Sau Khi Bị Ép Chia Tay, Tôi Mang Thai Con Của Bạn Trai Cũ
Chương 20: Lại một lần nữa
Tần Hoạ biết ngay là sẽ hỏi chuyện này. Cô liếc quẻ bói, khẽ lắc đầu, khóe môi hơi kéo xuống tạo thành một đường cong khiến Hàn Hiến lập tức th lạnh sống lưng.
“ ý gì? gì nói thẳng, đừng giả thần giả quỷ.”
Tần Hoạ ngẩng mắt liếc Hàn Hiến một cái, ánh sắc lạnh mà bình thản: “Vị khách quý này, vừa mới kết thúc một mối tình kh?”
Hàn Hiến nhướng mày, liếc Giang Cảnh Sơ. Trong lòng thầm tán thưởng, cô gái này đúng là bản lĩnh, càng lúc càng hứng thú.
“Ồ? Còn ra được gì nữa?”
Tần Hoạ khẽ nhíu mày, đảo ánh mắt một vòng: “Trên , hồng tuyến chằng chịt nhưng đứt đoạn liên tục. Nguyệt lão vì mà mỏi cả tay .”
Lời vừa dứt, đám phía sau lập tức cười ồ lên.
Hướng Đ ngậm ếu t.h.u.ố.c nơi khóe miệng mà cười run cả vai: “Mỹ nữ đại sư, nói chuẩn quá! Tên này à, đào hoa tới mức kh đếm xuể.”
Vẻ mặt Giang Cảnh Sơ vốn đang khó chịu, lúc này cũng kh nhịn được khẽ cong môi.
Hàn Hiến xua tay, suýt chút nữa đã bị vài câu nói của Tần Hoạ chinh phục, liền háo hức cô: “Vậy xem tiếp , mối tình định mệnh của ở đâu?”
Tần Hoạ chỉ chờ câu đó. Ngón trỏ thon dài khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn: “Th ngôi miếu Nguyệt Lão trên đỉnh núi kia kh? Mỗi mười bước, trong lòng niệm một câu ‘Nguyệt Lão vất vả ’. Đến nơi thì thành tâm quỳ bái, khấn lạy. Về nhà kiêng mặn, kiêng rượu ba ngày, mối tình định mệnh của sẽ xuất hiện.”
Nói xong, Tần Hoạ đưa tay định gom tiền trên bàn thì bị một bàn tay thon dài, xương khớp rõ ràng ấn xuống.
Ánh mắt Giang Cảnh Sơ pha ba phần cười, bảy phần lạnh như muốn thấu tận đáy mắt Tần Hoạ.
“Mỹ nhân, số tiền này e rằng kh dễ kiếm vậy đâu.”
Tần Hoạ nhướng mày: “Tiền là bạn tự đưa. ? Bây giờ lại muốn nuốt lời?”
Giang Cảnh Sơ cong môi cười nhạt, đôi mắt phượng lười biếng lại đầy phong lưu: “Kh ý đó. Ý là cô đã nhận nhiều tiền vậy thì cũng nên xem cho một quẻ. Kh cần xem nhân duyên, chỉ cần nói xem mối tình tiếp theo của là ai?”
Tần Hoạ vốn chỉ nói bừa cho vui, định đùa cho hả giận với cái gã đầu quăn chuyên coi thường phụ nữ.
Giờ bị Giang Cảnh Sơ cố tình làm khó, cô cũng chẳng biết nên nói . Bỗng khóe mắt cô liếc th m cô gái dáng cao ráo đang cầm ện thoại bước tới, mặt đầy ngượng ngùng bọn họ. Ý nghĩ trong đầu Tần Hoạ lập tức lóe lên.
“Mối tình tiếp theo của vị khách đây...”
Ánh mắt cô bình thản mà mạnh mẽ đối diện với Giang Cảnh Sơ: “Tự nhiên là xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.”
Câu nói vừa dứt, Giang Cảnh Sơ suýt nữa thì bật cười. bị chọc cho phát cáu, tiếng cười trầm thấp mà khàn khàn vang lên trong cổ họng. đột ngột cúi xuống, áp sát vào mặt Tần Hoạ: “ đang ám chỉ là bạn gái kế tiếp của ?”
