Sau Ba Năm Xa Cách, Anh Ấy Đã Hối Hận Khi Ly Hôn
Chương 644: Không phải anh bảo em đợi anh trong phòng sao?
Đúng lúc cô cảm th chán nản, muốn đứng dậy thì Triệu Mộc Lăng lại kéo cô lại.
“Nếu những chuyện còn lại kh gấp, vậy thì để ngày mai nói .”
Triệu Mộc Lăng trầm giọng nói với ở đầu dây bên kia.
“Được, những chuyện còn lại thể xử lý vào ngày mai.”
ở đầu dây bên kia trả lời.
Khả Lê nghe xong nhướng mày, cuối cùng cũng bận xong !
“Kh bảo em đợi trong phòng ?”
Triệu Mộc Lăng cúp ện thoại, tay cầm chuột cũng bu lỏng, ôm Khả Lê chặt hơn một chút.
“Em đợi mà, nhưng đợi mãi kh đến.”
“Đợi mãi kh đến, em thể ngủ trước mà.”
Triệu Mộc Lăng khẽ cong khóe môi, cố ý trêu chọc Khả Lê.
Quả nhiên, Khả Lê ngước mắt lườm một cái, sau đó, cô đột nhiên lại rũ mắt xuống với vẻ mặt thất vọng.
“Quả nhiên, ta nói kh sai, phụ nữ đã được thì lập tức mất sức hấp dẫn…”
Triệu Mộc Lăng rõ ràng ra được, tối nay cô hứng thú, nhưng vừa cô chủ động như vậy mà vẫn thờ ơ, giờ lại còn trực tiếp nói cô thể kh cần đợi mà ngủ, lúc này cô kh buồn mới là lạ.
“Haha, cái gì mà phụ nữ đã được thì lập tức mất sức hấp dẫn?”
Triệu Mộc Lăng bị Khả Lê chọc cười.
“Tối nay em mới nói với là kh nữa, đã kh còn trân trọng thời gian ở bên em chút nào ! Trước đây còn mong muốn được dính l em từng giây từng phút mà!”
Khả Lê th Triệu Mộc Lăng vẫn cười, chút tức giận nói.
“Ừm… em nói vậy hình như cũng lý.”
Triệu Mộc Lăng lại còn thừa nhận lời Khả Lê nói, lần này Khả Lê càng tức giận hơn.
“Vậy được, nếu đã vậy, em vẫn cứ về nhà nghỉ của em , nhân lúc nhà nghỉ còn chưa bị bán !”
Khả Lê lúc này đã giận dỗi phồng má, nói đứng dậy định .
Triệu Mộc Lăng làm thể để cô thoát!?
lại kéo cô lại, “Trêu em thôi, đã nói kh nữa thì ở chỗ kh chuyện hối hận đâu.”
“Vừa chút việc gấp, bây giờ sẽ ở bên em…”
Triệu Mộc Lăng nói , tay đã luồn vào trong áo Khả Lê, vuốt ve lưng cô.
“Bây giờ kh tâm trạng… ưm…”
Khả Lê vẫn còn đang giận dỗi, Triệu Mộc Lăng trực tiếp hôn xuống môi cô, chặn lại lời cô nói.
Khả Lê trong lòng vẫn chút kh thoải mái, cô đẩy Triệu Mộc Lăng, nhưng Triệu Mộc Lăng lúc này như dính chặt vào cô, làm cũng kh đẩy ra được.
lẽ vì cô cứ đẩy , Triệu Mộc Lăng cuối cùng trực tiếp bế cô lên bàn làm việc của , một tay móc một chân cô, một tay ôm eo cô.
TRẦN TH TOÀN
Khả Lê chút kh thể cử động được, cô mặc váy ngủ, tư thế này khiến má cô lập tức đỏ bừng.
“Bây giờ tâm trạng chưa?”
Triệu Mộc Lăng cúi đầu Khả Lê, giọng nói khàn khàn hỏi.
Khả Lê chút ngại ngùng mím môi, khẽ quay mặt kh nói gì.
“Kh trả lời, sẽ kh tiếp tục nữa đâu nhé.”
Giọng nói đầy từ tính của Triệu Mộc Lăng vang lên bên tai Khả Lê, đôi môi mềm mại cũng cọ xát vào vành tai cô.
“ thể đừng lúc nào cũng bắt nạt em trong chuyện này được kh!”
Triệu Mộc Lăng luôn thích cố ý trêu chọc cô sau khi đã khu động cảm xúc của cô, Khả Lê kh nhịn được vươn tay đ.ấ.m một cái.
Một tiếng cười trầm thấp phát ra từ cổ họng Triệu Mộc Lăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///sau-ba-nam-xa-cach--ay-da-hoi-han-khi-ly-hon-qmel/chuong-644-khong-phai--bao-em-doi--trong-phong-.html.]
