Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý
Chương 215: Bán quần áo
Khuôn mặt đàn u ám, giữa hai l mày lóe lên vẻ hung dữ, "Cô muốn làm gì?"
Nguyễn Tâm Nhu như một quả bóng bị chọc thủng, xì hơi một tiếng, cô ta cười gượng hai tiếng, "... hơi ngứa mặt nên muốn gãi..."
Chu Bách Thần bu tay, Nguyễn Tâm Nhu giả vờ gãi hai cái mặt, "Ừm... đỡ hơn nhiều ."
Chu Bách Thần dò xét cô ta, "Vậy là vẫn chưa hoàn toàn khỏi, tiếp tục ."
ta đã ra lệnh, Nguyễn Tâm Nhu kh dám từ chối, chỉ thể tiếp tục gãi.
Cô ta dùng lực nhỏ nhất nhưng móng tay cô ta khá nhọn, má cô ta nh chóng đỏ lên.
Cô ta m lần muốn dừng tay nhưng lại bị ánh mắt lạnh lùng của đàn dọa lùi.
Mười phút sau, vùng da đó đầy vết cào của móng tay, sắp rỉ máu.
Nguyễn Tâm Nhu giọng nói mang theo tiếng khóc tủi thân, "Kh ngứa nữa, thật sự kh ngứa nữa."
Nguyễn Ân đã xem đủ trò hay, ngẩng đầu Chu Bách Thần, " Chu, hơi đói ."
"Đi thôi, chúng ta ăn."
Chu Bách Thần cưng chiều xoa đầu Nguyễn Ân, cầm l ba lô của cô, thuần thục đeo lên vai .
Khi quay đầu Nguyễn Tâm Nhu, ánh mắt ta lạnh , "Nếu lần sau, sẽ để cô nếm lại mùi vị bị nhốt cùng t.ử tù."
Nguyễn Tâm Nhu run rẩy toàn thân, kh dám lên tiếng.
Hai vượt qua cô ta rời , Nguyễn Tâm Nhu chiếc ba lô nữ rõ ràng kh hợp với Chu Bách Thần trên vai ta, trong mắt lộ ra vẻ kh cam lòng.
Cô ta nằm mơ cũng kh ngờ rằng sau chuyện đó, Chu Bách Thần lại cắt đứt quan hệ với con trai , quay sang cưng chiều Nguyễn Ân đến tận trời.
Nguyễn Tâm Nhu tức giận l ện thoại ra, liên tục xem những bức ảnh đó, tâm trạng mới tốt hơn.
Hai trở lại xe, Chu Bách Thần hỏi: "Vừa nãy cô ta đ.á.n.h em, em kh tránh?"
Nguyễn Ân suy nghĩ một lát, nói: "Vì em thể thấu tương lai, biết sẽ ra."
"Chỉ giỏi nói đùa." Chu Bách Thần kh vui gõ nhẹ vào đầu cô,
"Nếu kh tình cờ ra, khuôn mặt xinh đẹp như hoa của em đã bị móng tay cô ta cào hỏng . Lần sau nhớ tránh, biết chưa?"
"Ừm, biết ."
Thật ra kh Nguyễn Ân kh muốn tránh, mà là cô thật sự kh kịp phản ứng.
M ngày nay cô đều uống t.h.u.ố.c ngủ, tuy buổi tối thể ngủ được nhưng tác dụng phụ cũng rõ ràng.
Ban ngày, cô thường cảm th mệt mỏi, muốn ngủ, khả năng phản ứng cũng giảm sút.
Hơi ấm trong xe thổi khiến cô càng buồn ngủ hơn, Nguyễn Ân cụp mắt, ngủ gà ngủ gật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-215-ban-quan-ao.html.]
Chu Bách Thần th vậy, nhà hàng gói bữa trưa đưa Nguyễn Ân về ký túc xá nhân viên.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
đưa Nguyễn Ân vào ký túc xá, dặn dò: "Ăn xong ngủ một giấc thật ngon."
nghĩ cô tối qua kh nghỉ ngơi tốt.
