Sau Đêm Định Mệnh Bị Chị Gái Phản Bội, Tôi Vô Tình Nhặt Được Lão Công Siêu Năng Lực Đêm Nào Cũng Ép Tôi Phải Động Phòng! - Chúc Dao _ Lịch Nam Cẩm
Chương 459: Vợ tôi bắt buộc phải an toàn tuyệt đối!
Kỳ Ngải sắp sinh , An Duật Phàm Giang Khả như , hoảng loạn, gấp gáp :"Cô mau đến nhà , cứ bảo cô đến! Nhanh lên! Nếu cô thể đảm bảo vợ an tuyệt đối, nhất định sẽ hậu tạ!"
" a, bọn họ chắc chắn cũng sẽ tin lời ..."
" gọi điện cho quản gia già, bảo ông cho cô qua!" An Duật Phàm chỉ thể dùng hạ sách .
Quản gia già lớn lên từ nhỏ, ông từng , chỉ cần chỗ dùng đến ông , ông nhất định sinh tử.
An Duật Phàm làm phiền ông cụ, cũng hy vọng vì quan hệ , mà khiến ông An Duật Hàn làm khó, cho nên luôn giữ cách với ông .
Bây giờ đang ở xa, thực sự hết cách .
An Duật Phàm xong, lập tức gọi điện cho quản gia già, vì lo lắng cho Kỳ Ngải, cũng hỏi nhiều một câu, chỉ :"Ngụy thúc, chú ngoài đón một phụ nữ tên Giang Khả nhà giúp cháu, nhanh lên nhé!"
Ngụy lão sốt ruột như , cũng dám hỏi nhiều, một tiếng, ngoài.
Mà cùng lúc đó, An Duật Phàm cũng gọi điện cho Giang Khả, bảo cô đợi ở bên ngoài, lập tức sẽ đón cô .
Khu biệt thự nhà Giang Khả ở cũng cách nhà lớn An gia bao xa, cô xong, nhanh chóng lái xe về phía nhà .
Từ xa, cô thấy quản gia già đang đợi ở cửa, cô cố ý dừng xe , bước nhanh chạy về phía ông .
khi gặp Ngụy lão, cô thở hồng hộc :"Mau đưa tìm Đại thiếu phu nhân nhà ông, thiếu gia nhà ông bảo đưa cô qua đó, bây giờ đang đợi cô ở một khách sạn."
" thiếu gia tự đến?" Ngụy lão đưa nghi vấn.
Ông cụ ở trong giới hào môn nhiều năm, những chuyện các tiểu thư công t.ử hào môn , ông đại khái cũng một chút.
Huống hồ, Giang Khả tiếng đồn xa, ông đương nhiên cẩn thận một chút mới .
Giang Khả ngờ lão già nhiều chuyện như , cô làm vẻ quan tâm :"Ông đưa cũng a, dù thiếu gia nhà ông cũng chỉ một tiếng đồng hồ để ở , còn làm ơn mắc oán ."
xong, cô xoay , giả vờ .
Ngụy lão Đại thiếu gia nhà bây giờ cảnh trong cái nhà khó khăn, liền dám cản nữa, trực tiếp dẫn Giang Khả về phía tòa nhà nhỏ.
Hai đến tòa nhà nhỏ, Ngụy lão cản cô ở cửa, :" gọi Thiếu phu nhân, cô cứ đợi ở đây ."
Giang Khả bây giờ chỉ đưa Kỳ Ngải , cũng âm thầm khuyên , đừng chấp nhặt với ông , khoanh tay đợi bên ngoài.
lâu , Kỳ Ngải .
thấy kẻ thù cũ , Giang Khả hận đến nghiến răng nghiến lợi, hận thể lập tức tát cho cô một cái.
nghĩ đến Chúc Dao, cô liền sống c.h.ế.t đè nén cơn giận đầy bụng xuống, hướng về phía Kỳ Ngải thúc giục:"Chúng mau thôi, hai vợ chồng cô đoàn tụ quan trọng nhất!"
Cô đưa tay qua, đỡ Kỳ Ngải.
Kỳ Ngải cảnh giác né tránh.
Cô Giang Khả hạng hiền lành gì, cô cũng đặc biệt nhớ A Phàm, bất đắc dĩ bây giờ thể cô ngày càng nặng nề, nếu cô mới thèm gặp cô !
"A Phàm bây giờ đang ở ?" Kỳ Ngải hỏi.
" cô thể bớt lề mề ? Cô về một khó khăn thế nào ! cô căn bản gặp ? gặp, lập tức gọi điện với !" Giang Khả xong, lấy điện thoại , làm bộ gọi điện cho An Duật Phàm.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/-dem-dinh-menh-bi-chi-gai-phan-boi-toi-vo-tinh-nhat-duoc-lao-cong-sieu-nang-luc-dem-nao-cung-ep-toi-phai-dong-phong-chuc-dao-lich-nam-cam/chuong-459-vo-toi-bat-buoc-phai-an-toan-tuyet-doi.html.]
