Sau Khi Bị Ép Chia Tay, Tôi Mang Thai Con Của Bạn Trai Cũ
Chương 26: Gặp nạn ở quán bar
Buổi tối, Tần Hoạ hẹn gặp Chu Điềm Điềm ở quán bar.
Chủ yếu là do Chu Điềm Điềm quá nhiều chuyện, hôm qua mặt Giang Cảnh Sơ nên kh tiện hỏi. Hôm nay nhịn kh nổi nữa, nói hết lời hay mới kéo được Tần Hoạ ra ngoài.
Tần Hoạ đại khái kể lại chuyện xảy ra tối qua.
Dĩ nhiên, chuyện về nụ hôn mất kiểm soát kia, cô kh hé răng nửa lời.
Chu Điềm Điềm nghe xong, hơi thất vọng.
“Vậy ý là tối qua hai chỉ là vì cần mà đến, hợp tác ăn ý, giả làm yêu trong hai ngày?”
Tần Hoạ ngồi bắt chéo chân trên ghế quầy bar, nhàn nhạt nói: “Chính xác thì là một ngày, thêm một đêm.”
Chu Điềm Điềm bĩu môi: “Biết , suýt nữa thì tớ tưởng hai tình cũ nối lại, hoặc là Cảnh đột nhiên biến thành tổng tài bá đạo, muốn mạnh mẽ cướp l về.”
Tần Hoạ nhấp một ngụm rượu trái cây:
“Sắp cưới đến nơi , bớt xem m bộ ngôn tình m.á.u ch.ó lại .”
Chu Điềm Điềm liếc mắt: “Nhưng cũng đâu kh thể. Tớ th ánh mắt Cảnh tối qua rõ ràng là còn tình ý mà…”
Tần Hoạ quay sang cô một cái: “Mắt bị hỏng hồi nào vậy? Hàn Hiến cũng kh đưa khám à?”
Chu Điềm Điềm lườm lại: “Thật mà! Hơn nữa, năm xưa hai chia tay vốn dĩ hiểu lầm. Nếu giờ hiểu lầm được hoá giải…”
“Kh ngày đó đâu.”
Tần Hoạ kh đợi cô nói hết đã lạnh lùng cắt lời, ánh mắt vốn trong veo giờ đây tối lại sâu thẳm: “Chuyện này tớ nói với , đừng nhắc đến trước mặt bất cứ ai.”
Chu Điềm Điềm hiếm khi th Tần Hoạ nghiêm túc đến vậy, nhớ lại chuyện năm xưa suýt l nửa cái mạng của cô, lập tức giơ tay đầu hàng: “Biết , tớ kh nhắc nữa. Bao năm nay, kể cả Hàn Hiến tớ cũng kh lộ nửa chữ.”
Tần Hoạ lúc này mới dịu lại, cầm ly rượu lên lần nữa, chất lỏng màu cam nhạt trong ly, bỗng trầm ngâm.
Lúc , ện thoại đặt trên quầy bar bỗng sáng lên. Tần Hoạ liếc qua, là lời mời kết bạn Wechat.
Mở ra xem, ảnh đại diện là một hình nền đen trơn, tên WeChat chỉ vỏn vẹn một chữ “J”.
Tần Hoạ theo phản xạ lập tức nghĩ đến Giang Cảnh Sơ.
Ánh mắt thoáng nheo lại, ngón tay mảnh khảnh gõ nhẹ vài cái lên mặt quầy, cuối cùng bấm nút bên h, tắt màn hình luôn.
Chu Điềm Điềm chẳng biết đã vệ sinh từ lúc nào, chỗ ngồi bên cạnh trống kh, kh ngừng tới bắt chuyện.
Tần Hoạ từ chối liên tiếp m , cô đang bực bội nghĩ kh biết Chu Điềm Điềm bị rớt xuống bồn cầu kh thì bất ngờ một tên tóc vàng tới.
Tần Hoạ liếc mắt cách ăn mặc của , tuy phong cách hơi dị nhưng nếu tách riêng từng món thì đều là hàng đắt tiền, chắc là con nhà giàu ra ngoài chơi bời.
Tên tóc vàng cầm ly rượu, ngồi phịch xuống chỗ của Chu Điềm Điềm, giọng ệu lả lơi: “Em gái, một à?”
Tần Hoạ lạnh lùng liếc , kh buồn đáp lại.
