Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý

Chương 108: Đây là vinh dự của tôi

Chương trước Chương sau

Là một hình nộm hoạt hình.

Chu Bách Thần mặt kh cảm xúc chuẩn bị bước qua nó, nhưng đột nhiên nhận ra gì đó kh đúng.

Hình nộm này mà quen mắt thế?

ta nghi ngờ nhặt hình nộm lên, rõ kiểu tóc và quần áo của hình nộm, xác nhận đây chính là ta.

Ánh mắt ta dừng lại trên khuôn mặt bị cắt rách của hình nộm, cười lạnh hai tiếng,

“Nguyễn Ân, em cố ý làm một hình nộm giống để nguyền rủa ?”

Nguyễn Ân vốn đã buồn vì chuyện này, nghe lời ta nói càng tủi thân hơn.

thật biết cách đổi trắng thay đen. Đây kh là do cắt rách ?”

“Em nói gì?” Chu Bách Thần ngạc nhiên cô.

Sự nghi ngờ của ta thật, Nguyễn Ân suýt nữa đã tin, nhưng ngoài

Chu Bách Thần, còn ai dám tự ý tháo đồ của ta chứ?

đóng phim , giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất Oscar năm sau chắc c.”

Nguyễn Ân trong lòng bực bội, kh muốn tiếp tục tr cãi với ta, nhặt đồ trên đất, xách túi định .

Chu Bách Thần thành thạo nắm cổ áo sau của cô, kéo cô trở lại.

“Em nói rõ cho nghe, cái gì mà cắt rách? còn chưa từng th thứ này, làm thể cắt rách nó?”

Nguyễn Ân nghi ngờ ta, “Thật ?”

Chu Bách Thần kh vui nói: “ lừa em bao giờ?”

Nguyễn Ân suýt quên, Chu Bách Thần là một thẳng t, ta nói chưa làm thì chính là chưa làm.

Thế là cô kể lại sự việc.

Chu Bách Thần nghe xong, l mày nhíu lại đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi, “ hoàn toàn chưa từng th thứ này, cũng kh vệ sĩ nào đến tìm .”

Nguyễn Ân mím môi, “Nhưng vệ sĩ nói ra ngoài gọi ện thoại, sau khi về sẽ th.”

ra ngoài gọi ện thoại, nhưng lúc đó Tưởng Linh Linh đang ở văn phòng của .”

Chu Bách Thần đột nhiên dừng lại, ta và Nguyễn Ân nhau, hiểu ra!

Là Tưởng Linh Linh làm.

Nguyễn Ân chậm rãi nói: “Trước đây còn đang nghĩ, ai thể tự ý tháo quà của . Nếu là bạn gái của thì hợp lý .”

Cô tr vẫn vẻ hơi kh vui, Chu Bách Thần xoa xoa thái dương nói: “Sau khi về sẽ xác nhận lại, nếu thật sự là cô , sẽ cho em một lời giải thích.” “Ừm.”

Nguyễn Ân gật đầu mạnh, mắt sáng long l, khác hẳn vẻ ủ rũ lúc nãy.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chu Bách Thần trong lòng bật cười, cô gái này thật dễ dỗ.

ta cố ý nghiêm mặt nói: “ nào đó nên xin lỗi vì đã oan cho kh?”

Mặt Nguyễn Ân đỏ bừng, ngượng ngùng xoắn vạt áo, “Xin lỗi.”

“Chỉ một câu xin lỗi là xong ?” Chu Bách Thần nói, “ thật sự buồn, em thậm chí kh muốn hỏi một câu, đã khẳng định là làm. trong lòng em tệ đến vậy ?”

“Kh !” Nguyễn Ân vội vàng giải thích, ngẩng đầu lên đối diện với đôi mắt cười của Chu Bách Thần, mới phát hiện bị trêu chọc.

Chu Bách Thần trêu chọc nói: “ th câu này quen kh?”

Nguyễn Ân nhớ ra , đây là lần trước cô từ nhà họ Nguyễn ra, nói với

Chu Bách Thần.

trêu chọc !” Cô tức giận quay đầu , kh thèm để ý đến ta: như một con cá nóc đang giận dỗi.

Chu Bách Thần chọc chọc vào má mềm mại của cô, cười nói: “Nhưng nói thật, em ít nhất cũng nên hỏi một câu, nhận được quà kh, chứ kh kh nói một lời đã kết tội .”

Nguyễn Ân buồn bực, “ muốn hỏi, nhưng kh th tin liên lạc của .”

Chu Bách Thần lúc này mới nhớ ra họ quen nhau lâu như vậy mà chưa từng để lại th tin liên lạc.

ta l ện thoại của Nguyễn Ân, thêm bạn bè của hai trên ứng dụng trò chuyện, lưu số ện thoại của vào d bạ.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Nguyễn Ân ghé vào xem, “Đây là số ện thoại riêng hay số c việc của ?”

“Riêng tư.” Chu Bách Thần trả ện thoại cho Nguyễn Ân, “Sau này gặp chuyện, thể gọi cho . Tốt nhất đừng gọi vào nửa đêm, nhưng nếu em gặp chuyện quan trọng thì cũng thể gọi.”

“Ừm ừm.” Nguyễn Ân ôm ện thoại, trong lòng vui sướng.

Rõ ràng cả hai đều là ện thoại của ta, nhưng ta lại cho số riêng,

Nguyễn Ân cảm th vui, dù cô kh biết tại lại vui. “Đi thôi.”

Chu Bách Thần bước ra ngoài, ngón út móc vào vòng treo trên hình nộm. Vòng treo màu vàng nằm sát bên chiếc nhẫn của ta.

ta cầm hình nộm, ngang qua thùng rác cũng kh ý định vứt.

Nguyễn Ân sững sờ, “Nó hỏng , còn giữ làm gì?”

Chu Bách Thần trêu chọc nói: “Hỏng cũng là tấm lòng của em, nếu vứt tấm lòng của em vào thùng rác, em sẽ kh khóc lóc với nữa ?”

“Kh đâu, vì biết đây kh là do cắt rách nữa.” Nguyễn

Ân kh chút suy nghĩ nói, “Vứt cái này , tối nay về sẽ đan cho một cái mới.”

Cô l hình nộm từ tay Chu Bách Thần, vứt vào thùng rác.

Chu Bách Thần chút ngạc nhiên, đan thứ này là biết tốn thời gian, Nguyễn Ân lại sẵn lòng làm thêm một cái cho ta.

Đáy mắt sâu thẳm của ta nở một nụ cười, “Cảm ơn, đây là vinh dự của .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...