“Úi chà!”
Đám con trai sau lưng, dẫn đầu là Hàn Hiến, cùng nhau xôn xao trêu ghẹo.
Tần Hoạ chưa từng bị khác giới nào trêu chọc như vậy. Cô khẽ nghiêng tránh , khuôn mặt trắng mịn như sứ lập tức ửng hồng, đôi mắt long l ánh nước khẽ gợn lên làn sóng xao động: “ thể đừng tự đa tình như thế được kh?”
Cô chỉ tay về phía một cô gái phía sau lưng Giang Cảnh Sơ: “ nói là cô .”
Hôm đó, đại thiếu gia Giang thật sự bực bội.
Nói cũng bị Hàn Hiến kéo tới cái nơi heo hút núi rừng này, lại còn bị một ả “đạo sĩ” giang hồ lừa mất tiền, đùa cợt xoay vòng.
Giờ th Hàn Hiến thực sự tin lời Tần Hoạ như sấm truyền, cứ mỗi mười bước lại lẩm bẩm “Nguyệt Lão vất vả ”, Giang Cảnh Sơ liền tức kh để đâu cho hết.
Chân dài vung lên, kh khách khí đá vào phía sau đầu gối của Hàn Hiến: “Quỳ xuống mà niệm cho linh hơn.”
Hàn Hiến “á” lên một tiếng, xoa xoa đầu gối bị đau: “ Cảnh à, kh hiểu . Bói toán , đã xem là tin!”
“ ngu thật hay giả vờ ngu đ? Bị cô ta dắt mũi mà còn kh biết à?”
Hướng Viễn cười phì ra, nhả một làn khói thuốc: “ gọi ện trong nhà vệ sinh lớn tiếng như vậy, tụi còn nghe rõ rành rành, huống chi là cô ta.”
Ý là Tần Hoạ vốn nghe lén đoán mò mà thôi.
Hàn Hiến thì chẳng th cả: “Thì đã ? Biết đâu đây là Nguyệt Lão đang gửi tín hiệu cho ! Dù thế nào nữa, hôm nay nhất định lên miếu! Kh ai cản được !”
“Cản? Ông đây ăn no rảnh quá mà cản chắc?”
Giang Cảnh Sơ bị chọc cho cười khẩy, tiện tay rút ra một bao t.h.u.ố.c rỗng: “Tự mà , lão t.ử kh rảnh chơi với nữa.”
Nói xoay , ngược lại con đường cũ.
nhớ ở cổng khu du lịch một quầy tạp hóa, kh biết bán loại t.h.u.ố.c thích hút kh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nghĩ tới đó, cơn bực dọc lại trào lên. Đúng là đầu óc vấn đề mới theo Hàn Hiến tới cái nơi khỉ ho cò gáy này.
men theo đường núi xuống, từ xa đã th một bóng hình quen thuộc đang ngồi xổm dưới đất.
Xung qu cô là một bầy mèo ch.ó hoang, đang tr nhau xúc xích trên tay cô gái.
Giang Cảnh Sơ bước tới gần, mơ hồ nghe th giọng nói vui vẻ dịu dàng của cô vang lên: “Ăn nhiều vào nhé, ăn nhiều vào. Hôm nay chị gặp một đám ngốc nghếch, cho nhiều tiền đến mức tụi em ăn cả tháng cũng kh hết!”
Cô ngừng lại một lúc, lại tự bật cười: “Nói ta thế này hơi kh t.ử tế nhỉ? Thôi thì, ăn của ta , tụi cũng nên chúc họ cả đời bình an vậy.”
Thì ra số tiền lừa được là để nuôi m con mèo ch.ó hoang này. cảnh tượng , Giang Cảnh Sơ, một trong những “tên ngốc” bị lừa bỗng kh còn th bực bội nữa.
Trong lòng thầm nghĩ, bị lừa thì bị lừa , dù tiền cũng là của Hàn Hiến, ta thừa, coi như tụi vừa làm một việc thiện.
Kh ngờ ba ngày sau, Hàn Hiến thật sự gặp được mối duyên định mệnh của là Chu Điềm Điềm.