Biết tối nay đã lơ là cô, cũng kh còn giằng co với cô nữa…
Ưu ểm của việc kh giúp việc ở nhà là họ thể thân mật ở bất cứ đâu họ muốn, và cũng kh cần lo lắng về tiếng động phát ra…
Khả Lê cũng kh ngờ, hiệu suất của Triệu Mộc Lăng lại nh đến vậy, chỉ trong khoảng chưa đầy mười ngày, nhà nghỉ của cô đã tìm được mua.
“ đã hẹn đối phương ký hợp đồng vào Chủ Nhật tuần này, vào thứ Sáu, sẽ cùng em về.”
Tối hôm đó khi ăn cơm, Triệu Mộc Lăng nói với Khả Lê.
“Thứ Sáu?”
Khả Lê chút nghi hoặc, cuối tuần ký hợp đồng, thứ Sáu cùng cô về làm gì? Hơn nữa thứ Sáu cũng làm.
“Ừm, tiện thể cùng em về thăm nhà.”
Triệu Mộc Lăng khẳng định nói.
“Nếu bận thì em tự về cũng được.”
“Kh , đầu năm, sẽ kh bận lắm.”
Triệu Mộc Lăng nhướng mày.
Khả Lê biết Triệu Mộc Lăng nói vậy là đã sắp xếp trước , cô cũng kh nói thêm gì nữa.
nh, thứ Sáu đã đến.
Hai thức dậy theo giờ bình thường, ăn sáng đơn giản ở nhà xuất phát.
Khả Lê ngồi ở ghế phụ lái, Triệu Mộc Lăng lái xe thẳng về phía Nam.
Đã hơn hai tháng kể từ lần cuối Khả Lê rời khỏi làng chài, lúc đó cô đến, chỉ nghĩ sẽ ở lại ba năm ngày về, nhưng kh ngờ vừa đến đã bị Triệu Mộc Lăng giữ lại Hải Thị.
Đến lần này trở về, cô lại là để xử lý nhà nghỉ.
Cô trên đường cứ chằm chằm ra ngoài cửa sổ ngẩn , tr vẻ chút cảm khái.
“Trên đường ngủ một lát .”
Triệu Mộc Lăng liếc Khả Lê, nói với cô.
“Kh được, sáng mới dậy, giờ kh ngủ được.”
“Lát nữa mệt thì vào khu dịch vụ, đổi em lái.”
Khả Lê nói với Triệu Mộc Lăng, dù một chuyến cũng mất hơn ba tiếng, hai thay nhau lái sẽ kh quá vất vả.
“Lát nữa nếu mệt thì nói sau.”
Trên đường hai im lặng một lúc, sau đó Khả Lê lại trò chuyện với Triệu Mộc Lăng.
“À đúng , lần này nhà nghỉ bán được bao nhiêu tiền?”
Vì chuyện này đều do Triệu Mộc Lăng trực tiếp giúp cô làm, nên cô cũng kh hỏi kỹ, lúc này hai trên đường nhàm chán, Khả Lê mới nhớ ra chuyện này.
Triệu Mộc Lăng hai tay nắm vô lăng, quay đầu Khả Lê một cái, sau đó nói ra một con số.
“ mà nhiều thế!?”
Khả Lê nghe xong mắt trợn tròn, giá Triệu Mộc Lăng nói còn cao hơn cả lúc cô mua lại nhà nghỉ!?
Cô thậm chí còn kh m hy vọng hòa vốn, dù trong thời gian ngắn như vậy đã tìm được mua, cô nghĩ chắc là bán giá thấp, nhưng con số Triệu Mộc Lăng nói lại nằm ngoài dự đoán của cô.
Triệu Mộc Lăng khẽ bóp vô lăng, “Vì việc marketing trước đây của em đã nâng cao đáng kể d tiếng của nhà nghỉ đó, cộng thêm kinh nghiệm của một thương nhân như , đương nhiên đã đàm phán được một mức giá tốt .”
Triệu Mộc Lăng giải thích một cách nghiêm túc, nói xong, còn đắc ý Khả Lê một cái.
Khả Lê nghe nói vậy, kh chút nghi ngờ mà tin ngay.
Mãi đến lâu sau này, lần Triệu Mộc Lăng lỡ lời nhắc đến, cô mới biết, vì muốn nh chóng xử lý nhà nghỉ, để cô toàn tâm toàn ý ở lại Hải Thị, đã bán nhà nghỉ đó với giá thấp hơn.
Chính vì lợi thế về giá, và việc Khả Lê đã vận hành nhà nghỉ đó, nên trong thời gian ngắn đã bán được.
Chỉ là khi Khả Lê biết được, mọi chuyện đã qua , lúc đó cô cũng chỉ thể trách mắng Triệu Mộc Lăng vài câu là phá của.
Ngày họ khởi hành về làng chài, thời tiết trên đường đẹp, hai vừa nghe nhạc, vừa ngắm cảnh, vừa trò chuyện.
Giữa đường Khả Lê còn muốn thay Triệu Mộc Lăng lái xe, nhưng Triệu Mộc Lăng lại nói kh cần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.