Sau Khi Bị Ép Chia Tay, Tôi Mang Thai Con Của Bạn Trai Cũ
Chương 51: Buổi thử váy kinh hồn
Tần Hoạ nghe th giọng ệu giật của Chu Điềm Điềm, theo phản xạ quay đầu lại, vừa hay chạm ánh mắt mang ý cười của Giang Cảnh Sơ.
“Trùng hợp thật, chỗ này cũng gặp được.”
Trùng hợp ?
Khoé môi Tần Hoạ khẽ giật giật.
Chỉ nghe Hàn Hiến đứng dậy giải thích thay : “Là mời Cảnh tới, lát nữa xong việc thì mọi cùng Ueno tụ tập một chút.”
Chu Điềm Điềm âm thầm lườm Hàn Hiến một cái, chẳng hiểu ta đang giở trò gì.
“Hàn Hiến, lại đây, em chuyện muốn hỏi.”
Dứt lời, Chu Điềm Điềm liền kéo Hàn Hiến . Mặc kệ ta nhăn nhó rên rỉ, cô vẫn túm chặt l phần thịt trên cánh tay , lôi thẳng ra ngoài.
Chờ khi đã ra khỏi phòng hóa trang VIP, Chu Điềm Điềm mới bu tay, hừ một tiếng chống nạnh: “Nói mau, gọi Cảnh đến đây làm gì?”
Hàn Hiến cười cợt: “Vừa nãy chẳng nói , lâu kh tụ họp, muốn rủ mọi gặp mặt hâm nóng tình cảm chút mà.”
Chu Điềm Điềm bĩu môi: “ còn chơi trò lập lờ gì trước mặt em nữa? Chuyện giữa Giang Cảnh Sơ và Hoạ Hoạ cần em nhắc à? cố ý để hai đó gặp nhau, Hoạ Hoạ chẳng khó xử !”
“Thật sự khó xử ?”
Hàn Hiến gãi đầu: “ thì kh th như vậy. Hơn nữa, ai nói chia tay thì kh thể gặp lại? Mọi đều là lớn, sau này Hoạ Hoạ còn ở Bắc Thành phát triển lâu dài, nếu xử lý tốt mối quan hệ với Cảnh, chẳng trăm lợi mà kh hại ?”
Chu Điềm Điềm nghe phân tích, cảm th hình như cũng chút lý.
Nhưng vẫn hơi lo, nghi ngờ liếc Hàn Hiến một cái: “Chỉ vì lý do này thôi? Kh còn gì khác?”
Hàn Hiến cười tiến lại gần, vòng tay ôm eo cô, khẽ hôn lên đôi môi hồng mềm mại, giọng trầm thấp dỗ dành: “Thật chỉ vậy thôi, làm gì còn chuyện gì khác chứ?”
Trong phòng hóa trang VIP rộng lớn, sau khi Chu Điềm Điềm và Hàn Hiến rời , chỉ còn lại Tần Hoạ và Giang Cảnh Sơ mặt đối mặt.
Kh khí bỗng trở nên tĩnh lặng.
Tần Hoạ kh muốn tiếp tục màn đối mắt ngượng ngùng này, liền nhấc tà váy phù dâu lên: “ vào thay váy đã.”
Giang Cảnh Sơ nhàn nhạt “Ừm” một tiếng, ánh mắt dõi theo bóng dáng thon thả mềm mại của cô khuất dần sau cánh cửa phòng thay đồ.
Bộ váy phù dâu của Tần Hoạ thiết kế khá đặc biệt, phần lưng là khóa kéo ẩn, trên đó đính từng lớp voan trắng xếp chồng tạo thành hình cánh bướm.
Vèm Ch
Lúc mặc Chu Điềm Điềm giúp đỡ nên cô kh th gì bất tiện.
Giờ tự cởi ra, kéo khóa đến nửa chừng thì cảm th gì đó mắc lại.
Cô vào gương tường phía sau, mới phát hiện khoá kéo đã cuốn một lớp voan mỏng.
Tần Hoạ hơi nhíu mày, dừng tay nghỉ một chút lại cố với ra sau lần nữa nhưng càng kéo thì voan càng bị cuốn chặt hơn. Cô lại kh dám dùng sức, sợ làm rách vải, đến lúc đó Chu Điềm Điềm chắc c sẽ phát ên.