Nguyễn Ân ừ một tiếng, đóng cửa lại ngủ một tiếng trước.
Khi tỉnh dậy, đầu óc cô cuối cùng cũng tỉnh táo, xuống giường, th những b hồng trên bệ cửa sổ.
Vài cành hồng đỏ được cắt tỉa gọn gàng cắm trong bình hoa, tươi tắn mọng nước.
Trong ký ức của Nguyễn Ân, cô đã từng cắm vài cành hồng vào dịp Tết nhưng chúng đã héo từ lâu.
Vì là Chu Bách Thần tặng nên cô vẫn kh nỡ vứt .
Cô chạm vào cánh hoa hồng, là hoa thật.
Chu Bách Thần đã thay kh?
Câu trả lời kh còn quan trọng nữa.
Nguyễn Ân thu lại ánh mắt, ăn xong bữa trưa đã nguội, bắt đầu dọn dẹp tủ quần áo.
Trước đây khi mua váy tốt nghiệp, Chu Bách Thần đã tặng cô nhiều quần áo mùa đ mà cô chưa từng nỡ mặc.
Những bộ quần áo này hiện một phần được đặt trong tủ quần áo, phần còn lại được Chu Bách Thần cất vào vali, mang đến bệnh viện cho cô làm quần áo hàng ngày.
Nguyễn Ân cởi những bộ quần áo đắt tiền trên , phần lớn thời gian cô đều mặc đồ bệnh nhân, vì vậy quần áo tr kh khác gì đồ mới.
Cô chụp ảnh chúng và đăng lên nền tảng đồ cũ, bán với giá bằng một nửa giá trung tâm thương mại.
Bây giờ là mùa đ, quần áo chưa lỗi mốt, thương hiệu Chu Bách Thần mua cũng giữ giá, cộng thêm đây đều là những mẫu độc quyền dành cho thành viên cao cấp nên dễ bán.
Chưa đầy hai ngày, tất cả quần áo đều tìm được mua, bao gồm cả chiếc váy dạ hội trong buổi vũ hội tốt nghiệp.
Nguyễn Ân từng nghĩ cô sẽ trân trọng chiếc váy này cả đời, nhưng bây giờ cô kh chớp mắt đã bán nó .
Quả nhiên, con kh nên dễ dàng hứa hẹn cả đời vì tương lai luôn đầy biến số.
Nguyễn Ân gần đây kh làm, Chu Bách Thần cho cô nghỉ phép lương kh thời hạn, cô tr thủ thời gian, hoàn thành mọi việc trong một tuần. "Ting dong."
Giao dịch cuối cùng hoàn tất, tài khoản ngân hàng nhận được hai trăm nghìn nhân dân tệ.
Bán quần áo kiếm được một triệu rưỡi, cộng với tám mươi nghìn nhân dân tệ cô tự tiết kiệm, và năm mươi nghìn nhân dân tệ Tưởng Linh Linh đã cho cô trước đó, cô hiện tổng cộng một triệu sáu trăm ba mươi nghìn nhân dân tệ.
Trừ một triệu hai trăm nghìn nhân dân tệ tiền t.h.u.ố.c men trả cho chơi, cô còn lại bốn trăm ba mươi nghìn nhân dân tệ.
Lòng Nguyễn Ân ổn định lại, số tiền này cô thể mua một căn nhà hai phòng ngủ ở bất kỳ thị trấn nhỏ nào trên cả nước, ít nhất là trong một năm tới kh lo lắng về chi phí sinh hoạt với Ngô Tú Lan.
Cô thầm cầu nguyện, hy vọng mẹ thể nh chóng khỏe lại, cô thật sự kh muốn ở lại thành phố này thêm một giây phút nào nữa.
, nhấp vào đăng nhập để nhận
Chưa có bình luận nào cho chương này.