mà kh cần, cứ thế lại...”
“Nàng cho ta thêm một cơ hội nữa được kh? Ta thề, sau này ta sẽ đối xử tốt với nàng...”
Lục Đào Tĩnh kh đợi y nói hết, liền cầm tách trà trên bàn hất toàn bộ nước trà vào mặt Dư Hàng.
Lập tức nước trà cùng bã trà đổ ướt cả đầu lẫn mặt y.
“Ngươi l đâu ra cái mặt dày như vậy? Lại còn mặt dày nói ra những lời này, khi xưa ngươi chẳng thích Cố Dao Dao , nàng ta đang ở đằng kia kìa, ngươi cầu xin nhầm !”
Dư Hàng chẳng hề bận tâm Lục Đào Tĩnh đối xử với y như vậy.
“Đều tại lúc đó ta nhất thời mê , là nàng ta quyến rũ ta trước, nếu kh nàng ta quyến rũ ta, ta cũng sẽ kh lén lút gặp mặt nàng ta sau lưng nàng, cầu xin nàng tha thứ cho ta một lần được kh?”
Bên này xảy ra động tĩnh lớn như vậy, mọi cũng đều nghi hoặc sang.
Cố Dao Dao đứng một bên nghe mà sắc mặt tái mét, cái đồ ngu xuẩn này lại dám nói ra những lời như vậy trước mặt bao nhiêu , nếu để Quý gia nghe th thì kh hay .
“Vị c tử này, ta nào quyến rũ ngươi bao giờ, ngươi đừng vô cớ vu oan cho khác, ta và ngươi vốn kh hề quen biết.”
Nàng ta thà c.h.ế.t cũng kh muốn thừa nhận, đặc biệt kh thể để Quý Liên biết được, nàng ta còn kế hoạch chưa thực hiện, nàng ta còn muốn trở thành Quý phu nhân, tuyệt đối kh thể để tên ngu xuẩn này kéo nàng ta xuống nước.
Dư Hàng th Lục Đào Tĩnh giờ đây xinh đẹp xuất chúng như vậy, sớm đã quên mất khi xưa đã yêu mến Cố Dao Dao thế nào, coi Cố Dao Dao là tình trong mộng của .
Th Cố Dao Dao chối cãi, y liền vội vàng lớn tiếng nói:
“Khi xưa chính nàng cố ý quyến rũ ta, vị hôn phu của khác, nàng rõ ràng biết ta và Đào Tĩnh đã đính hôn, biết ta là vị hôn phu của khác, mà vẫn bằng lòng lén lút gặp gỡ ta, nhận l trâm cài tóc ta tặng cho nàng, nếu kh nàng quyến rũ ta thì là gì?”
Bị Lục Đào Tĩnh cự tuyệt, Dư Hàng lúc này đã mất kiểm soát, chẳng màng gì nữa mà tuôn ra hết mọi lời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.