Sao Chổi Nông Gia: Mang Không Gian Đi Làm Giàu
Chương 189:
Tần Giản bị những tiếng ồn ào làm cho đau đầu. vốn muốn mau chóng bỏ qua chuyện này, biến lớn thành nhỏ, biến nhỏ thành kh, nhưng Nhạc Tư Oánh lại cố chấp kh chịu.
“ vừa mới để Đậu Đậu đánh Nghiêu Tổ cơ mà. Bọn chúng đã đánh lẫn nhau, đều lỗi, th chuyện này kh nên truy cứu nữa.”
Nhạc Tư Oánh giữ thái độ lạnh lùng: “Kh được, biết vì bọn chúng lại đánh nhau kh? còn chưa làm rõ nguyên do, lần sau, biết đâu bọn chúng lại gặp chuyện này mà đánh nhau nữa. Để tránh sau này bọn chúng lại sinh mâu thuẫn, đương nhiên làm rõ nguyên do. Tần Giản, nói nói đúng kh?”
Tần Giản thở dài một tiếng, th Nhạc Tư Oánh ngay cả phu quân cũng kh chịu gọi , xem ra là giận lắm , đành làm ra dáng một cha, cúi xuống hỏi Tần Nghiêu Tổ:
“Con vừa vì lại đánh Đậu Đậu?”
Tần Nghiêu Tổ bị hỏi đến mức ánh mắt chút né tránh, nó nghĩ nghĩ đáp:
“Là đường kh chịu , đụng vào con, con bảo xin lỗi, kh xin lỗi, ngược lại còn đẩy con, con mới ra tay dạy dỗ !”
Đậu Đậu nghe xong trừng lớn mắt, nó kh thể ngờ được, Tần Nghiêu Tổ nhỏ như vậy mà nói dối lại chẳng hề chớp mắt.
“Ngươi nói bậy! Ngươi nói dối, ta vừa căn bản kh hề đụng vào ngươi, là ngươi chạy đến muốn giật đồ của ta!”
Tần Trân Châu vội vàng đứng ra bênh vực đệ đệ : “Đệ đệ mới kh ! Ta thể làm chứng, là đụng vào đệ đệ ta, còn đẩy đệ đệ ta!”
Đậu Đậu tức giận nói: “Ta kh ! Ngươi vừa là cùng Tần Nghiêu Tổ đến giật đồ của ta! Ngươi cùng là một bọn!”
Tần Giản nghe xong mà một đầu hai não, cũng kh biết rốt cuộc là ai nói đúng.
Nhạc Tư Oánh liếc cây đường hồ lô cùng th kiếm gỗ nhỏ bị giẫm nát trên đất, trong lòng cười lạnh. Vừa Tần Giản đến quán ăn đón Đậu Đậu, nói muốn dẫn nó mua đường hồ lô, hiển nhiên những thứ trên đất này là của Đậu Đậu.
“Hai đứa các ngươi còn dám chối cãi, cây đường hồ lô cùng th kiếm gỗ nhỏ trên đất này là của Đậu Đậu kh? Các ngươi còn nói kh giật đồ của nó, nếu các ngươi kh giật, vậy cây đường hồ lô này là ai giẫm nát? Chẳng lẽ là Đậu Đậu tự giẫm ư? Nếu các ngươi còn dám nói dối, đừng trách ta xé rách miệng các ngươi!”
Tần Nghiêu Tổ cùng Tần Trân Châu đối mặt với lời chất vấn cùng lời lẽ gay gắt của Nhạc Tư Oánh, nhất thời kh tìm ra lời nào, chỉ lắc đầu nhỏ giọng nói kh .
Phương Dung bất mãn kêu lên: “Ngươi đây là đang uy hiếp! Huống hồ trẻ con nhỏ như vậy làm thể nói dối?” Nàng ta tuy rằng th Tần Nghiêu Tổ đang ra sức giẫm nát cây đường hồ lô của Đậu Đậu, nhưng nếu Đậu Đậu kh đụng vào Nghiêu Tổ, Nghiêu Tổ thể nổi giận lớn như vậy mà giẫm nát đường hồ lô của nó.
“Ngươi câm miệng, nơi này nào phần cho ngươi chen vào!” Nhạc Tư Oánh quát lớn, Phương Dung bất mãn, vừa định nói thì bị Tần Giản giơ tay ngăn lại.
Tần Giản đống đồ bị giẫm nát trên đất, lập tức biết rõ ngọn việc. Cây đường hồ lô cùng th kiếm gỗ nhỏ đó chính là vừa mua cho Đậu Đậu, bây giờ lại bị ta ra sức giẫm nát, lại vẻ mặt né tránh của hai đứa nhỏ, rõ ràng là kẻ đang nói dối.
giận dữ chất vấn Tần Nghiêu Tổ: “Còn kh mau nói thật!”
Tần Nghiêu Tổ kh sợ ai, chỉ sợ cái cha này, th Tần Giản hung dữ với , thân hình nhỏ bé sợ đến run rẩy, kh dám nói dối nữa.
Tần Giản th bộ dạng của nó, liền biết chuyện này nhất định là do nó làm.
“Là con giật đồ của ca ca trước kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-choi-nong-gia-mang-khong-gian-di-lam-giau/chuong-189.html.]
Tần Nghiêu Tổ giận dữ bĩu môi nhỏ: “Ai bảo kh cho con, đây vốn dĩ là đồ phụ thân mua cho con.”
