Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý
Chương 245: Tính kế anh ta
Hạ Đằng Phi những ngày này vui.
Chu Bách Thần kh chỉ rót vốn cho c ty của ta mà còn dùng lương cao để chiêu mộ một đội ngũ nổi tiếng trong ngành. Đổi lại, ta đã l
40% cổ phần của c ty Hạ Đằng Phi.
Đối với Hạ Đằng Phi, Chu Bách Thần giống như cha mẹ tái sinh. Hạ Đằng Phi cũng rõ, Chu Bách Thần giúp ta là vì Nguyễn Ân, kh vì những cuộc chiến thương trường độc ác đó.
Vì vậy, Hạ Đằng Phi đã kh ngần ngại đồng ý với ta.
Ký xong thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần, Hạ Đằng Phi vui vẻ rời .
Chu Bách Thần cúi đầu tin n Nguyễn Ân gửi đến.
Trong những ngày ta ở thành phố S, Nguyễn Ân hầu như kh chủ động liên lạc với ta.
Hôm nay thật lạ, cô hẹn ta ăn tối ở nhà hàng.
Khi Chu Bách Thần đến, Nguyễn Ân đã ở đó .
Nguyễn Ân chống cằm, uể oải ta: "Em đã đặt vé máy bay cho về Dung Thành vào ngày mai."
Đây là câu nói nhiều nhất mà Chu Bách Thần từng nghe từ miệng cô. ta kh đổi sắc mặt nói: "Trả lại sớm , thể tiết kiệm được chút phí thủ tục."
Nguyễn Ân muốn hắt ly rượu trước mặt vào mặt ta.
Cô nhịn, nặn ra một nụ cười giả tạo: "Ăn cơm trước ."
Nếu ta cố chấp, vậy thì đừng trách cô tính kế ta.
Cô gọi phục vụ mang nhiều rượu và mời Chu Bách Thần cùng uống.
Chu Bách Thần chai rượu: "Em bỏ t.h.u.ố.c mê vào trong , sau đó ngủ một giấc dậy sẽ ở Dung Thành ? Ân Ân, nhắc em một câu, kh tỉnh táo kh thể lên máy bay, hơn nữa em sẽ bị cảnh sát triệu tập để hỏi cung."
Nguyễn Ân khẽ hừ một tiếng: " trí tưởng tượng phong phú thật đ. Đáng tiếc, em chỉ muốn cùng say một trận thôi. dám kh? Bố."
Cô khẽ chớp mắt với Chu Bách Thần, giọng nói uyển chuyển, như đang làm nũng.
Chu Bách Thần nghĩ, kh đàn nào thể từ chối lời mời của cô .
"Vậy thì đành liều chiều em vậy."
ta nâng ly rượu, cụng ly với Nguyễn Ân.
Nguyễn Ân tửu lượng kh tốt, nh đã say mèm.
Cô lảo đảo đến trước mặt Chu Bách Thần, kéo cà vạt của ta, môi đỏ bĩu ra: "Bố, tửu lượng của bố mà tốt thế?
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Thật đáng ghét, kh chút phản ứng nào cả."
Hơi thở nóng hổi của cô gái phả vào má ta, mang theo mùi rượu say nồng. Chu Bách Thần bỗng cảm th khô khát.
ta gạt tay cô ra: "Đừng làm loạn."
Nguyễn Ân ừ một tiếng, vịn bàn lảo đảo nói: "Em đau đầu quá, muốn về nghỉ ngơi."
Chu Bách Thần th cô sắp say, gọi phục vụ th toán, đỡ Nguyễn Ân lên xe.
Nguyễn Ân chỉ huy: "Đưa em về khách sạn Lam Thiên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-245-tinh-ke--ta.html.]
"? Trong khách sạn này giấu tình nhân của em à?"
Nguyễn Ân trừng mắt ta: "Xì, ch.ó kh nhả ngà voi."
Chu Bách Thần...
"Vì cái đầu vốn đã ngu ngốc của em bị rượu chi phối, sẽ kh chấp nhặt với em."
Nguyễn Ân tức giận nhảy dựng lên: " nói ai ngu ngốc hả?"
Nhảy quá cao, "bộp" một tiếng đập đầu vào trần xe: "A!"
Cô đau đớn ôm đầu, nước mắt trào ra.
Chu Bách Thần vừa tức vừa buồn cười: "Nói em ngu em thật sự ngu à?"
ta đưa tay giúp Nguyễn Ân xoa đầu, Nguyễn Ân bĩu môi: "Tại xe của quá thấp!"
"Được, ngày mai sẽ mua cái mới." Chu Bách Thần dịu dàng dỗ dành, lái xe đến khách sạn Lam Thiên.
Khách sạn Lam Thiên nằm ngay con phố bên cạnh, chỉ cần đạp ga một cái là đến.
Chu Bách Thần đưa Nguyễn Ân đến quầy lễ tân, phát hiện cô đã đặt phòng trước .
ta đưa cô lên thang máy, hơi ngạc nhiên hỏi: "Em thật sự giấu đàn ở đây à?"
"Đúng vậy." Nguyễn Ân dựa vào thang máy như kh xương, nghiêng đầu cười ta: "Em giấu ở đây."
Khoảnh khắc này, tim Chu Bách Thần bỗng đập nh hơn.
Cảm giác nóng rực kh rõ nguyên nhân lan khắp cơ thể ta.
ta theo bản năng tránh ánh mắt của Nguyễn Ân, mím môi kh trả lời.
ta đưa Nguyễn Ân về phòng, khi chuẩn bị rời , cô từ phía sau ôm l ta.
"Em khó chịu quá, ở lại với em được kh?"
Cơ thể mềm mại của cô gái áp sát vào lưng ta.
Sợi dây lý trí trong đầu Chu Bách Thần "ong" một tiếng đứt lìa.
ta cố gắng nói với rằng Nguyễn Ân chỉ say rượu, kh ý gì khác.
ta gỡ tay Nguyễn Ân ra: "Em về giường nằm trước , tìm lễ tân l t.h.u.ố.c giải rượu."
Nguyễn Ân đáng thương ta: "Kh cần t.h.u.ố.c giải rượu, em chỉ cần thôi."
Đôi mắt cô gái ướt át.
Chu Bách Thần lại nhớ đến con mèo nhỏ mà ta nuôi.
Lúc làm ta tức giận thì thật sự tức giận.
Nhưng chỉ cần làm nũng một chút, trái tim ta lại mềm nhũn.
"Được." Ánh mắt ta dịu , bước vào phòng cô.
Cửa phòng đóng lại.
Trong chậu cây đối diện giường, ánh sáng từ camera lỗ kim lóe lên tắt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.