Tên nhà giàu quen được vây qu bởi m cô gái mê tiền, th Tần Hoạ lạnh lùng như thế lại càng hứng thú hơn.
quay đầu về phía đám bạn ở bàn phía sau làm động tác ngớ ngẩn ra hiệu, dưới tiếng cười hùa của lũ kia, lại quay lại Tần Hoạ: “Cho chút mặt mũi mà em gái, chơi trò chơi lớn thua bạn bè, bị phạt mời cô gái xinh nhất quán uống ly rượu. Em xem…”
Cứ tưởng phụ nữ đều ưa lời đường mật, khen một câu “xinh nhất quán” tưởng sẽ khiến cô vui đến mờ cả mắt. Ai ngờ Tần Hoạ chẳng thèm liếc một cái, chỉ mím môi nói hai chữ: “Kh .”
“Ồ! Lạnh lùng vậy luôn à?”
Tên tóc vàng từ xa đã để ý đến Tần Hoạ, th cô xinh đẹp nổi bật. Lúc này gần, càng th mỹ lệ đến mức kh thể rời mắt.
Ánh mắt tham lam đảo một vòng từ đầu đến chân cô, đầu lưỡi vô thức l.i.ế.m môi dưới.
“Kh hả? Kh là sẽ cưỡng ép đó.”
Tần Hoạ kh ngờ lại mặt dày đến thế, kh muốn gây chuyện, bèn bước xuống ghế cao, định tìm Chu Điềm Điềm.
Ai ngờ tên tóc vàng gan to bằng trời, đưa tay tóm l cổ tay Tần Hoạ, định lôi cô về chỗ bọn chúng.
Tần Hoạ vùng vẫy kh ra, hướng về phía nhân viên phục vụ và đường cầu cứu. Nhưng ai th tóc vàng cũng đều né ánh mắt, chẳng ai dám hó hé nửa câu.
Sức đàn hơn hẳn.
Tên tóc vàng kéo mạnh vài cái đã lôi được Tần Hoạ tới khu bàn của chúng.
Bên cạnh là m tên trẻ nhuộm tóc sặc sỡ cười đùa trêu chọc: “Thiếu gia Lục, quyến rũ kh nổi gái nên cưỡng ép hả?”
Tên tóc vàng “hứ” một tiếng, cảm th mất mặt, tiện tay nhét một chai bia vào tay Tần Hoạ: “Đã tới bar chơi mà còn giả vờ làm trinh nữ tiết hạnh cái gì, uống!”
Tần Hoạ bị kìm chế, kh thoát được,? nhưng cũng kh chịu uống ly bia nhét vào, trừng mắt đầy tức giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-bi-ep-chia-tay-toi-mang-thai-con-cua-ban-trai-cu/chuong-26-gap-nan-o-quan-bar.html.]
Tên tóc vàng bị ánh mắt lạnh lẽo kia chằm chằm, bỗng th ớn lạnh cả sống lưng.
“Kh uống hả? Kh uống thì đây tự tay đút.”
Dứt lời, siết l tay Tần Hoạ, ấn chai bia vào miệng cô.
Tần Hoạ mím chặt môi, bia chảy dọc từ cằm xuống cổ, ướt cả cổ áo.
“Tránh ra!”
Nhịn hết nổi, kh biết sức lực từ đâu ra, Tần Hoạ bất ngờ đẩy mạnh gã tóc vàng. loạng choạng lùi lại m bước, mặt lập tức sa sầm.
Gã nghiến răng, gào lên lại x về phía Tần Hoạ. Nhưng Tần Hoạ nh tay lẹ mắt, chộp l chai bia bên cạnh, giơ lên đập mạnh xuống đầu .
Lúc này, Chu Điềm Điềm vừa từ nhà vệ sinh bước ra, từ xa đã th một đám tụ lại, giữa vòng là vạt váy đen quen thuộc khiến tim cô trùng xuống.
Cô vội vã chạy tới, đập vào mắt là những mảnh thủy tinh vỡ vương vãi trên sàn, tên tóc vàng m.á.u chảy dài trên trán, đỏ thẫm cả mặt.
Tần Hoạ tay vẫn còn cầm nửa thân chai bia, tay kia bị hai gã đàn mặt mũi hầm hầm bẻ quặt ra sau.
Vèm Ch
“Mày gan to lắm, dám động vào của thiếu gia Lục!”