Thử thử lại m lần, trán cô đã lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn kh giải quyết được.
qu phòng thử đồ, phát hiện lại quên mang theo ện thoại.
Hết cách, cô đành c.ắ.n răng đẩy nhẹ cửa ra một khe hẹp.
“Giang Cảnh Sơ?”
Giang Cảnh Sơ đang bắt chéo chân chơi ện thoại trên ghế sofa, nghe th giọng mềm nhẹ như mèo con của Tần Hoạ, ánh mắt lười nhác liếc sang.
“ vậy?”
Tần Hoạ cười gượng: “Khóa váy bị kẹt, mở kh được. thể giúp gọi Điềm Điềm một tiếng kh? Hoặc gọi đại một nữ nhân viên nào đó cũng được.”
Giang Cảnh Sơ nhướng mày, đứng dậy vỗ phẳng nếp gấp trên ống quần, tới trước cửa phòng thay đồ: “Ồ, lúc cần giúp thì gọi Giang Cảnh Sơ, kh cần thì lại Giang tổng, Giang…”
chống một tay lên khung cửa, hơi cúi đầu, ánh mắt nửa cười nửa kh cô chăm chú.
Tần Hoạ c.ắ.n môi. Quả nhiên, sự trả đũa của Giang Cảnh Sơ tuy đến muộn nhưng nhất định sẽ kh thiếu phần.
Trước đây n Wechat bảo cô đừng gọi là Giang tổng, cô kh trả lời. Ai mà ngờ lại nh chóng bị nắm thóp thế này?
Tần Hoạ hít sâu một hơi, quyết định nhận thua: “Được, kh thích gọi là Giang tổng thì sẽ kh gọi nữa. Bây giờ thể giúp kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-bi-ep-chia-tay-toi-mang-thai-con-cua-ban-trai-cu/chuong-51-buoi-thu-vay-kinh-hon.html.]
Giang Cảnh Sơ nghe được câu muốn, nhưng vẫn chưa thoả mãn, khoé môi cong lên nụ cười xấu xa: “Vậy lần sau th tin n của , thể trả lời nh một chút được kh?”
Tần Hoạ nghiến răng: “ sẽ cố.”
Lúc này Giang Cảnh Sơ mới hài lòng, quay đầu qu phòng hóa trang, kh th một bóng dáng phụ nữ nào.
Đuôi mày Giang Cảnh Sơ khẽ nhướn lên đầy hứng thú, lại quay , trực tiếp kéo cửa phòng thử đồ ra, nh chóng chen vào.
“Này, làm gì vậy!”
Tần Hoạ kh ngờ Giang Cảnh Sơ lại bất ngờ x vào, bị bóng dáng cao lớn nửa đẩy nửa ôm ép vào bên trong. Khi cô kịp phản ứng lại thì cánh cửa phòng thử đã bị đóng chặt lại.
Tuy phòng thử khá rộng nhưng với thân hình cao lớn một mét tám m của Giang Cảnh Sơ đứng trong đó, kh gian lập tức trở nên chật chội ngột ngạt.
Tần Hoạ mặt đỏ bừng, đôi mắt phượng mở to, theo phản xạ lưng dán chặt vào tường, hai tay kéo chặt phần cổ váy đang hở ra.
“Giang Cảnh Sơ! Ai cho vào đây hả!”
Giang Cảnh Sơ cụp mắt xuống, vẻ mặt vô tội: “Kh em bảo giúp ?”
“Ý là bảo gọi !”
Giang Cảnh Sơ khẽ “ồ” một tiếng: “Thì cũng thế thôi, chẳng chỉ là khóa kéo bị kẹt à, kh giải quyết được chắc?”
Tần Hoạ chỉ biết trợn trắng mắt bất lực. Nếu sớm biết sẽ rước sói vào nhà, cô thà ngồi c.h.ế.t dí trong phòng thử cũng kh bao giờ nghĩ đến chuyện nhờ Giang Cảnh Sơ.
Giờ thì hối kh kịp nữa. Muốn đẩy ra ngoài nhưng lại kh dám bu tay khỏi cổ áo.
