Sát Thủ Không Quá Lạnh
Chương 11
Năm tròn chín tuổi. Mẫu đưa tới chùa Phổ Linh dâng hương.
lớn thì tề tựu trong Phật đường phương trượng giảng kinh, thấy ngột ngạt quá, bèn nhân lúc mẫu để ý lẻn ngoài chơi.
Chiếc bàn thờ cúng trong chùa Phổ Linh to lớn vô cùng, rèm che rủ xuống vặn che kín mặt đất.
tinh nghịch chui tọt gầm bàn, định chơi trốn tìm với mẫu .
Đừng bỏ lỡ: Chồng Cũ Thèm Khát Tôi Đến Vậy Sau Khi Ly Hôn, truyện cực cập nhật chương mới.
gầm bàn tối om.
thu lu ôm gối, đang mải tính xem lát nữa bao lâu thì mới thò đầu , thì khóe mắt vô tình bắt gặp một bóng đen nơi góc tối.
một .
Một bé cuộn tròn tít sâu bên trong gầm bàn thờ.
Trông vẻ nhỉnh hơn vài tuổi, quần áo lấm lem bùn đất, tay lăm lăm một con dao rỉ sét, lưỡi dao thì mài sáng loáng.
Thấy phát hiện , liền vung dao lên cao.
Động tác nhanh nhẹn tàn nhẫn, hệt như một con mèo hoang xù lông.
giật bắn , cố gắng kiềm chế tiếng hét thất thanh.
"Đừng sợ."
thì thầm.
chẳng hé răng, con dao cũng chịu hạ xuống.
Thế ánh mắt vô thức dán chặt thứ gì đó, rơi tõm tay .
Đó một miếng bánh hoa quế xinh xắn, bọc trong lớp giấy dầu, tỏa mùi thơm ngọt lịm.
nuốt nước bọt đánh ực.
Trông vẻ như đói meo .
liếc , xuống miếng bánh tay, lột lớp giấy dầu, chìa mặt . "Cho ."
nhận.
bò toài mặt đất, đặt miếng bánh xuống mặt , lùi chỗ cũ.
dán mắt miếng bánh hồi lâu, đoạn ngước lên , chớp nhoáng thò tay chộp lấy, nhét tọt miệng, ăn ngấu nghiến.
kịp nhai mấy cái nuốt chửng, nghẹn ứ đến mức trợn ngược cả mắt.
Bên ngoài lúc bỗng nhiên vọng tiếng bước chân dồn dập.
"Tìm cho !"
"Thằng tạp chủng đó chắc chắn vẫn trốn trong cái miếu ! Ăn cắp đồ mà còn dám bỏ trốn , lão tử đánh gãy chân nó!"
Cơ thể bé bỗng chốc cứng đờ.
siết chặt con dao trong tay, các đốt ngón tay trắng bệch.
chằm chằm chớp mắt, dường như cảm nhận ánh , ngoắt đầu , đôi mắt đen láy trừng trừng , gằn từng chữ:
“ ăn cắp."
:
“ tin ."
Lông mi khẽ run rẩy.
Tiếng bước chân bên ngoài mỗi lúc một gần.
"Bên ! Kiểm tra luôn gầm bàn thờ !"
bé thu góc sâu hơn nữa.
Bàn tay cầm dao bắt đầu run lẩy bẩy.
Chẳng chút ngần ngại, chui tọt ngoài .
Trong chính điện ba, bốn gã đàn ông đang .
rằng, ngã lăn đất, bắt đầu giãy giụa ầm ĩ.
"Á á á á á, hù c.h.ế.c !" gân cổ lên gào thét, lóc om sòm, " kẻ dọa nạt kìa! Cứu mạng với——"
Mấy gã dọa cho hết hồn, gã trung niên đầu chau mày quát:
“Con nhãi ranh ở thế ?"
làm ngơ, lóc càng thêm thảm thiết.
Om sòm quá mức, chẳng mấy chốc kinh động đến các vị tăng nhân trong chùa, kéo theo cả mẫu và đám nha tùy tùng hớt hải chạy tới.
Mẫu hoảng hốt nhào tới, ôm chầm lấy .
vòng tay ôm cổ mẫu , ngón tay chỉ thẳng mặt mấy gã đàn ông :
“Bọn họ dọa con!"
Mặt mày mấy gã xám ngoét .
"Ai thèm dọa nạt ngươi chứ? Bọn đang tìm đồ vật——"
"Tìm đồ vật gì?" Giọng mẫu lạnh tanh, "Làm gì chuyện mang gậy gộc đao kiếm hung hăng hùng hổ tìm đồ vật như thế ?"