“Hỗn xược!” Tần Giản vốn muốn vươn tay đánh xuống, nhưng th Tần Nghiêu Tổ đã bị đánh đến bầm tím mặt mũi, liền kh đành lòng ra tay.
Tần Giản giơ tay lên nhưng kh định đánh xuống, Nhạc Tư Oánh cười lạnh:
“ vậy, bây giờ biết là Tần Nghiêu Tổ ra tay trước, nói dối, lại kh đành lòng đánh xuống ư? Nếu Đậu Đậu nói dối, nhất định sẽ tát cái tát này xuống. Hừ, Đậu Đậu trong lòng làm sánh được với cái Tần Nghiêu Tổ này?”
Nàng nói những lời này chính là muốn Tần Giản đánh xuống. Phương Dung vẫn luôn lo lắng, biết là con trai nói dối sau đó, liền sợ Tần Giản sẽ đánh con , nghe vậy lập tức the thé kêu lên:
“Ngươi bớt ở một bên thêm dầu vào lửa ! Chẳng là con trai ngươi kh độ lượng ư, chẳng qua chỉ là một cây đường hồ lô, nhường cho Nghiêu Tổ thì làm ? Cũng sẽ kh thiếu một miếng thịt… A! Phu quân, làm gì mà còn đánh nó, kh th mặt nó đã x x tím tím , nỡ xuống tay?”
sắc mặt Nhạc Tư Oánh càng lúc càng khó coi, Tần Giản liền biết cái tát này kh thể kh đánh xuống, nếu kh sẽ khiến Nhạc Tư Oánh quá mức thất vọng, sau này nếu muốn giành lại trái tim Tư Oánh thì sẽ khó khăn biết bao, cho nên trong lời nói càng lúc càng quá đáng của Phương Dung, lập tức giáng một cái tát xuống.
Dù cho đã cố gắng giảm lực hết mức, nhưng Tần Nghiêu Tổ vẫn bị tát đến xoay tròn một vòng ngã lăn ra đất, ngay lập tức đau đớn kêu oa oa:
“Ô ô ô… Nương… Phụ thân đánh con!”
Phương Dung đau lòng vô cùng, quỳ xuống đất ôm Tần Nghiêu Tổ vào lòng, những lời nói ra toàn là oán trách Tần Giản.
Nghe những âm th ồn ào, Tần Giản đau đầu kh thôi, hít thở sâu,
“Tư Oánh, bây giờ hẳn là ổn chứ, Nghiêu Tổ ta cũng đã dạy dỗ, chuyện này cũng nên…”
“Vẫn chưa xong!” Nhạc Tư Oánh cắt ngang lời , “Vì Tần Nghiêu Tổ nói dối, vậy Tần Trân Châu chính là đồng bọn nói dối!”
Tần Giản nghe vậy đành lại cho Tần Trân Châu một cái tát, Tần Trân Châu vừa kh bị đánh, cho nên cái tát này đã dùng hết mười phần sức lực, chính là để Nhạc Tư Oánh nguôi giận.
Phương Dung th hai đứa con đều bị đánh, tức đến toàn thân run rẩy, khóc lóc thảm thiết:
“Phu quân, bọn chúng đều là con ruột của mà, nỡ lòng nào vì ngoài mà đánh bọn chúng!”
“Ngươi câm miệng!” Tần Giản th nàng ta tức đến nói năng lung tung, sợ lại nói ra lời gì khiến Nhạc Tư Oánh kh vui, lập tức quát mắng.
quay , trên mặt mang theo nụ cười l lòng Nhạc Tư Oánh: “Tư Oánh, những gì cần dạy dỗ ta đều đã dạy dỗ .” Ý là, bây giờ nàng hẳn đã hài lòng chứ.
Nhạc Tư Oánh biết Phương Dung từ lâu đã kh ưa nàng, nàng mới lười để ý đến ả ta. Hôm nay nàng tuyệt đối sẽ kh dễ dàng bỏ qua cho hai tiểu súc sinh này. Tần Giản càng muốn biến lớn thành nhỏ, nàng lại càng muốn làm lớn chuyện. Khiến bọn chúng kh được yên ổn, đây mới chỉ là bước đầu trong kế hoạch của nàng mà thôi.
Nàng thong thả : “ lẽ nào kh muốn nghe quá trình là như thế nào ư? cũng nên nghe Đậu Đậu nói một chút, kể lại sự thật mọi chuyện từ đầu đến cuối, cũng để mọi trong lòng đều sáng như gương. Đừng đến lúc đó lại để một số còn tưởng là thiên vị, khiến trong lòng ả ta kh phục.”
Nàng nói xong liền trực tiếp bảo Đậu Đậu: “Đậu Đậu, con hãy kể hết mọi chuyện vừa xảy ra cho bọn họ nghe, cha và nương con ở đây, chúng ta sẽ làm chủ cho con.”
Đậu Đậu kh thiếu một lời nào mà kể lại tất cả mọi chuyện vừa xảy ra. Kể rằng Tần Nghiêu Tổ cùng Tần Trân Châu hai đã cùng nhau ức h.i.ế.p nó, giật đồ của nó ra . Th nó kh đưa, liền giật l đồ ném xuống đất giẫm nát. Nó còn th, Phương di nương vừa đứng một bên nó bị Tần Nghiêu Tổ đánh, cho đến khi nương xuất hiện, Phương di nương mới đến khuyên can.
Chưa có bình luận nào cho chương này.