Kỳ Ngải vô cùng rõ ràng cảnh hiện tại An Duật Phàm, vội vàng ngăn :"Đừng gọi, theo cô ."
Hai vội vã rời , lúc đến cổng lớn, gặp xe An Duật Hàn.
Vốn dĩ An Duật Hàn đối với phụ nữ vô dụng căn bản hứng thú, thấy cô cùng Giang Khả, bất giác sinh lòng tò mò, lập tức bảo tài xế dừng xe.
đó, gã hạ cửa sổ xe xuống, gọi Kỳ Ngải :", cái bụng to ."
Kỳ Ngải vốn dĩ thể thèm để ý đến gã, sợ gã phát hiện gì đó, thế dừng , bực bội :" chuyện gì?"
"Ồ, chỉ quan tâm quan tâm cô thôi." An Duật Hàn giả tạo.
"Ai thèm quan tâm!" Kỳ Ngải xong, khoác tay Giang Khả, bước nhanh ngoài.
Giang Khả vốn dĩ chỉ nhanh chóng đưa cô rời , cũng gì, theo cô rời .
Mà đợi bọn họ bước mấy bước, vệ sĩ An Duật Hàn chặn bọn họ , gã chậm rãi tới, :" thấy chột thế ? các làm chuyện gì mờ ám thể lộ ngoài ánh sáng?"
Gã đến mặt Kỳ Ngải, khẽ nhíu mày :" , cô ăn cắp đồ?"
, gã nháy mắt với vệ sĩ:" xem trong túi cô thứ gì."
Kỳ Ngải chỉ nhanh chóng gặp An Duật Phàm, chủ động mở túi :" xem !"
Cô thẳng thắn như , An Duật Hàn bản tính đa nghi càng nghi ngờ hơn, cẩn thận đ.á.n.h giá cô từ xuống , lạnh lùng :"Chẳng lẽ đoán , cô giấu đồ ăn cắp trong túi?"
Cứ chặn như , Giang Khả cuối cùng cũng nhịn nữa, chỉ thẳng mũi gã mắng:"Một đứa con do tiểu tam nuôi lấy nhiều lời vô nghĩa thế hả! Ai thèm ăn cắp mấy cái đồ rách nát nhà ? Cô dù cũng Đại thiếu phu nhân An gia, thừa kế chính thống An thị, ngay cả một cái rắm cũng bằng, ở đây lải nhải cái gì!"
Cô một chút cũng đang giúp Kỳ Ngải, mà sốt ruột, một khắc cũng đợi, chỉ nhanh chóng trả thù Chúc Dao.
Ai cản cô , kẻ đó chính tự chuốc lấy đau khổ!
Mà điều trong mắt Kỳ Ngải, cô đang giúp , cách trong lòng đối với cô , cũng chút đổi.
"Cô cái gì?" Ánh mắt An Duật Hàn trở nên tàn nhẫn, từng chữ từng chữ đều nghiến răng nghiến lợi.
" điếc ? gì thấy ? Giả ngu cái gì! điều thì mau cút cho !" Giang Khả mắng chửi.
Cô ghét nhất tiểu tam, cô chính tiểu tam chọc tức mà c.h.ế.t.
Tuy nhiên, An Duật Hàn càng ghét khác gã con hoang, gã tiểu tam, gã sầm mặt , vẫy tay một cái, bảo vệ sĩ bao vây hai bọn họ .
Giang Khả ngây , khựng một chút, cô hất cằm lên, ngạo mạn lạnh lùng:" định làm gì? đ.á.n.h ?"
"Đánh cô thì dám, ghét nhất những phụ nữ ăn lung tung, khâu miệng cô nhé?" An Duật Hàn nhướng mày .
Nơi dù cũng địa bàn An Duật Hàn, Giang Khả khựng một chút, mới :" hung dữ thế làm gì! quên ba đối tác hợp tác , thể làm gì !"
An Duật Hàn lơ đãng lật lật ngón tay :"Thực cần đối tác hợp tác gì cả, bảo các đến, chẳng qua cũng chỉ ngang qua sân khấu, tránh để khác độc quyền mà thôi."
"..."
Kỳ Ngải kéo kéo ống tay áo Giang Khả, hiệu cho cô đừng nữa, ngay đó cô lên , cúi gập thật sâu với An Duật Hàn:" mặt cô xin vì những lời !"
Đổi đây, cô thực sự khinh bỉ hành động hiện tại .
Chỉ , cô thực sự thực sự quá nhớ A Phàm !
Chưa có bình luận nào cho chương này.