Giang Cảnh Sơ im lặng dáng vẻ Tần Hoạ đang giận đến nghiến răng nghiến lợi, yết hầu khẽ động, bật cười trầm thấp hai tiếng: “Rốt cuộc cần giúp kh? Lát nữa Hàn Hiến với Chu Điềm Điềm mà vào th hai ta chui rúc trong đây, nói thế nào cũng chẳng sạch sẽ nổi đâu.”
Nghe đến đó, Tần Hoạ còn gì để do dự? Cô hít sâu một hơi, quay lưng về phía trong tư thế đầy kh cam tâm.
“ làm nh lên!”
Giang Cảnh Sơ cười nhếch môi, khi ánh mắt rơi xuống tấm lưng trắng mịn của Tần Hoạ, tim kh khỏi đập rộn ràng m nhịp, nơi bụng dưới cũng bất giác bốc lên một trận nóng ran.
“ lại kẹt thành thế này, hơi phiền phức đ.”
Tần Hoạ c.ắ.n môi, giọng đầy uể oải: “Nói thừa quá, nếu dễ thì đã chẳng cần gọi làm gì.”
Giang Cảnh Sơ cúi đầu, ngón tay khéo léo luồn vào chỗ vải voan bị kẹt, nhẹ nhàng gỡ.
Ngón tay lạnh buốt, vừa chạm vào da thịt cô, Tần Hoạ liền run b.ắ.n lên, nổi cả da gà.
Giang Cảnh Sơ th vậy, kh nhịn được trêu chọc: “ nhạy cảm vậy? Thả lỏng chút .”
Tần Hoạ đỏ mặt đến tận mang tai, trừng mắt qua gương vẫn bình thản như kh, tức giận nói: “ làm nh lên được kh?”
Giọng Giang Cảnh Sơ trầm khàn: “ cũng muốn nh nhưng chuyện này đâu cứ muốn là được.”
Câu nói mang hàm ý mờ ám khiến Tần Hoạ cảm th đang cố tình chiếm tiện nghi. Cô tức đến nghẹn họng, còn đang định tìm lời phản bác thì động tác của Giang Cảnh Sơ đột nhiên khựng lại. bất ngờ kéo cô ôm vào lòng, đồng thời đưa tay bịt miệng cô lại, ghé sát tai thì thầm: “Suỵt, đừng động, tới.”
Giọng cố tình ép thấp, hơi thở nóng rực phả lên vành tai khiến Tần Hoạ ngứa ngáy đến tê dại.
Nghe th đến gần, Tần Hoạ lập tức căng thẳng, nín thở kh dám nhúc nhích.
Quả nhiên bên ngoài vang lên tiếng loạt soạt khe khẽ.
lẽ là nhân viên đến thu dọn đồ đạc, đôi giày cao gót bước qua bước lại trong phòng trang ểm.
Tim Tần Hoạ cũng theo từng bước chân mà đập loạn kh ngừng.
Cô sợ nhân viên kia đột nhiên mở cửa kiểm tra, theo bản năng rút lại gần Giang Cảnh Sơ hơn.
Chạm lồng n.g.ự.c rắn chắc và ấm áp của , Tần Hoạ mới nhớ ra tấm lưng vẫn trần nửa mảng, lập tức đỏ mặt đến phát nóng.
Cô cố dịch về phía trước nhưng Giang Cảnh Sơ lại mạnh mẽ kéo cô về lại trong vòng tay.
Tần Hoạ trừng mắt , bắt gặp ánh mắt cong cong đầy gian xảo. Trên môi còn vương nụ cười vô lại, cô vừa thẹn vừa giận.
Tức tối dùng khuỷu tay thúc vào h , Giang Cảnh Sơ nhẹ nhàng tránh , cô thúc hụt, cùi chỏ va mạnh vào tường phát ra một tiếng “bộp” kh nhỏ.
Nhân viên bên ngoài lập tức chú ý, tiếng giày cao gót lạch cạch vang lên, nh chóng tiến về phía phòng thử đồ.
Tim Tần Hoạ như nhảy lên tới cổ họng…
Chưa có bình luận nào cho chương này.