Mấy gã đàn ông thấy y phục sang trọng mẫu , thấy đằng cả một đám nha bà tử vây quanh, dũng khí lập tức tụt xuống mấy phần.
Gã trung niên đầu bồi giải thích đôi lời, bảo đang tìm một tên nhãi ranh ăn trộm đồ.
xong liền chắp tay xin , cụp đuôi bỏ .
Mẫu bế bước ngoài, áp đầu vai bà, ngoái đầu trong chính điện.
Đừng bỏ lỡ: Ba Mươi Triệu Và Một Người Đáng Giá, truyện cực cập nhật chương mới.
Rèm che gầm bàn thờ hé mở, bé chui từ bên .
sững cửa chính điện, ánh mặt trời rọi thẳng .
Gầy nhom như bộ xương khô, mặt mày sưng vù, khóe miệng rách toạc, nơi đuôi mắt một vết sẹo đóng vảy.
Thế đôi mắt sáng rực.
Sáng ngời như những vì đêm thu muộn.
đực đó , môi mấp máy, chẳng phát tiếng nào.
toét miệng với , mẫu bế vòng qua dãy hành lang.
đường xuống núi, trời đổ mưa tầm tã.
Mưa mỗi lúc một to.
Xe ngựa nửa đường thì kẹt.
Mưa lớn kéo dài, con đường quan đạo xói lở gồ ghề, bánh xe sụt xuống một ổ gà lớn, con ngựa hí vang giãy giụa đạp móng vài cái, bánh xe chỉ xoay mòng mòng tại chỗ, làm bùn lầy văng tung tóe đầy phu xe.
Phu xe nhảy xuống kiểm tra, vẻ mặt đầy lo lắng:
“Phu nhân, mong và tiểu thư chịu khó xuống xe, xe nhẹ thì mới dễ đẩy ."
Mưa lớn quá, bên ngoài như trút nước.
Mẫu dặn cứ yên bên trong, còn bản đang định vén rèm chui thì bất ngờ thấy một giọng từ bên ngoài vang lên.
" cần xuống, xe ngựa kéo ."
giọng bé trốn gầm bàn thờ lúc nãy.
Giọng lớn, giữa màn mưa ồn ào rõ mồn một.
ướt sũng, cúi khom xuống, xổm cạnh bánh xe ngựa.
Quan s.á.t một lát, dậy nhặt vài hòn đá gần đó, bẻ thêm hai cành cây to, chắp vá thành một món đồ đệm lót ngay chỗ bánh xe sụt.
chẳng hiểu đang hý hoáy làm gì, trông cực kỳ nghiêm túc, nước mưa ngừng quất , chớp mắt lấy một cái.
"Xong ."
dậy, lùi sang một bên, bảo với phu xe:
“Quất thêm một roi ."
Phu xe nửa tin nửa ngờ, vung roi quất lưng ngựa một cái.
Ngựa hí vang rướn lên, bánh xe lăn bánh khỏi ổ bùn, vững vàng đậu con đường cái.
Xe ngựa kéo .
Mẫu vén rèm cửa, kinh ngạc bé:
“Đứa nhỏ ..."
bé mưa, lấy tay gạt dòng nước mưa mặt, lưng định rời .
"Khoan !" gọi giật .
dừng bước, nghiêng đầu .
" tên gì?" hỏi.
Mưa rơi lớn quá, tưởng rõ, đang định hỏi thì thấy môi mấp máy.
"Trương Tiện Nô."
.
Nước mưa chảy dọc theo đôi gò má , ánh mắt sáng rực hơn cả lúc nãy.
"Tiện Nô." lặp , như sợ rõ, " tên Trương Tiện Nô."
"Cái tên khó quá." Hồi còn nhỏ xíu, chẳng gì về sự đời, nghĩ thì buột miệng .
bé sững , khóe môi khẽ nhếch lên.
"Thế theo nên tên gì mới ?"
ngước đôi mắt , cái lưng thẳng tắp cùng cái cần cổ kiêu hãnh .
Bất chợt, liên tưởng đến loài hạc.
Hạc mắc cạn nơi vực sâu, sẽ ngày, vỗ cánh bay vút lên bầu trời.
"Hồi nãy lỡ lời."
xin :
“Tên gì cũng hết, lớn lên chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn cho xem!"
bé bật :
“Mới bằng chừng tuổi đầu, mà ăn y chang một bà già lẩm cẩm."
lưng chạy biến màn mưa.
Từ đó, bao giờ thấy xuất hiện nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.