Còn , vào một ngày nào đó sau đó, cũng đã biến Tần Hoạ thành bạn gái mới của .
D xưng “đại sư” của Tần Hoạ cũng bắt đầu từ đó và trong nhiều ngày tháng sau này, luôn bị đám Giang Cảnh Sơ mang ra trêu chọc.
Lúc hồi tưởng đến đây, cơn mưa băng gần như đã kết thúc. Bầu trời từng rực rỡ náo nhiệt dần trở lại tĩnh lặng.
Đám đ cũng dần im lặng theo, ngồi luôn xuống bãi cỏ, tận hưởng sự yên bình mà thiên nhiên ban tặng sau bữa tiệc ánh sáng. thì rủ nhau vừa trò chuyện nhỏ nhẹ, vừa ngược đường cũ trở về.
Giang Cảnh Sơ đứng giữa đám , ánh mắt lười biếng dõi theo Tần Hoạ: “Đại sư, hôm nào rảnh lại xem giúp một quẻ nhé?”
Tần Hoạ: “Xem gì?”
Giang Cảnh Sơ: “Xem chuyện tình cảm hiện tại của thể đến cuối cùng kh?”
Tần Hoạ gần như lập tức nghĩ đến Kỷ Tĩnh Nhã.
Những ngón tay bu thõng khẽ co lại, dẫn theo cơn đau âm ỉ lan ra.
“Chuyện đó mà cũng cần xem ? Tổng giám đốc Giang với tiểu thư Kỷ đúng là trời sinh một cặp, ngày cưới cũng đã định , nhất định sẽ viên mãn.”
Vẻ mặt từng mang chút ng nghênh của Giang Cảnh Sơ lập tức đ cứng, khí tức qu cũng trở nên lạnh lẽo.
định nói gì đó thì từ giữa đám đ đột nhiên một dáng mảnh mai chạy lại, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Hoạ: “Hoạ à, đến từ khi nào thế?”
Chu Điềm Điềm và Hàn Hiến vừa xem xong mưa băng, Hàn Hiến còn muốn ở lại trên núi chơi thêm một lát nhưng Chu Điềm Điềm lại lo cho Tần Hoạ.
Kh ngờ vừa được nửa đường, ánh mắt sắc bén của cô đã phát hiện Tần Hoạ, liền vội vàng chạy đến.
Cô nắm đúng tay bị thương của Tần Hoạ khiến Tần Hoạ đau đến nín thở.
L mày Giang Cảnh Sơ lập tức nhíu lại: “Cô bị thương ở tay, chú ý chút.”
Giọng nói kh m dễ chịu, xen lẫn chút lo lắng.
Chu Điềm Điềm lúc này mới chú ý đến Giang Cảnh Sơ đang đứng cạnh Tần Hoạ. Chủ yếu là trời quá tối, lại mặc cả cây đen, hơn nữa cũng kh đứng quá gần Tần Hoạ.
“ Cảnh.”
Chu Điềm Điềm chào một tiếng, vội vàng nhẹ nhàng nâng tay Tần Hoạ lên, ánh mắt đầy lo lắng.
“ bị thương tay à? thế?”
Vèm Ch
Tần Hoạ mỉm cười: “Bị cửa kẹp thôi, đã bôi t.h.u.ố.c , kh đâu.”
Nghe nói là bị cửa kẹp, phản ứng đầu tiên của Chu Điềm Điềm là chắc c liên quan đến Giang Cảnh Sơ.
Cô kéo Tần Hoạ sang một bên, hạ giọng hỏi: “Chuyện gì xảy ra thế? Cảnh bắt nạt ?”
Tần Hoạ lắc đầu: “Kh .”
Dù đúng là do gây ra nhưng cũng kh cố ý.
Chu Điềm Điềm “ồ” lên một tiếng: “ cũng thật là, kh cẩn thận gì hết. À đúng , chuyện giữa với Cảnh giải quyết xong chưa?”
Tần Hoạ: “Chắc là… coi như xong .”
“Chắc là?”
Tần Hoạ khẽ thở dài: “Một hai câu kh nói hết được, lần sau rảnh sẽ kể chi tiết cho . Dù … hôm nay cảm ơn với Hàn Hiến nhiều nhé.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.