Một trong hai gã siết c.h.ặ.t t.a.y Tần Hoạ, mặt mày dữ tợn.
Gã tóc vàng nhăn mặt vì đau, dùng tay áo lau m.á.u trên trán, bước đến, túm l cằm Tần Hoạ: “Mày giỏi đ! Cứng đầu với ? Hôm nay muốn rời khỏi quán bar này, kh dễ thế đâu!”
Tần Hoạ kh hề nao núng, đôi mắt đen láy lạnh lẽo chằm chằm gã: “Muốn làm gì? Dám động vào thêm một lần nữa, lập tức báo cảnh sát.”
“Báo cảnh sát?”
Tên tóc vàng như nghe th chuyện nực cười nhất trên đời, quay sang lũ bạn một cái, cả đám phá lên cười.
“Vào đây chơi mà kh biết ai làm chủ chỗ này à?”
Nói , gã ra hiệu cho hai tên kia: “Lâu lắm tao chưa nếm thử hương vị ‘liệt nữ trinh tiết’. Mang nó lên phòng cho tao!”
Chu Điềm Điềm vừa gửi định vị cho Hàn Hiến, th tình hình cấp bách, chẳng nghĩ gì thêm liền x lên c trước mặt bọn chúng.
“Dừng tay! M định làm gì?”
“Mẹ nó, con nào đây? Ở đâu chui ra thế?”
Tên tóc vàng bực bội, liếc Chu Điềm Điềm cũng xinh đẹp chẳng kém.
“Biết ều thì biến nh! Kh tao chơi luôn cả mày!”
Tần Hoạ kh ngờ Chu Điềm Điềm lại lao đến, cau mày ra hiệu bằng ánh mắt, khẽ mấp máy môi: “Báo cảnh sát”.
Nhưng Chu Điềm Điềm đã gửi vị trí cho Hàn Hiến, giờ thể bỏ mặc Tần Hoạ bị đám cặn bã này bắt . Mắt đảo một vòng, cô nh trí nói: “Biết cô là ai kh mà dám động vào?”
Tên tóc vàng nhếch môi khinh thường: “Ồ, tao lại kh biết, mày là ai? Nói nh cút , đừng cản đường tao!”
Chu Điềm Điềm vẻ dâm tà ghê tởm của , định l tên Hàn Hiến ra dọa nhưng nghĩ lại đổi ý.
“ biết thiếu gia nhà họ Giang - Giang Cảnh Sơ kh? Cô là của đ. khuyên nên suy nghĩ cho kỹ.”
Giang Cảnh Sơ - cái tên này ở Bắc Thành là một cái bóng đầy áp lực.
Đám c t.ử bột kia đương nhiên đã nghe qua d tiếng của .
Nhưng bọn chúng vẫn kh tin.
“Cô ta là của Giang Cảnh Sơ? Vậy tao là ba của Giang Cảnh Sơ nhé? Con nhãi con, đừng nổ, kh sợ bị sặc nước bọt à!”
Chu Điềm Điềm kh ngờ m thằng não ngắn này lại kh tin cô, hoảng hốt về phía cửa quán bar. Hàn Hiến, là rùa đen à, còn chưa đến!
“ nói thật, nếu kh tin thì để gọi ện cho , các nghe là biết ngay…”
Cô còn chưa kịp gọi, tên tóc vàng đã kh kiên nhẫn nữa, x lên đẩy mạnh Chu Điềm Điềm: “Thật cái gì mà thật? Cút! Cút cho khuất mắt tao!”
Chu Điềm Điềm loạng choạng lùi lại, gót giày cao bị trẹo, đau nhói truyền đến mắt cá chân khiến cô rít lên một tiếng.
Cơn giận bùng lên, kh kịp nghĩ ngợi, cô chộp l chai bia trên bàn, BỐP! đập thẳng vào đầu gã tóc vàng thêm một lần nữa.
Gã choáng váng.
Kh thể tin được hôm nay lại bị hai đứa con gái thay nhau nện vỡ đầu.
Đau kh chuyện lớn, m.á.u nhiều cũng kh hẳn chuyện to nhưng mất mặt thì tuyệt đối kh thể tha thứ!
Gã tức ên, đôi mắt đỏ ngầu, tiện tay nhấc cái ghế cao bên cạnh lên: “Mẹ nó, thật sự là kh muốn sống nữa đúng kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.